|
|
NPLAY – TIẾN LÊN, XÌ TỐ
TIẾN LÊN, MẬU BINH, XÌ TỐ, BÀI CÀO, BẦU CUA, XÌ DÁCH, PHỎM Tải Về Máy
|
chế được mà quay
đầu? Sao lại không khống chế được ý nghĩ mắng chửi người khác?! Cô là bác sĩ Cung tự chủ
tốt nhất, không chỉ bị hắn chọc một lần, mà là ba lần, liên tục không khống chế được bản
thân……
Khuôn mặt căng thẳng, che kín miệng, bước vào nhà, cô dùng sức “Phanh” đóng cửa lại.
Khương Tuệ Kình nhìn cách cửa bị cô dùng sức đóng mạnh, không rõ mình vì sao lại vui vẻ
như vậy, hắn bật cười, tiếng cười thật to xuyên qua cánh cửa kia, truyền vào tai Cung Diệc
Hân, làm cho cô thực sự thực sự…… Rất muốn giết chính mình……
Hắn xoay người, đã quên mình có mang theo chìa khóa mà ấn chuông điện trước cửa nhà.
Khương Tuệ Thanh ra mở cửa, nhìn thấy ý cười trên mặt hắn, cao hứng giống như muốn ca
hát, vội vàng che hai lỗ tai nói: “Em ngàn vạn không cần hát.”
Mọi người đều biết Tuệ Kình nhà bọn họ là thiên tài, học cái gì cũng đứng nhất, chỉ có ca hát
thì hoàn toàn không được, giọng hát của hắn không thể nói ngũ âm không hoàn chỉnh để hình
dung, đó căn bản là một loại…… Một loại vũ khí lợi hại khủng bố giết người.
Nếu bác sĩ dùng tay cứu người, vậy thì giọng hát của hắn chính là dùng để giết người. Như cố
tình, mỗi lần chỉ cần hắn cao hứng cực điểm, lại nghĩ muốn mở miệng hát vang.
Hắn kéo hạ tay cô nói: “Yên tâm, em không có muốn hát.” Tuy rằng hắn thực sự rất muốn hát.
Khương Tuệ Thanh nghe xong cười hỏi: “Thế vì sao em cao hứng như vậy?”
“Chị đoán xem.” Hắn dùng lực nhéo mặt cô một cái.
Hiện tại, hắn hai mươi tám tuổi, mà cô trở lại tuổi hai mốt, rốt cục mong ước của hắn đã
thành sự thật, biến cô thành em gái. Anh trai có thể tùy ý khi dễ em gái sao? Đáp án là, đúng
vậy.
“Bạn gái bé nhỏ của em bệnh tình đã khá hơn?” Cô kéo tay hắn ra, cười hỏi.
“Ai nói với chị, Ấu Lâm là bạn gái của em?”
“Không phải sao? Em không phải thích nhất kiểu nữ sinh như thiên sứ sao?.”
“Không phải, em chỉ là có ý tốt che chở thôi.”
“Mới là lạ, em chính là thích Cung Ấu Lâm kia, tất cả mọi người đều biết, bao gồm y tá và
bác sĩ.”
Lừa quỷ à, cho dù cô không phải thiên tài, cũng không nên lừa phỉnh cô như vậy nha? Nếu
không thích, hắn vì sao lại thường xuyên đi thăm bệnh? Nếu không thích, làm sao lại muốn
che chở cho người ta? Nếu không thích, kẹo sôcôla này…… Ha ha, lừa ai!
“Tùy chị muốn nói thế nào.” Hắn vẫy vẫy tay, đi vào trong phòng, lấy quần áo trong tủ đi tắm.
“Em không cần không thừa nhận, chị chỉ nhìn vào mắt, đã hiểu được tận đáy lòng.” Khương
Tuệ Thanh đi theo phía sau hắn, nhất định nói hết ý nghĩ của mình.
“Đầu óc chị đơn giản như vậy, làm sao có thể hiểu được.”
“Em còn nói chị ngốc, chị tức giận, chị muốn cáo trạng.” Hai tay cô chống nạnh, lại không
nhìn ra bộ dạng đang tức giận.
Muốn làm người đàn bà chanh chua là phải có điều kiện, mà cô thì không đủ điều kiện.
