|
|
LAZADA - Mua Sắm Online
Mua sắm trực tuyến với giá rẻ nhất tại Lazada Tải Về Máy
|
nhiều tin tức nhất, mà Lãng Quy lâu tự nhiên cũng là nơi có các loại tin tức lưu thông, nên Cốc Lưu Phong cũng nghe được một ít lời đồn về Cửu công chúa. Nàng là nữ nhân kiêu ngạo cũng không có đức hạnh, nghe nói nàn mệnh phạm hung thần, khắc con, khắc cha mẹ chồng, từ năm mười lăm tuổi lấy chồng, đến nay đã thôi – gả hết ba lượt, hao lần trước đều qua loa cho xong, trượng phu tiếp theo là cha mẹ chồng đều qua đời, mà người chồng thứ ba này đột nhiên mắc bịnh quái dị, dường như đã sắp không xong. Cho dù tôn quý như công chúa, cho dù thân là nữ nhi được đương kim hoàng thượng sủng ái nhất, Cửu công chúa vẫn không thoát khỏi vận mệnh bất hạnh.
Lương y như từ mẫu, Cốc Lưu Phong sau khi nghe về những bất hạnh mà công chúa trải qua, không khỏi động lòng trắc ẩn, tính đến phủ chữa bịnh.
“ Gia, ngài vạn lần không thể đi đến phủ Công chúa”, Lưu chưởng quầy nhìn thấu tâm tư chủ tử, vội vàng khuyên can.
“Nói như thế nào?” Hắn đột nhiên có hứng thú muốn nghe lý do.
“ Công chúa gặp bất hạnh quả thật làm cho người ta thương xót, nhưng bản tính công chúa thật không dám làm người ta khen tặng”
Nghe qua tựa hồ có tin tức gì đó kinh người.
“ Nàng rất kiêu ngạo lại ương ngạnh, mỗi phò mã đều bị nàng ức hiếp đến không ngẩng được đầu lên, hơn nữa lại thích mĩ nam trẻ tuổi, nếu nhìn trúng người nào sẽ dùng mọi thủ đoạn để đưa vào phủ”
Cái này Cốc Lưu Phong nghe hiểu được, bất giác sờ sờ mặt mình, khuôn mặt này nghe nói đã được xếp vào bảng giang hồ mỹ nam tử, nếu chẳng may bị vị công chúa háo sắc kia nhìn trúng, muốn thoát thân quả thật có chút phiền phức.
“Bất quá, dân không cùng quan đấu, gia vẫn là mau chóng rời kinh.”
“Cũng tốt.”
Chủ tớ hai người đang nói chuyện, một cái điếm tiểu nhị vội vàng đi đến.
“Xảy ra chuyện gì?”
“Vong Thu công tử đến đây……” hắn chưa nói dứt lời, tuấn mỹ nam tử bên cạnh Lưu chưởng quầy đã không thấy bóng dáng, làm hắn giật mình há to miệng.
Lưu chưởng quầy cười vỗ vỗ bờ vai của hắn, phân phó nên làm việc đi. Cốc Lưu Phong đuổi tới đại sảnh của khách điếm, Vong Thu vẫn như cũ, rượu một ly lại một ly uống nhưng vẫn không có đồ ăn. Không thích nói chuyện, không thích cười, không ôn nhu còn say rượu, Cốc Lưu Phong ánh mắt phức tạp nhìn nàng, trong lòng đột nhiên thất chua xót, hắn không thích thấy nàng tự hành hạ bản thân. Đúng vậy, nàng là tự làm khổ chính mình, đối với thế sự không quan tâm chỉ muốn đắm mình trong men say, hắn đã từng nhìn thấy bạn bè mình cũng sa sút như vậy, cho nên càng không muốn nàng sống qua ngày như thế.
“ Rượu nhiều thì hại thân, vẫn là nên uống ít thì hơn” hắn đi qua đè lại bầu rượu, ngăn cản nàng tiếp tục rót.
Nhìn thấy hắn, Vong Thu có chút kinh ngạc nhưng chỉ trong thoáng chốc mà thôi, sau đó hất tay hắn ra, tiếp tục tự mình rót rượu. Hại thân? Nàng vốn đã sớm không có để ý đến.
“Rượu quá lượng thương thân, vẫn là uống xoàng vì nghi.” Hắn đi qua đi đè lại bầu rượu, ngăn cản nàng tiếp tục rót rượu.
