|
|
LEO Privacy Guard - Diệt Virus
Phần mềm diệt virus và tăng tốc android của bạn. Tải Về Máy
|
không cho tiếp cận dù chỉ một bước. Đáng tiếc, ông trời đã cho nàng cơ hội nhưng lại không biết quý trọng, chờ đến khi nàng muốn động thủ thì phát hiện mình đã không thể ngưng tụ nội lực, chỉ có thể tức giận trừng mắt nhìn hắn.
Là Cốc Lưu Phong, nhất định là hắn hạ độc, là do nàng sơ suất, nghĩ đến hắn vô hại, kết quả là trúng chiêu.
Là Cốc Lưu Phong, nhất định là hắn hạ độc, nàng sơ suất quá, nghĩ đến hắn vô hại, kết quả lại trúng chiêu nhi.
“Muốn làm cái gì?” Nàng dùng chỉ có hai người nghe thấy thanh âm hỏi.
Cốc Lưu Phong thân thủ nép sát vào nàng cực kỳ thân thiết “ Vong Thu, chúng ta tiểu biệt gặp lại, chén rượu này ta kính ngươi” hắn lập tức đưa chén rượu đến bên môi nàng, hướng nàng trừng mắt nhìn.
Vong Thu lập tức uống chén rượu, như nàng dự đoán, rượu vừa vào, nội lực của nàng đã bắt đầu khôi phục.
Nhìn thấy họ tương thân tương ái, cô gái xinh đẹp kia cảm thấy thương tâm muốn chết, nước mắt lưng tròng nhìn Cốc Lưu Phong “ Cốc đại ca, người thật sự…Ta không tin, không tin…” Nàng nhất định là nhìn lầm rồi, nhất định là thế.
Không nhìn lầm, tất cả mọi người không có nhìn lầm.
Đột nhiên có rất nhiều âm thanh hướng Cốc Lưu Phong
“Cốc đại ca ──”
“Cốc công tử ──”
“Cốc huynh ──”
“……”
Trong khoản thời gian ngắn, các loại âm thanh lẫn hình ảnh thân thiết chen chúc kéo tới, làm cho kiến thức của Vong Thu với Thiên hạ đệ nhất thần y thêm mở rộng. Hờ hững nhìn nhiều người đi qua vừa nâng dỡ, vừa nhìn hắn hỏi han ân cần, thân thiết, nàng dùng sức uống rượu, chợt nghĩ đến một việc thì “ phốc” toàn bộ rượu lại bị phun ra.
Này cái chén là Cốc Lưu Phong vừa mới dùng qua , thực xui!
“ Vong Thu, ngươi đá thật mạnh nha”, một cước kia làm lưng hắn đau muốn chết, tuy hắn biết nàng đã thu lại không ít lực đạo nhưng nếu nàng có thể không đá thì hắn sẽ càng cảm kích.
“Chúng ta không quen.” Nàng ý bảo hắn đổi cách xưng hô cho thỏa đáng.
“ Đều đã hôn qua, nói không quen dường như không thỏa đáng” hắn không sợ chết phản bác.
Nàng lập tức lạnh lùng liếc hắc một cái “ một lần cuối cùng” còn dám nói, nàng sẽ không khách khí mà giết người diệt khẩu. Cốc Lưu Phong lập tức im miệng, hắn biết nàng tuyệt đối không phải đe dọa suông, hắn đã quá biết thủ đoạn giết người tàn khốc vô tình của nàng, tuy rằng là giết người đuổi giết hắn nhưng nghĩ lại cũng thấy không rét mà run. Vong Thu tuy không làm mặt xấu, tiếng nói uy hiếp lại rất êm tai, nhưng nàng lại giống như người đến từ địa ngục, lời cảnh cáo nói ra miệng cũng không phải là nói chơi.
“Ngươi làm sao có thể đả thương Cốc đại ca?” bị vắng vẻ, cô gái xinh đẹp nhất thời nổi giận, liền vung kiếm hướng Vong Thu đâm tới. Trường kiếm nhanh chóng bị hai chiếc đũa kẹp lấy, làm cho cô gái xinh đẹp dùng hết sức cũng không thu về được.
“Tàng Kiếm Sơn trang, Phi Phượng Kiếm.” Vong Thu vừa nhìn thân kiếm đã nói lên tên kiếm.