“Cáo trạng? Được thôi, dù sao trời cao hoàng đế xa, lão ba lão mẹ sẽ không bởi vì một câu
của chị bay trở về mắng em.”
“Chị cũng có thể cáo trạng với những người khác.” Cô chu miệng lên, đưa lưng về phía hắn.
Hắn nhíu mày, vẻ mặt căng thẳng giữ chặt bờ vai cô, xoay cô lại đối diện mình, chăm chú
nhìn hỏi: “Ai? Ai là người chị muốn cáo trạng, Trang Bạch Tuyên sao?”
Khương Tuệ Thanh quay đầu đi, dùng ngón tay chọc vẻ mặt tức giận của hắn, nghi hoặc hỏi:
“Tuệ Kình, Trang Bạch Tuyên là ai vậy?”
Vậy là không phải hắn ta…… Hắn thở phào nói: “Một người không quan trọng.”
“Đã không quan trọng, em vì sao lại tức giận như vậy?”
Hắn không trả lời, vươn hai tay, xoa má cô, nói sang chuyện khác, “Có nhớ vị bác sĩ kia hay
không?”
“Người nào?”
“Khi chị nằm viện, nữ bác sĩ thường đến thăm.”
“À, khi chị xuất viện, đã quên nói với cô ấy địa chỉ nhà chúng ta.” Cô dẩu môi nói đầy tiếc
nuối.
“Đối diện nhà chúng ta không phải mới chuyển đến một nữ bác sĩ sao?”
“Đúng vậy, nghe nói còn là một nữ bác sĩ xinh đẹp.”
“Chính là cô ấy.” Hắn dùng ngón tay cái, chỉ hướng cửa đối diện.
“Sao? Là cô ấy! A, chị muốn đi tìm bác sĩ.” Ngạc nhiên ngoài ý muốn, làm Khương Tuệ
Thanh tươi cười rạng rỡ.
“Đừng nóng vội, cô ấy vừa tan tầm, cho cô một chút thời gian tắm rửa.”
“Được.”
Cô dùng sức gật đầu, mặt mày hớn hở. Cô thích bác sĩ, thực thích, thực thích nha……
Sấy khô tóc, mặc một bộ quần áo thoải mái, Cung Diệc Hân liếc mắt nhìn máy chạy bộ nằm
ở góc phòng. Hôm nay không có tâm tình tập, đều là vì một cuộc điện thoại của Phương Mộc
Thụ, quấy rầy kế hoạch của cô, ngày mai…… Sáng sớm chạy vậy.
Cầm lấy cơm nắm trên bàn, mở ra, đưa tới bên miệng, cô mới phát hiện mình không có khẩu
vị.
Cười nhẹ, cô nhớ tới lời Khương Tuệ Kình nói.
Cô cũng không muốn trở thành người phát ngôn cho cái gì, chỉ là cảm thấy nó rất tiện lợi,
cơm nắm ăn chưa xong có thể bỏ vào giỏ xách, thời gian rảnh có thể lấy ra cắn hai miếng.
Nhớ tới Khương Tuệ Kình, cô liền nhớ tới việc mình không khống chế được, không ngờ lại ở
nhà đối diện…… Thực mất mặt.
Cô không cho phép chính mình phạm sai lầm, nhưng ở trước mặt hắn, cô nhiều lần không
khống chế được, thế nhưng hôm nay còn phạm hai lần sai lầm liên tiếp trước mặt hắn, đáng
chết.
Chuông cửa vang lên, cô bỗng giật mình ngồi thẳng dậy.
Là Khương Tuệ Kình sao?! Cô không tự giác nắm chặt nắm đấm, trong lòng dâng trào ý
muốn chém hắn. Hắn tới làm cái gì, hắn thích trêu chọc cô như vậy sao?
Chuông cửa liên tục vang lên, cô bốc hỏa, nổi giận đùng đùng đứng dậy, đi tới cửa, mở cửa
lớn, lời mắng chửi đã ra đến đầu lưỡi, dự tính nhìn thấy hắn tức khắc chửi ầm lên, nhưng
mà……
Đứng ngoài cửa là Khương Tuệ Thanh.
“Bác sĩ, tôi rất nhớ cô.”
Một nụ cười ngọt ngào, giơ hai tay về phía cô, mà cô, ngốc ngốc để bị ôm chặt, sau đó ngốc
ngốc hưởng ứng, cô vỗ lưng Khương Tuệ Thanh, giống như mẹ thường làm với con gái.
