|
|
BÁ CHỦ TAM QUỐC
Bá Chủ Tam Quốc là game chiến thuật "quốc chiến". Tải Về Máy
|
được điện thoại, đã nhanh chóng phân tích cũng hiểu rõ cô gặp phải tình huống gì.
“Ai nói không nghiêm trọng, em mà còn tiếp tục như vậy, anh phải đi tìm cha kháng nghị.”
Bàn tay to co rụt lại, hắn chế trụ đầu cô, ép vào ngực mình.
Thẳng đến lúc này, cô mới phát giác Khương Tuệ Kình rất cao, cao
như một người khổng lồ,
có thể một tay đã kiềm giữ được cô. Cô bắt đầu hối hận, hối hận mình ngây thơ tìm hắn diễn
xuất, bởi vì mặc dù là diễn viên lão làng kỹ thuật diễn cao, cũng thực dễ dàng hóa thân vào
nhân vật nhưng anh ta…… Diễn quá nhập tâm……
“Baby, vị bác sĩ này thực lạ mặt, có nên giới thiệu một chút hay không?” Khương Tuệ Kình
chỉ chỉ vẻ mặt kinh ngạc của Phương Mộc Thụ.
Diễn từ lúc nào lại xoay đến chuyện này? Cô từ trong ngực hắn ngẩng đầu lên, phát giác
mình chỉ có thể nhìn đến cằm người đàn ông này. Thật là, ở cùng với hắn, phải thay giày cao
gót mới được.
“Hắn là bác sĩ mới tới bệnh viện, Phương Mộc Thụ, tinh anh khoa giải phẫu thần kinh.”
Phương Mộc Thụ?! Khuôn mặt đang tươi cười của hắn liền xị xuống, bất quá, rất nhanh liền
khôi phục, vươn tay, cùng đối phương bắt tay, hắn cười hỏi Cung Diệc Hân, “Hai người đang
nói chuyện phiếm sao? Anh có phá ngang cuộc nói chuyện của em không?”
“Không có, chính là vừa khéo gặp mặt, anh ta là học trưởng của em…… À mà, anh ta cũng
muốn gặp anh.” Nói xong, cô không nhịn được liếc mắt nhìn Phương Mộc Thụ khiêu khích.
Tuệ Kình chu đáo càng làm cô kiêu ngạo.
Phương Mộc Thụ muốn nói gì đó, nhưng Khương Tuệ Kình không cho hắn cơ hội, cúi đầu,
điểm nhẹ trán cô, “Nếu không có việc gì, Tiểu Ngốc Ngốc đang ở nhà chờ, chúng ta về nhà
sớm một chút được không?”
Tiểu Ngốc Ngốc? Chỉ Tuệ Thanh sao? Tuệ Thanh mà nghe được khẳng định sẽ la hét đòi
kháng nghị cho coi. Cung Diệc Hân nghĩ như vậy, không khỏi nở nụ cười. Tuệ Kình nói như
vậy rõ ràng là muốn đối phương hiểu lầm, bọn họ đã ở cùng với nhau.
Trên thực tế, Phương Mộc Thụ hiểu lầm không phải do ngôn ngữ mờ ám của Khương Tuệ
Kình, mà là khi cô nghe đến chữ “Nhà” kia, miệng cười ngọt ngào thấm tâm, chỉ những
người phụ nữ có gia đình hạnh phúc, mới có thể toát ra vẻ mặt đó.
Hắn nhớ, cô luôn luôn muốn có gia đình thực sự thuộc về mình.
“Được. Bất quá em muốn vòng xe đến 『 Kỷ phân điềm 』 mua cho Tiểu Ngốc Ngốc một
hộp bánh xốp dứa.”
“Không thành vấn đề. Bác sĩ Phương, chúng tôi đi trước, gặp lại sau.” Sau khi Khương Tuệ
Kình hướng hắn gật đầu, liền lôi kéo cô rời khỏi.
Xoay lưng về phía Phương Mộc Thụ, hắn ôm sát vai cô, vẻ mặt mất hứng, Cung Diệc Hân
không hiểu tại sao hắn tức giận, ra khỏi bệnh viện, mới mở miệng hỏi: “Anh làm sao vậy?”
“Hắn chính là cái thàng đàn ông bội tình bạc nghĩa.” Nhìn kĩ, không riêng gì vẻ mặt mất
hứng, ngay cả khẩu khí cũng không cao hứng.
