|
|
BIGONE 2015 - Phiên Bản Iphone
Game đánh bài cờ bạc đã có mặt trên Iphone Tải Về Máy
|
chạy xuống bếp, mở tủ lạnh lấy ra một chai nước uống ừng ực đến nửa chai. Em nhìn theo hắn không khỏi bật cười, cũng may cho em là hắn không để ý chứ nếu không em có mười cái mạng cũng không xong với hắn đâu.
Uống nãy giờ gần hết chai nước lạnh mà độ cay vẫn không thuyên giảm là bao, hắn nhăn nhó đến phát tội. Em thấy vậy liền chạy vào cầm theo cái ly nước của hắn, đổ phần nước nóng còn dư để nấu mì lúc nãy ra ly rồi đưa cho hắn.
- Ngài uống nước nóng vào thì sẽ hết cay ngay thôi ạ. Mẹ tôi thường nói với tôi như vậy mỗi khi tôi ăn nhầm món có vị cay. – Khi nói ra câu nói đó, sóng mũi em lại thấy cay cay, là em đang nhớ đến bà – người mẹ quá cố của em.
Hắn đưa tay cầm lấy, vừa thổi vừa uống. Sau khi uống hết hắn mới cảm thấy không còn cay nữa, đặt ly nước lên bàn, hắn buông ra hai từ dễ làm cho người khác phật ý sau khi đã cất công nấu cho hắn ăn:
- Dở ẹc!
Rồi hắn quay đi, không đoái hoài gì đến em nữa, câu chê nửa thật nửa đùa của hắn làm em quên hết mọi sự buồn bã. Em mỉm cười rồi ra ngoài dọn dẹp bàn cho sạch sẽ. Hắn đang ngồi trên ghế xem ti vi, mắt thì dán vào màn hình nhưng đầu óc lại không hề tập trung. Hắn đang bận suy nghĩ, hắn tự hỏi từ khi nào mà hắn lại có thói quen bắt bẻ từng câu, từng chữ trong câu nói của em? Rồi từ khi nào hắn bắt đầu nói đùa bằng hai từ đó mặc dù hắn biết, em nấu mì cũng không tệ? Nhà không có mì gói, hắn biết chứ vì hắn nghĩ ăn mì ly tiện hơn mì gói. Rốt cuộc là hắn đang nghĩ gì thế?
…
Thời gian lại thấm thoát trôi qua, mới đó mà đã một năm em sống ở nhà hắn. Trong một năm đó, em những tưởng là sẽ bị hắn hành hạ bằng những trò tiêu khiển khác nhưng từ sau lần hắn bắt em thử thuốc, hắn đã cho em yên đến tận bây giờ. Đột nhiên, trong đầu em lại lóe lên một suy nghĩ: Lẽ nào… hắn đã thay đổi?
Còn khoảng hai ngày nữa là sinh nhật tròn hai mươi tuổi của hắn, em biết việc này khi vô tình nghe được Luck nói chuyện với hắn để bàn về việc tổ chức một buổi sinh nhật thật hoành tráng như mọi năm. Vì hắn là người thừa kế tương lai nên việc này không thể làm sơ sài được.
Sau khi nghe được tin thì tối hôm đó em liền xin hắn một việc mà từ trước đến giờ em chưa bao giờ dám mở miệng.
- Thiếu gia! Ngày mai ngài có thể cho phép tôi…
Đứng trước mặt hắn, em không sao mở lời được, thấy em cứ ấp a ấp úng mãi nên hắn khai sáng cho em:
- Muốn gì cô cứ nói!
- Tôi muốn xin phép ngài… ngày mai cho tôi đi ra ngoài một chút, được không ạ? – Ấp úng mãi cuối cùng em cũng nói được tròn câu.
- Cô vừa nói cái gì? – Hắn quát lên đầy ngạc nhiên vì đây là lần đầu tiên em dám mở miệng xin hắn việc đó.
- Tôi… Tôi chỉ đi một chút thôi… sẽ không lâu đâu ạ. – Em nghe hắn quát thì hồn vía lên mây, vội phân trần.
Hắn thấy mình hơi quá nên nhẹ giọng hỏi:
- Cô muốn ra ngoài làm gì?
- Tôi chỉ muốn mua một chút đồ thôi! – Em dè chừng nhìn hắn, sợ rằng hắn sẽ không cho đi.