Khương Tuệ Thanh là một cô gái kỳ quái, cô nghĩ vậy.
Cô ấy chỉ cười, đã khiến cho người bên cạnh cảm giác ấm áp, cô giống mặt trời, làm cho
người sợ lạnh như cô, không tự giác lại muốn tới gần, mà buổi tối hôm nay…… Hôm nay thực
là một buổi tối mất mặt, cô thực sự cần một cái ôm ấm áp.
Ôm lấy cô, Cung Diệc Hân ngửi được mùi hương Cỏ roi ngựa chanh 0 từ
người cô, đó là loại mùi hương giúp người ta giải tỏa áp lực.
“Thực xin lỗi, bác sĩ, tôi xuất viện mà không nói gì với cô.”
Cô lắc đầu không để ý. Vì sao cần báo tin? Cô ấy không biết mình là ai, chỉ nhìn thấy cô mặc
áo blouse, chỉ biết luôn miệng gọi cô bác sĩ.
“Cô có tốt hơn chút nào không?” Cung Diệc Hân đẩy cô ra hỏi.
“Tôi không còn ép buộc bản thân phải nhớ lại những chuyện đã quên, dù gì cũng là chuyện
đã qua, quên liền quên đi, bác sĩ nói rất đúng, chỉ cần vui vẻ là được rồi.”
“Cô vui vẻ?”
“Vâng.” Khương Tuệ Thanh gật đầu, quay đầu liếc mắt một cái nhìn cửa nhà đối diện, xác
định cửa đã đóng, mới nói nhỏ vào tai Cung Diệc Hân: “Tôi gặp được một người, hắn làm
cho tôi cảm thấy thoải mái. Bác sĩ, bác sĩ…… Cô ngàn vạn đừng nói cho Tuệ Kình nga, bằng
không hắn sẽ tức giận.”
Vừa gặp mặt đã nói cho cô bí mật, chia sẻ tâm sự, làm chuyện mà bạn bè thường làm với
nhau, đối với cô mà nói, là một loại kinh nghiệm mới lạ, cho tới bây giờ…… Cô chưa bao giờ
hiểu được bạn tâm giao là như thế nào.
“Hắn không muốn cô kết giao bằng hữu?”
“Hắn nói bên ngoài người xấu rất nhiều, bảo tôi không thể tùy tiện cùng người khác nói
chuyện.”
Quái nhân, đó không phải ý muốn bảo hộ bình thường. Cung Diệc Hân nhún nhún vai, không
cho là đúng.
“Cô đừng để ý đến hắn, cho dù người xấu thực sự rất nhiều, mọi người cũng phải trải qua thất
bại mới trưởng thành.” Tựa như cô, vượt qua mưa gió (ý nói gian khổ) mới có thể cứng cáp
mạnh mẽ như bây giờ.
“Đúng vậy, tôi cũng nghĩ như vậy nha, nhưng mà cô không thể cùng Tuệ Kình tranh luận nga,
hắn là thiên tài, mỗi lần tôi nói ra cái gì cuối cùng đều thua hắn.” Khương Tuệ Thanh le lưỡi,
lại quay đầu liếc mắt nhìn ra cửa.
Cô bật cười. Xem ra, cô chị gái này bị em trai chèn ép rất nhiều.
Có điều những gánh nặng, không thoải mái cả ngày nay đều tan biến khi nhìn thấy nụ cười
xán lạn của Khương Tuệ Thanh, hiện tại cô mới có cảm giác về nhà.
Nhìn chằm chằm Khương Tuệ Thanh, cô không hiểu, vì sao chính mình có thể ở trước mặt cô
tự tại thoải mái như vậy? Bởi vì cô vô hại, hay bởi vì cô rất ấm áp?
“Vào nhà ngồi đi.” Cung Diệc Hân chỉ chỉ bên trong.
Khương Tuệ Thanh bước vào phòng liền nhìn xung quanh, liếc mắt một cái liền thấy cơm
nắm trên bàn. “Cô vẫn chưa có ăn cơm đúng không?”
“À, tôi không cảm thấy đói……” Cô chần chờ nói nhỏ.
“Cô không phải không đói bụng, mà vì mấy loại thức ăn này làm mất khẩu vị. Đi, đến nhà
chúng tôi, Tuệ Kình
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