“Anh nhớ hắn?”
“Sao không nhớ? Cây gỗ, một cái tên thực vô nghĩa, sao có ích bằng vàng bạc đồng thiết làm
cây?”
Cung Diệc Hân cười ra tiếng, không nghĩ tới có người sẽ giải thích tên của hắn ta như vậy.
“Không phải cây gỗ, là bồn tắm gỗ.”
“Tôi quản hắn là cái gì gỗ, hắn không phải xuất ngoại rồi sao? Trăng ở nước ngoài tròn như
vậy, hắn trở về làm cái gì?” Hắn nổi giận nói.
Vấn đề này cô nên trả lời thế nào?
“Có lẽ hắn cảm thấy Đài Loan là nơi có thể phát triển. Tóm lại, hắn đã trở lại, với tấm bằng
tiến sĩ y học, phải dùng số tiền lớn mới mời về bệnh viện Tân Sinh được
“Cha cô không phải là viện trưởng sao? Vì sao muốn thuê hắn?” Ông ta không biết con gái
mình bị người đàn ông này khi dễ phụ lòng hay sao?
Khương Tuệ Kình không rõ bản thân vì sao lại tức giận như vậy, nhưng hắn thực sự không có
biện pháp khống chế chính mình, không có cách nào làm ngơ coi cái tên Phương Mộc Thụ
kia là người qua đường Giáp. Đặc biệt lo lắng bắt đầu từ ngày mai, hai người vốn đã không
còn liên hệ, nhưng bây giờ làm cùng bệnh viện, mọi lúc mọi nơi đều có thể nhìn thấy mặt
nhau, hắn rất tức giận!
Càng làm cho hắn buồn bực là, cô lại tìm hắn đến làm bạn trai giả, cái này có ý gì? Có đại
biểu cho cô vẫn còn để ý Phương Mộc Thụ, còn coi trọng Phương Mộc Thụ hay không, bọn
họ đã từng cắt đứt, nhưng vẫn chưa thể xem nó như quá khứ.
“Hắn là tinh anh, tôi đã nói rồi.”
“Tinh anh?!” Hắn cười lạnh hai tiếng. “Nói cách khác, bắt đầu từ ngày mai hắn sẽ đi đi lại lại
khắp nơi trong cái bệnh viện này?”
“Đúng vậy.” Vừa dứt lời, cô liền hiểu ra vấn đề.
Phương Mộc Thụ dù sao cũng là bạn trai trước của Ấu Lâm, hắn mất hứng, cũng đúng thôi.
Hắn có phải sẽ làm như lần uy hiếp cô không thể đến gần Tuệ Thanh, chạy tới trước mặt
Phương Mộc Thụ cảnh cáo hay không?
“Anh yên tâm, sẽ không có gì đâu.” Cô thở dài, nhìn xuống chân.
Hắn bị một câu không đầu không đuôi mà cô nói ra làm cho ngốc nghếch. “Sẽ không cái gì?”
“Ấu Lâm cùng hắn sẽ không tro tàn lại cháy. Lúc trước Ấu Lâm theo đuổi hắn, chính là bởi
vì không muốn thua tôi.” Cô đem hoa hồng nhét lại trong tay hắn, khách khí mà xa cách nói:
“Về sau đừng mang hoa đến bệnh viện, bên trong hoa có vi khuẩn không tốt cho bệnh nhân,
nhưng dù sao, cũng cám ơn anh đã đến đây.”
Cô hướng hắn gật đầu, cũng không thèm liếc mắt nhìn hắn một cái, nhanh chóng xoay người
rời đi.
Lòng không rõ vì sao lại thấy chua xót, cô lựa chọn coi thường cảm giác chua xót, lựa chọn
không truy tìm nguồn gốc, không đi phân tích nguyên nhân, chính là để nó tùy ý lên men bốc
mùi, tùy ý nó rơi xuống đáy lòng một hồi rồi một hồi lại nhẹ nhàng lâng lâng.
Cung Diệc Hân vẫn mua bánh dứa, cánh vịt hun khói, hơn nữa còn thuê một bộ mười hai
cuốn truyện tranh.
Cô thực không hiểu được bản thân đang làm cái gì, lúc xế chiều…… Bọn họ đều cụt hứng mỗi
người tự bỏ về, nếu trước đó hắn biết việc cần hắn giúp đỡ là gặp mặt Phương Mộc Thụ, có lẽ
đánh chết hắn cũng sẽ không xuất hiện?