- Cô sẽ không bỏ trốn luôn chứ? – Hắn vờ hỏi nhưng không nhìn em.
- Dạ, tôi không dám đâu! – Em xua tay.
- Tốt! Vậy thì ngày mai cô có thể đi. – Hắn nói xong thì đứng dậy đi vào phòng lấy thêm cái áo khoác mặc vào người rồi rời khỏi nhà, để lại lời cảm ơn rối rít của em ở sau lưng.
Hắn không biết là em vui đến nhường nào đâu, nếu không cần ra ngoài mua đồ gấp thì em cũng chẳng muốn ra ngoài làm gì. Nhưng dù sao đây cũng là một cơ hội tốt để em tận hưởng không khí thiên nhiên sau tám năm bị giam cầm ở địa ngục. Em vui lắm! Em không biết phải diễn tả nỗi vui mừng của mình như thế nào. Ngày mai là ngày em được giải thoát dù chỉ có một ngày.
Hắn lái chiếc xe Benz màu đen của mình đến cửa hàng điện thoại di động. Vừa lái hắn vừa thắc mắc, mục đích thực sự muốn ra ngoài của em là gì? Trốn thì em không thể vì sợi dây chuyền của em còn nằm trong tay hắn, em không thể bỏ đi mà không có nó được. Em đã chịu đựng suốt tám năm chỉ để có lại sợi dây chuyền đó thì chẳng lẽ hai năm còn lại em lại chịu không nổi sao?
Dừng xe trước cửa hàng điện thoại di động lớn, hắn gửi xe rồi bước vào trong.
Một nhân viên kéo cửa mời hắn vào, một loạt ánh nhìn của nữ nhân viên bán hàng đều đổ dồn về phía hắn như nhìn thấy một minh tinh điện ảnh. Nhưng hắn không quan tâm, thản nhiên đi đến từng quầy bán điện thoại đắt, rẻ khác nhau để xem. Một nữ nhân viên có gương mặt trắng dễ thương và mái
tóc nâu đen thấy hắn lướt qua chỗ mình nên vội hỏi:
- Anh muốn mua loại nào? Tôi có thể tư vấn giúp anh.
Dường như hắn không để ý đến lời nói của cô ta, bằng chứng là không thèm nhìn cô ta lấy một cái. Điều này làm cho cô ta có chút hụt hẫng vì không được mỹ nam để ý.
- Lấy cho tôi một chiếc iPhone bốn màu trắng.
Bây giờ thì hắn mới nhìn lên, với khoảng cách gần như không thể gần hơn, cô nàng nhân viên đó mới có dịp chiêm ngưỡng nhan sắc của hắn. Hắn sở hữu một gương mặt điển trai không chút tì vết, cộng thêm phần thân hình hoàn hảo mà khó ai có thể sánh bằng. Tại sao trên đời lại có người đẹp trai đến vậy nhỉ?
Ngắm nghía hồi lâu chợt thấy hắn cứ nhìn chằm chằm vào mình làm cô ta đỏ mặt, vội đưa tay vào tủ lấy ra một chiếc iPhone bốn màu trắng mà hắn yêu cầu rồi đưa cho hắn xem. Xem một lúc, thấy không có vấn đề gì, hắn quyết định mua nó.
Nhìn chiếc điện thoại mới mua trên tay, hắn thầm gửi tất cả những hy vọng của mình vào đó. Hắn không biết người nhận chiếc điện thoại này có vui không? Có cảm động không? Ánh mắt vui buồn lẫn lộn của hắn khi nhìn vào chiếc điện thoại đã nói lên tất cả những suy tư trong lòng hắn.
Rời khỏi cửa hàng với những ánh nhìn tiếc rẻ và những lời bàn tán xôn xao, hắn nhanh chóng lái xe về nhà.
Chương 12: Một thoáng dao động
Sáng hôm nay thời tiết khá tốt, khí trời mát mẻ trong lành. Em đứng trước ban công, vươn vai hít một hơi thật sâu để cảm nhận cái không khí trong lành ấy. Hôm nay em cố tình dậy sớm hơn mọi khi để chuẩn bị cho buổi ra ngoài ngày hôm nay. Nghĩ đến đó, trong lòng em cứ bồi hồi không yên. Em muốn biết sau tám năm thế giới bên ngoài có thay đổi hay không hay nó vẫn như xưa để chờ đợi ngày em trở ra?