“Biết là Tàng Kiếm Sơn Trang, còn không buông tay?” Dịch Nhan Bình nổi giận nhảy ra.
“Đáng tiếc.” chiếc đũa, Vong Thu một lần nữa châm rượu.
“Ngươi có ý tứ gì?” Dịch Nhan Bình dám khẳng định hắn trong lời nói có ý gì đó.
“Phi phượng kiếm giao cho ngươi, đáng tiếc.” Vong Thu tâm tình tốt liền nhiều lời giải thích.
Dịch Nhan Bình lập tức mặt đỏ tai hồng, nàng đương nhiên nghe ra đối phương chế giễu mình nên càng thêm tức giận
“ Vị công tử này, cho dù sư muội có chỗ đắc tội với người thì cũng không nên dùng lời nói làm tổn thương người”
Vong Thu nhìn kiếm nam tử nắm trong tay, nhướng mày nói “ Phi Phượng, Du Long, long phượng thành đôi” nghe rất ẩn ý.
Hoa rơi cố ý, nước chảy vô tình, chỉ làm người ta buồn không bằng cầm bầu rượu mà say túy lúy. Trong cuộc sống này, yêu hận tình cừu nàng đã thấy qua nhiều, nguyện suốt ngày say sưa còn hơn là rơi vào bể tình. Lại uống thêm một chén, nàng nhắm hai mắt lại, trước mắt hiện lên gương mặt xinh đẹp, một mắt chứa đầy lệ ai oán.
Dịch Nhan Bình giận dữ, hắn dám ám chỉ mình và sư huynh là một đôi, lập tức cảm thấy nóng giận, lại xuất kiếm đâm tới. Lần này Vong Thu căn bản là lười rat ay mà trực tiếp kéo một người đến chắn trước mặt nàng, thế công của kiếm liền lập tức thu lại.
“ Vong Thu, ngươi làm như vậy có quá độc ác hay không?” Cốc Lưu Phong nhịn không được, lên tiếng vì chính mình đòi lấy công đạo, đao kiếm không có mắt mà nàng như thế nào lại lấy hắn làm bia chắn chứ.
“Nàng thích ngươi.”
Ba chữ vô cùng đơn giản làm cho nam nữ có mặt cùng biến sắc.
Cốc Lưu Phong tâm tình phức tạp nhìn nàng. Nàng biết Dịch Nam Bình thích hắn, vì sao lại không cảm giác được người trong lòng của hắn là nàng? Lại dùng ánh mắt này nhìn nàng, làm cho nàng phiền lòng, Vong Thu nắm chặt bầu rượu hướng Cốc Lưu Phong ném tới “ lại nhìn, ta thực sự sẽ lấy mắt của ngươi”
“Vong Thu.” Hắn thực vô lực.
Nàng nhướng mày.
“ chỉ uống rượu là sẽ không ăn no, ngươi rất gầy, cần phải ăn nhiều cơm mới tốt.”
Tất cả mọi người đều nhìn Cốc Lưu Phong, lời nói của hắn đã lộ ra rất rõ sự quan tâm cùng yêu thương, nhưng mà một nam nhân lại đối với một nam nhân khác thân thiết như vậy…Trong đôi mắt trong suốt như nước của Vong Thu hiện lên một gợn sóng, nàng phảng phất ở trên người Cốc Lưu Phong nhìn đến mâu thuẫn. Nương cũng luông nói nàng như vậy…Ngực đột nhiên nảy lên sự lo lắng lại cảm thấy ấm áp.
************
“Xin lỗi a, khách quan, tiểu điếm chỉ còn một gian thượng phòng , nếu không các ngươi hai vị khách trụ một gian……”
Chưởng quầy lên tiếng đề nghị nhưng thanh âm nghe rất dè chừng, hắn mở tiệm đã vài chục năm tự nhiên có kiến thức nhìn người, đây rõ ràng là người có thể tùy thời lấy đi sinh mệnh của mình a.
“Có phòng sao?” Vong Thu hỏi thật sự ôn hòa.
“Có, có……” Chính mình không ngủ cũng phải nhường vị này ngủ.
“ Thu huynh, kỳ thật chúng ta có thể ngủ cùng giường, sao lại làm khó chủ quán?”, người nào đó bị bạo lực uy hiếp đã thức thời sửa chữa xưng hô.
