watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

SUB - ZALO - HÌNH NỀN ĐIỆN THOẠI
Hình nền đẹp nhất cho điện thoại Android
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 17:32 - 20/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 4599 Lượt

tới người đàn ông chuyên chế, thích quản người, bá đạo, gà mẹ

liền cười thoải mái như vậy.

Đột nhiên, Cung Diệc Hân quay đầu, ở tầm mắt dừng lại ở gương trang điểm, tươi cười tan

dần.

Hóa ra, cô cười rộ lên chính là như vậy, một khuôn mặt thật xa lạ……

Khương Tuệ Thanh tiến lại gần, từ sau lưng ôm lấy cô, trong gương, thêm một khuôn mặt

tươi cười.

“Bác sĩ.” Khương Tuệ Thanh mềm yếu gọi.

“Thế nào?” Cô cũng mềm yếu đáp lời.

“Chị cảm thấy, chị cùng em có vẻ giống sinh đôi nha.”

Có sao? Trong gương, mặt hai cô gái đến nửa điểm cũng không giống nhau, người nóng

người lạnh, người ngọt người khổ, thế giới của một người chỉ có hạnh phúc đơn thuần, mà

của người kia…… Phức tạp mà âm trầm.

“Cứ quyết định như vậy được không?”

“Quyết định cái gì?”

“Em cùng chị làm người nhà, chị không cần cùng Tuệ Kình làm chị em sinh đôi nữa.” Nói

xong, Khương Tuệ Thanh liền cười, nụ cười của cô ấy lại lần nữa lây sang cô, vì thế cô cũng

kéo khóe môi, tươi cười rạng rỡ……

Chương 5

Khi tiếng nhạc chuông di động vang lên, Cung Diệc Hân không nhịn được bĩu môi.

Cô làm bộ như không thèm để ý, kỳ thực, tâm tình lại rất khẩn trương.

Mở tin nhắn ra, một dòng chữ ngắn ngủn: Buổi tối ghé nhà, tôi làm mỳ Ý.

Nghĩ đến tay nghề Khương Tuệ Kình, cô thỏa mãn thở dài. Hắn là thiên tài, là thiên tài hàng

thật giá thật. Cười, không nhịn được cười đến toe toét.

Đi mua một hộp bánh xốp dứa làm quà, Tuệ Thanh rất thích loại bánh này. Cô thầm tính toán,

trước tiên đi thay bộ quần áo màu xanh chuyên dùng khi vào phòng phẫu thuật, sau đó đến

bãi đỗ xe lấy xe, rồi đến tiệm bánh “Kỷ phân điềm” mua bánh xốp dứa, đợi chút…… Nghe nói

gần đây có một tiệm bán cánh vịt hun khói, lại còn có bí quyết gia truyền không có bột ngọt,

tốt cho sức khỏe lại ăn ngon, ghé qua một chút mua tặng họ làm thức ăn khuya cũng tốt.

Đúng rồi, trên đường ngang qua tiệm mướn truyện dừng lại một lát, hỏi chủ tiệm một chút,

gần đây có bộ truyện tranh hay, cuốn tiểu thuyết nào hấp dẫn, thì thuê về nhà cho Tuệ Thanh.

Cô đi được vài bước, dường như nhớ tới cái gì nên dừng lại ở hành lang.

Bắt đầu từ lúc nào, cô sẽ vì mua đồ ăn, lãng phí thời gian ở vòng qua vòng lại trên đường? Từ

bao giờ, cô bắt đầu để ý đồ ăn vặt ở tiệm nào ăn ngon lại tốt cho sức khỏe? Là từ khi nào, cô

lại đi thuê cái loại sách không có chút tác dụng gì như thế?

Không sai, cô là thích Tuệ Thanh ấm áp, thích cô không giả tạo với mình, nhưng…… Các cô

có quen thuộc đến mức đem đối phương nhét vào kế hoạch cuộc sống hàng ngày của mình

sao?

Không, không phải như thế, không phải đem chị em nhà họ Khương nhét vào sinh hoạt của

cô, là chính cô thường xuyên đến nhà họ Khương vui chơi giải trí, bởi vì ngượng ngùng, mới

muốn mang chút quà đến, đó là cử chỉ thường tình.