Nhìn xuống dòng xe cộ tấp nập, chỉ mới sáu giờ sáng thôi nhưng đường xá đã dần trở nên đông đúc, nhìn thấy người người vội vã đi đi lại lại trên vỉa hè, em rất muốn hòa nhập vào đó. Em ước mình có thể là một phần của thế giới bên ngoài chứ không phải một con người bị giam cầm trong tòa lâu đài nguy nga, tráng lệ. Em muốn thay đổi bản thân mình nhưng không ai cho em được cơ hội đó. Hắn đã cướp đi cuộc sống vốn được tự do không ràng buộc của em, em tự hỏi đối với ai hắn cũng có thể ngang ngược vậy sao?
Nhưng dù sao đi nữa thì em chỉ còn sống ở đây có hai năm nữa thôi, em sẽ sớm được trả tự do. Nhưng có một điều làm em cảm thấy rất sợ, em sợ rằng một ngày nào đó tình cảm em dành cho hắn quá sâu nặng khiến em không thể rời xa hắn. Em sợ mình sẽ không đủ dũng khí để rời khỏi nơi đây, mặc dù hắn đã nhiều lần làm tổn thương em nhưng hắn có biết dù cho hắn có làm gì em đi nữa thì em cũng sẽ không hận hắn, không ghét hắn. Vì nếu đem em ra làm trò chơi khiến hắn có thể vui thì em cũng sẽ cam lòng. Không phải là vì em không biết yêu quý bản thân mình mà vì em không muốn nhìn thấy hắn buồn. Chấp nhận hy sinh cho một kẻ đã làm cho em đau khổ suốt tám năm, có phải… em rất ngốc không?
…
Nhìn sơ qua những bộ đồ đắt tiền trong tủ quần áo mà hắn đã sai người chuẩn bị cho em khi em mới dọn về. Những tưởng sẽ không bao giờ được mặc chúng nhưng hôm nay em sẽ chọn cho mình một chiếc váy thật đẹp, em muốn biết xem mình mặc váy có còn đẹp như ngày đó ba mẹ vẫn thường khen em hay không?
Từ trong nhà tắm bước ra, em hệt như một thiên sứ thuần khiết. Trong chiếc váy màu trắng tinh khôi ngắn tay, cổ tròn, bên trong là vải cotton và bên ngoài là vải ren được kết hợp rất hài hòa cộng thêm chiếc thắt lưng buộc nơ đằng trước tôn lên vòng eo nhỏ nhắn của em. Với làn da trắng mịn màng và mái tóc đen dài ngang lưng, trông em hệt như một cô công chúa thực sự!
Mở tủ, em lấy ra một đôi dày búp bê cùng màu mang vào, em ngạc nhiên khi đôi giày vừa như in. Ngắm mình trong gương một lúc rồi em cầm theo một chiếc túi xách và một ít tiền bước ra khỏi phòng.
Không biết hắn đã dậy từ lúc nào nhưng khi em vừa mở cửa thì đã thấy hắn ngồi ở ghế sofa, không xem ti vi cũng không làm việc trên máy tính như mọi khi, em cảm thấy hơi lạ. Khẽ bước đến chỗ hắn, em chào hắn như thường ngày em vẫn làm:(Nguồn: YenBai.Mobi)
- Thiếu gia! Chào buổi sáng!
Nghe tiếng em, hắn quay lại nhìn. Đôi mắt cố mở to hết sức có thể để nhìn con người trước mặt, nhìn từ trên xuống dưới rồi nhìn từ dưới lên trên, hắn tự hỏi liệu đó có phải là em – người mà hắn luôn hành hạ bấy lâu không? Hắn khá ngạc nhiên trước sự lột xác hoàn toàn mới này của em, dù không thích hay yêu mến gì em những hắn cũng không phủ nhận rằng hôm nay… em thực sự rất đẹp!
Cố kìm nén lại cảm xúc để không bị dao động trước em, hắn hỏi:
- Cô định đi ra ngoài à?
- Vâng! Tôi chỉ đi một chút rồi về ngay, không lâu lắm đâu ạ!
- Cô không cần phải về sớm, hôm nay tôi cho phép cô nghỉ cả ngày để làm gì
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