Vong Thu căn bản lười quan tâm hắn. Đá một cái cũng không ngăn được hắn theo đuôi, cho dù dọc đường lo giúp nàng việc chi tiêu ăn ở cùng đi lại, cũng chỉ là muốn nàng chú ý đến hắn nhiều hơn.
“Tiểu nhị, cho hai gian phòng thượng hạng” một giọng nữ tữ quen thuộc vang lên.
“Đã không còn phòng”
Tiếng nói vừa dứt, kiếm đã đặt trên cổ chưởng quầy, làm cho hắn đổ mồi hôi lạnh, hắn ngày mai nhất định phải đi miếu cầu bình an a.
“Đã muốn đã không có.”
“Thật sự là không còn?.”
“ Tàng Kiếm sơn trang tựa hồ không phải là người không phân biệt phải trái?” Cốc Lưu Phong không nhanh không chậm mở miệng.
Dịch Nhan Bình trừng mắt nhìn Vong Thu giống như người vô sự đang nhàn rỗi dựa vào gốc cột “ hắn cũng vừa mới uy hiếp chưởng quầy, Cốc đại ca vì sao không nói hắn?”
Cốc Lưu Phong cười nói “ đó là vì Thu huynh vẫn quen làm theo ý mình, còn cô nương mỗi lời nói, cử chỉ đều là đại diện cho Tàng Kiếm sơn trang, vì vậy tất cả đều phải chú ý”
Dịch Nhan Bình tức giận đến mức run người, lại không thể phát tác, đành phải nhẫn nại thu kiếm.
Sư huynh nàng vội vàng trấn an” sư muội, hay là chúng ta đổi sang khách sạn khác?”
Nàng liếc mắt một cái làm cắt ngang lời hắn. Lạnh lùng nhìn bọn họ, Vong Thu mũi chân điểm nhẹ phi thân bỏ đi, chờ mọi người thấy thì nàng đã đang cầm vò rượi ngồi ở sảnh đường uống rượu.
“Tối nay ta ngủ nơi này.”
“Thu huynh không sợ ban đêm bị muỗi cắn?” Cốc Lưu Phong hiểu ý cười, hắn càng ngày càng khẳng định nàng là cô nương thoạt nhìn lạnh lùng nhưng lại cực kỳ thiện lương.
“ Không cần ngươi quan tâm”, nàng từ nhỏ đều quen với phong sương, nếu chỉ mấy con muỗi nho nhỏ có thể gây tổn hại đến nàng thì nàng đã sớm tiêu đời từ lâu, thế nào còn sống đến ngày nay. Nghĩ đến, Vong Thu há miệng uống một ngụm rượu to nhưng không làm cho tâm vốn lạnh như băng của nàng ấm áp hơn.
“ Thu” Cốc Lưu Phong há miệng ngăn cản, ở cuối cùng lại ngừng. Mỗi khi nhìn nàng uống rượu làm cho hắn cảm thấy có một sự đau thương sâu không thấy đáy nào đó đã bủa vây quanh nàng “ chưởng quầy, ta cùng với vị tiểu ca này có thể ở cùng một gian phòng”
“Ủy khuất khách quan .” Chưởng quầy lau mồ hôi lạnh, vội vàng sai tiểu nhị chuẩn bị.
Chưởng quầy nhịn không được ngẩng đầu nhìn qua, chỉ thấy một góc áo trắng, không khỏi âm thầm lắc đầu, vị công tử này đúng là quái dị.
“Chưởng quầy, tiền thưởng ngươi nhớ rõ hướng vị Cốc công tử kia đòi.”
Chưởng quầy ngẩn ra. Một trận gió thổi qua, trên quầy nhất thời thiếu hai vò rượu. Hắn lại nhìn phía trên đình, làm sao còn có bóng người.
************
Thủy trúc vờn quanh, dòng suối chảy xuôi. Một tòa am ni cô ẩn sâu trong rừng thủy trúc, ngân nga tiếng chuông chiều mõ sớm làm cho nơi đây thêm yên tĩnh, trang nghiêm.
Một cô gái mặt váy xanh như đóa hoa nở rộ ngồi trên bồ đoàn, mặt mũi hiền lành nhưng thần thái lại trang nghiêm
“Thu nhi.” Một đạo hiền lành thấp gọi.
Vong Thu chậm rãi mở mắt nhìn, đứng dậy rời khỏ bồ đoàn hướng về phía người đi tới “ sư phụ”
Một đạo cô mặc
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