Nhưng cô không cần mỗi ngày đều đến đó a, không cần vì một tin nhắn của Khương Tuệ

Kình, cô đã bắt đầu lên kế hoạch. Đi làm tan tầm về đã đủ mệt người, còn đến nhà đối diện

quấy rầy bữa ăn tối, chẳng thà ăn một chút rồi nằm trên giường xem tin tức mới về y học còn

tốt hơn.

Hôm nay sẽ không đi.

Kỳ thực cô đối với mỳ Ý cũng không cảm thấy hứng thú lắm.

Trực tiếp lái xe về nhà, không mua bánh xốp dứa, cánh vịt hun khói, cũng không đến tiệm

thuê truyện.

Quyết định xong, cô gật gật đầu, nhưng mới đi năm bước cô lại dừng lại.

Bất quá chỉ là không ghé nhà đối diện, không ăn món mỳ Ý kia, vì sao…… Trong lòng lại có

cảm giác quặn thắt? Cô đói bụng như vậy sao? Đói đến chỉ vì ăn ít một chút, liền cảm thấy

chuyện về thẳng nhà, nhất thời mất đi cảm giác?

Cung Diệc Hân dựa lưng lên tường, lý tính mạnh hơn cảm tính, cô cẩn thận phân tích cảm

giác của mình.

Có phải cô thích đến căn phòng đó hay không, hương vị “Gia đình”? Có phải cô ý đồ tìm

kiếm cảm giác người thân trên người người khác hay không? Có phải cô thích cảnh người

thân cùng nhau đùa giỡn hay không? Có phải hay không…… Nếu đáp án đều là yes mà nói,

tình huống này không phải rất nguy hiểm sao, dù sao nơi đó không phải nhà cô, bọn họ chung

quy cũng không phải người thân của cô.

Cô là hiệp khách cô độc, từ giấy phút cô sinh ra, thân phận đã được quyết định.

Đúng, rất nguy hiểm, cô không nên theo đuổi để rồi tự mình trầm luân, cầm lấy di động,

trong đầu suy nghĩ gửi tin nhắn, nói: Hôm nay không qua, hơi mệt.

Nhưng mà tin nhắn mới bấm tới một nửa, liền nghe thấy có người kêu tên cô.

“Diệc Hân.”

Phản xạ nhíu mày. Ai mà lại kêu cô như vậy? “Bác sĩ Cung” mới là cách gọi chính xác.

Buông tay cô ngẩng đầu, tầm mắt nhìn thẳng mặt Mộc Thụ, theo bản năng, ngực thắt lại.

“Phẫu thuật đã xong?” Thần thái hắn tự nhiên giống như bọn họ vẫn là những sinh viên năm

đó, tan học, cùng hẹn nhau đến căn-tin.

Cung Diệc Hân cảm thấy bất bình. Dựa vào cái gì cho rằng sau khi hắn phản bội người ta,

quay đầu lại thay bằng một khuôn mặt tươi cười, đối phương sẽ lãng quên khó chịu mà hắn

gây ra? Lần đó, hắn tàn nhẫn làm bị thương tự tôn của cô, mà cô cái gì đều có thể không cần,

duy chỉ có tự tôn, kiêu ngạo, cô coi chúng như báu vật.

“Đúng vậy.” Cô đứng thẳng người, ôn hoà trả lời.

Cô không muốn cự tuyệt hắn ngàn dặm xa cách, làm cho hắn hiểu lầm cô còn để ý đến những

việc trước kia; Cũng không nghĩ tới độ thân thiết nhiệt tình, để hắn cho rằng hai người có thể

làm bạn bè.

Quan hệ của bọn họ, nhiều nhất chỉ là đồng nghiệp.

“Hai tuần nay, tên em như sấm bên tai, nơi nơi đều nghe thấy rất nhiều người ca ngợi em.”

Lúc này, đến việc đáp lại cô cũng không muốn.

“Em…… Vẫn còn tức giận với anh?”

“Tức giận? Vì sao?” Cô trực giác hỏi lại.

Cô tức giận, Khương Tuệ Kình không nói sai, kẻ bắt cá hai tay tội ác tày trời, đem toàn bộ lỗi

đổ lên trên người Ấu Lâm mười lăm tuổi, cũng không công bằng.