Hiện tại, hắn chắc hẳn phải đến phòng bệnh cố gắng giải thích với Ấu Lâm, mới có thể nói rõ
vì sao mình bỗng nhiên biến thành bạn trai Cung Diệc Hân.
Về phần Phương Mộc Thụ…… Sau khi biết sự thật, hắn sẽ nghĩ thế nào? Nghĩ…… ừm ừm, hai
chị em nhà họ Cung cùng yêu thích một người đàn ông. Hoặc là cho rằng, cô tìm em rể đến
sắm vai bạn trai, đại biểu cho cô chưa từng quên hắn?
Nhíu mày. Thật phiền phức! Cô chán ghét quan hệ của con người.
Cô đã chạy trên máy thể dục 50 phút, nhưng vẫn không có biện pháp đuổi những suy nghĩ
đáng ghét đó ra khỏi đầu.
Cô tắm rửa, gội đầu, cho rằng “Phiền muộn” không đuổi đi được, có lẽ có thể bị “Xóa” sạch,
nhưng là tắm rửa 30 phút xong, cảm giác buồn bực bế tắc vẫn còn trong ngực.
Cô oán hận mở máy tính, muốn tìm những số liệu cho giấy tờ trên bàn, cô cho rằng giả vờ bề
bộn nhiều việc, sẽ để tâm vào công việc, lãng quên những chuyện quấy nhiễu tâm tình.
Trước kia kinh nghiệm này luôn chính xác, nhưng tối hôm nay…… Phù, thở dài, đem mặt
chôn trong lòng bàn tay, cô vẫn phiền lòng.
Chuông cửa vang lên, cô giống như bị điện giật, nhảy dựng lên bỏ giấy tờ trên tay xuống, cô
hoảng loạn thở dốc, giống như đứng ngoài cửa là đại yêu quái, chỉ cần mở cửa ra, sẽ vọt vào
cắn nuốt cô không còn gì.
“Bác sĩ, bác sĩ…… Em có ở nhà không?” Tiếng đập cửa, truyền đến cùng với thanh âm của
Khương Tuệ Thanh.
Cung Diệc Hân thở dài đi đến cạnh cửa, mở cửa chào đón cô với khuôn mặt tươi cười.
“Tuệ Kình nói, em có thể không nhìn thấy tin ngắn, hắn đã gửi tin nhắn cho em nói, tối hôm
nay làm mỳ Ý.”
Hắn không có tức giận sao? Không tức giận cô mang đến phiền toái cho hắn? Cô mím mím
môi, không trả lời.
Khương Tuệ Thanh liếc mắt một nhìn cái bàn đầy giấy tờ, phình quai hàm đáng yêu nói: “Em
đang vội à.”
“Đúng vậy, công việc rất nhiều…… Thực xin lỗi, đêm nay không qua.”
“Em không đến sẽ không vui……” Hai tay Khương Tuệ Thanh xoa xoa trước bụng.
“Chị có chuyện gì muốn nói với em sao?” Cung Diệc Hân nhìn ra ý đồ của cô, cô hẳn là
không biết tìm ai để tâm sự.
“Ừ.” Cô dùng sức gật đầu.
Cung Diệc Hân vửa đóng cửa lại, Tuệ Thanh liền lôi kéo cô đi vào phòng, dừng lại ở phòng
tắm.
Hành động của Tuệ Thanh làm cho cô không khỏi suy đoán, nhà cô nơi nơi đều là dụng cụ y
tế, cho nên Tuệ Thanh mới cho rằng chỉ có phòng tắm là an toàn?
Đóng cửa lại, Khương Tuệ Thanh cười meo meo ôm lấy cô, ở cô bên tai cô nhỏ giọng nói:
“Hôm nay…… Chị cùng A Ức hôn môi.” Nói xong, Tuệ Thanh buông ra cô, cả khuôn mặt đỏ
hồng.
Hôn môi, đó là cảm giác cái gì? Năm ấy…… Môi Phương Mộc Thụ từng vô tình chạm vào
môi cô, biết được cô không có cảm giác, vì thế hắn tức giận phủ lên môi cô, trằn trọc hôn,
nhưng cô vẫn không bị kích tình, không có nhiều cảm giác lắm.
Vì thế hắn hổn hển rống to với cô: Cô là người máy.
Đó là
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