“Vong Thu.” Hắn không hề xưng hô nàng Thu huynh, trực tiếp gọi của nàng tên.
Nàng hơi hơi túc nhíu mi
đầu, như cũ không có mở miệng.
“ Ta hôm nay sẽ rời kinh”
Lúc này nàng mới nhịn không được giương mắt nhìn hắn, bốn mắt nhìn nhau, giây lát nàng dời tầm mắt “ chuyện đó với ta có quan hệ gì đâu” nam nhân này luôn dùng loại ánh mắt này nhìn nàng, làm
cho nàng rất muốn một chưởng đánh chết hắn.
“Không quan hệ sao?” Cốc Lưu Phong nhìn nàng thì thào tự nói, khóe miệng hiện lên một nụ cười bí hiểm rồi đột nhiên chồm người về phía trước, hôn lên môi của nàng.
Trong nháy mắt, “ nạn nhân” bị hôn gần như hóa đá. Tuy hành tầu giang hồ nhiều năm, vẫn bị hành động kinh hãi thế tục của người nào đó dọa, trong khoản thời gian ngắn trừ bỏ trừng mắt nhìn cũng không có giáng cho hắn vài cái tát. Nam nhân hôn nam nhân, hơn nữa lại trước mặt bao nhiêu người lúc ban ngày, quả thực là làm tổn hại đến thuần phong mỹ tục nghiêm trọng.
Đợi đến lúc Vong Thu có phản ứng thì trời đã chuyển tối “ Cốc Lưu Phong, ngươi muốn chết”, hắn tưởng nàng là người ăn chay niệm phật sao? Thực sự không biết chữ chết viết thế nào mà.
Làm nên loại chuyện này, Cốc Lưu Phong làm sao còn dám đứng yên đó cho người đến chém, hắn đã sớm đào tẩu như chớp
“ Chưởng quầy” thanh tâm của tiểu nhị có chút mơ hồ “ có phải vừa rồi ta bị hoa mắt không?
Lưu chưởng quầy đang nhìn chủ tử nhà mình bỏ chạy ra cửa, hai mắt mở lớn, sau đó dường như hiểu được chuyện gì, cất tiếng cười to. Không nghĩ đến chủ tử luôn luôn hòa nhã, đoan chính thiện lương cũng làm ra loại chuyện khiến người ta nghẹn họng này, chuyện này mà nói cho những người ở Nhàn Tình cốc nghe chắc cũng chẳng ai tin.
************
Gần nhất giang hồ có điểm loạn.
Gần nhất người giang hồ có điểm nhàn.
Gần nhất trên giang hồ truyền đi một tin tức lợi hại nhất, thiên hạ đệ nhất thần y Cốc Lưu Phong bị người giang hồ đuổi giết, nguyên nhân là vì Cốc đại thần y say rượu loạn tính đã khinh bạc Vong Thu công tử cũng đồng dạng là nam nhân, kết quả liền bị người đuổi giết.
Lời đồn cũng không thực sự đáng tin. Đang nằm trên cây nhìn ánh mặt trời xuyên qua kẽ lá, tâm tình Vong Thu thật bình tĩnh. Nàng sẽ không vì một cái hôn mà lãng phí thời gian đi đuổi giết một người, ngày ấy đuổi theo Cốc Lưu Phong ra khỏi kinh thành, làm cho kinh thành vốn đã ồn ào lại càng thêm náo nhiệt, nàng đột nhiên rất muốn cười. Nàng đã thật lâu, thật lâu không có cười, lâu đến mức nàng nghĩ mình sẽ vĩnh viễn không bao giờ lại cười, cho nên cũng muốn cảm ơn Cốc Lưu Phong, cho nên cũng lười kiếm hắn tính sổ mà tiếp tục đi theo con đường của mình. Chẳng qua nàng không nghĩ tới, chỉ là một chút chuyện nhỏ nhưng giang hồ lại thêm mắm dặm muối, nghĩ đến đều là do thiên hạ đệ nhất thần y đã gây ra chuyện quá mức vang dội.
Môi khẽ nở nụ cười, miệng thực tự nhiên thốt lên hai tiếng “ nhàm chán”.
Hơi hơi nhắm mắt, hưởng thụ làn gió mát cùng hơi thở cây cỏ tỏa ra chung quanh, nàng thực thích phong cảnh như vậy, không có thế tục hỗn loạn, phản phất chỉ có cỏ cây hoa lá làm bạn cùng nàng, yên tĩnh mà hài hòa.
Có người!
Nàng phút chốc mở hai mắt, người tới không chỉ một.
“Sư muội, ngươi không cần như vậy .”
“ Ta chẳng lẽ còn không đủ đẹp sao? Hắn vì sao ngày cả nhìn cũng không nguyện ý liếc mắt nhìn ta một cái?”
“ Hiện nay giang hồ đều đồn đại Cốc Lưu Phong thích nam nhân, cho nên dù sư muội ngươi bộ dạng đẹp tựa thiên tiên, hắn cũng sẽ không quan tâm, ngươi cần gì phải canh cánh trong lòng?”
“Loạn giảng, Cốc đại ca chính là uống rượu mà thôi.”
Nằm trên cây, Vong Thu nhếch miệng cười giễu, hóa ra là tiểu nữ nhi giận dỗi, làm quấy rầy đến nàng
“ Cho dù hắn không thích nam nhân, nhưng từ khi hắn mười tuổi gia nhập giang hồ cho tới nay đã mười ba năm, ngươi có nghe nói hắn đối cô nương nào sinh tâm ái mộ chưa?”
“Đó là bởi vì Cốc đại ca tâm tính cao thượng, phàm hoa tục phẩm sao lọt vào mắt hắn?”
“ Sư muội, ngươi tội gì phải thế, hắn đã cự tuyệt lời cầu hôn của sư phụ, người còn muốn đi tự rước lấy nhục sao?”
“Ta mặc kệ, tóm lại chỉ cần hắn không có chính mồm cự tuyệt ta, ta sẽ không hết hy vọng.”
“Sư muội ──”
Tiếng bước chân xa dần, Vong Thu từ trên cây nhảy xuống, nhìn thoáng về hướng sư huynh muội kia, sau đó đi ngược lại. Nàng một chút cũng không nghĩ lại để cho lời đồn có thêm đề tài, bọn họ nếu tìm Cốc Lưu Phong, như vậy nếu đi theo hướng ngược lại với bọn họ, nhất định sẽ không trở thành nhân vật để người ta đồn đại.
************
Nhưng mà, thế sự không như ý người.
Vong Thu đang uống rượu lại nghe được giọng nữ quen thuộc, lập tức có cảm giác không ổn, khi nàng ngẩn đầu đã thấy một đôi mắt vui vẻ nhìn mình. Rõ ràng đã đi theo hướng ngược lại với sư huynh muội kia, như thế nào vẫn là đụng mặt a.
“Vong Thu!”
Nàng cùng hắn thật sự không quen, nhưng là hắn như vậy gọi nàng. Không kịp suy nghĩ, nàng tung chén rượu hóa thành mũi tên bắn về phía hắn
“ Ta tìm người thật khổ nha” tránh thoát tên rượu, hắn lại không sợ chết đi qua.
Vong Thu phát hiện đối diện với gương mặt tuấn mỹ đang cười giương giương tự đắc kia thật có chút khó khăn, vì thế nàng chọn lựa quay đầu đi, một lần nữa tự rót rượu ống.
“ Ta đã từng nói qua, uống rượu ít thì được, uống nhiều sẽ hại thân, người thoạt nhìn đã uống không ít, hôm nay không nên uống nữa” hắn trực tiếp đi đến đoạt lấy bầu rượu trên tay nàng.
“Cốc ── lưu ── phong ──” Nàng lạnh lùng nhìn hắn. Nam nhân này nghĩ là gì của nàng đây?
“ Ta vừa lúc khát nước, ngươi hẳn sẽ không để ý mà chia ta một chút để giải khát chứ?”
Nếu hắn không cầm lấy tay nàng, nàng cũng không để ý mà tùy hắn muốn uốn thì uống đi, nhưng hắn lại cố tình làm như vậy.
“Ngươi……”
Lẽ ra ngay khi hắn vừa “ manh động” nên trực tiếp ném hắn ra ngoài, không để đến lúc nghe hắn nói nhỏ “ giúp ta”, chỉ một lúc chần chờ nàng đã để chính mình lâm vào quẫn cảnh đáng xấu hổ. Nếu biết có tình huống này, nàng sẽ không nghĩ ngợi gì mà đá bay hắn,
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