“Chúng ta đều đã trưởng thành thành thục, chuyện quá khứ……”

“Thực xin lỗi, tôi còn có hẹn, nếu không có chuyện gì quan trọng……” Cô dự tính kết thúc

đoạn đối thoại này. Thay đổi tâm ý, cô quyết định đi mua bánh dứa, cánh vịt hun khói cùng

thuê truyện tranh.

“Hẹn? Không thể nào.” Hắn bật cười.

Toàn bệnh viện ai chẳng biết cô là người máy, khám bệnh phẫu thuật, phẫu thuật khám bệnh,

thế giới của cô trừ công việc thì không có thứ gì khác, hơn nữa toàn bộ người trong bệnh viện,

cô cũng không quen thân với người nào.

Cung Diệc Hân mắt lạnh nhìn vẻ mặt của hắn. Hắn có ý tứ gì, là cười nhạo hay là châm chọc?

Cho rằng trừ bỏ hắn Phương Mộc Thụ, không có người đàn ông nào nguyện ý trở thành đối

tượng hẹn hò cùng cô? Ở trong mắt hắn, cô thiếu nữ tính nghiêm trọng đến vậy sao?

Phương Mộc Thụ thực ngu ngốc, cho rằng cô thuần túy bởi vì nhớ đến những tình cảm đã có

trước kia mà tức giận, cũng không hiểu được cô chính là để ý nhớ đến việc kiêu ngạo bị dẫm

đạp đã không chịu nổi, mà hiện tại, hắn lại phạm sai lầm giống vậy.

Lấy di động ra, Cung Diệc Hân không chút nghĩ ngợi, tìm số điện thoại của Khương Tuệ

Kình, bấm nút gọi, điện thoại vừa kết nối không đợi hắn mở miệng, cô đã giành nói trước:

“Kình, anh ở nơi nào? Tan tầm chưa? Em mệt mỏi quá nga, mệt đến không muốn lái xe, anh

không cần đi mua vật liệu nấu mỳ Ý trước đâu, anh tới đón em, rồi hai chúng ta cùng đi dạo

siêu thị, được không?”

Cô nói chuyện bằng ngữ điệu ngọt ngào đến nỗi bản thân cũng không tưởng được, nói xong,

da gà tranh nhau nổi lên cả cánh tay.

Đầu kia điện thoại, Khương Tuệ Kình sửng sốt. Người kia……

Xác định lại một lần, đúng là số điện thoại của Cung Diệc Hân…… Hắn khựng lại trong mười

giây, sau đó nở nụ cười, nói với thư ký, “Giúp tôi chuyển hội nghị lúc sáu giờ đến sáng mai.”

Sau đó hắn lại gọi một cuộc điện thoại, vội vàng cầm lấy chìa khóa xe, đi về hướng bệnh viện

Tân Sinh.

Động tác của hắn rất nhanh, chỉ mất hơn mười phút ngắn ngủi, đã mang theo một bó hoa

hồng to đi đến trước mặt Cung Diệc Hân.

Cô bị hắn dọa sợ, ngơ ngác nhìn hắn đi về phía mình, nhìn hắn nhiệt tình ôm eo mình, nhẹ

nhàng hôn lên má, dùng ngữ điệu ôn nhu đến nỗi làm cho người ta nổi điên nói: “Baby, em

hôm nay có vẻ tan tầm sớm nga.”

“Đúng vậy, hôm nay phẫu thuật rất thuận lợi.” Giọng nói của cô như mắc kẹt, dường như

toàn bộ tri giác đều tập trung bên hông nơi lòng bàn tay nóng nóng chạm vào.

“Em đó, đừng để bản thân bận rộn rồi mệt mỏi như vậy, bằng không về sau cục cưng của

chúng ta muốn tìm mẹ, anh còn phải dẫn con đến đăng ký.”

Khương Tuệ Kình đang nói giỡn, mặt dựa vào rất gần cô, đáy mắt có một tia nghịch ngợm,

làm cô cũng không nhịn được mà cười.

“Không nghiêm trọng như vậy.”

Cô không phải thiên tài, nhưng có thể đoán ra thiên tài tiên sinh, chỉ trong vài giây ngắn ngủn

nhận

Trang: [<] 1, 14, 15, [16] ,17,18 ,28 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT