watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Phần mềm lướt web - UC Web MINI
Lướt web nhanh hơn và tiết kiệm tới 95% chi phí.
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 00:28 - 17/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 3179 Lượt

vui vẻ trong nháy mắt lại ra cái bộ dạng này, bất đắc dĩ nàng vỗ vỗ cái trán, miệng thầm than khổ, nàng vẫn là không biết thực chất mình đang ở cái địa phương nào nha?

————-

Gió thổi luồn qua song cửa, trăng sáng ở phía chân trời trông thạt diệu huyền chiếu lên người Âu Uẩn Đình, nàng từ từ hồi tưởng lại tình cảnh khi vừa mới đến đây, hiện tại họ tên nàng là Tả Phiên Nhân.

Thật nhanh nha! Nàng đến nơi này cũng gần một tháng rồi, thật không dám tin tình tưởng tình huống đáng lẽ chỉ có trên tivi, tiểu thuyết trung văn, truyện khoa học viễn tưởng, người ta mới có thể trở về quá khứ, xuyên qua không gian, lại phát sinh trong cuộc sống của nàng, cái này nên gọi là hạnh phúc hay bất hạnh đây?

Nàng không biết chsinh mình vì cái gì mà lại xuất hiện ở nơi này? Không biết vì cái gì mà hiện tại nàng bị biến thành thế này? Không biết cái cơ thể ban đầu này đến tột cùng là ai.

Bao nhiêu nghi vấn mà không thể biết, vô cùng nhiều nghi vấn tập kết lại mà thành kết quả, là nàng từ “hiện đai” chính là Âu Uẩn Đình biến về “cổ đại” thành Tả Phiên Nhân, nàng ngây ngốc như đứa trẻ hai, ba tuổi, mãi không hiểu sao lại xảy ra điều kỳ diệu này.

Nàng sao lại không sợ hãi chứ? Sao lại có khả năng này, nàng rốt cuộc vẫn không biết được tình hình vớ vẩn này sao mà lại phát sinh, nàng nhất thời mắt đơ lưỡi cứng, không biết nên phản ứng thế nào.

Chính là theo thời gian trôi qua, cái cảm giác mờ mịt cũng dần trôi đi, ngược lại đối với hoàn cảnh xa lạ này nàng bắt đầu nảy sinh cảm giác mới mẻ, cái cảm giác đối với cái thân thể này cũng thấy thân quen hơn, “trầm ổn điềm tĩnh” vẫn là phương châm của nàng, quan trọng nhất là đối với tình huống hiện tại khiến cho nàng vạn phần tò mò hứng thú.

Cho nên a! chuyện gì đến sẽ đến, sự tình muốn làm rõ trước mắt cứ từ từ để đấy cũng được, nàng phải sống thật vui vẻ, huống chi, hiện tại là nàng trú ngụ trên thân thể người ta, cho nên trước khi chủ nhân chân chính của thể xác này trở về, nàng phải có nghĩa vụ hảo hảo chiếu cố thể xác này.

Mà khoảng thời giân từ lúc tới đây, nàng ở với mọi người luôn lắng tai nghe ngóng, là kẻ dưới phải phục tùng chủ nhân, nên đại khái cũng biết sơ qua tình hình.

Nàng là Tả Phiên Nhân, khi sáu tuổi, liền bị đưa đến Ôn phủ làm người hầu, tính cách nàng chính là kẻ yếu đuối sợ sự, khi lớn cũng không thay đổi nhiều lắm, một chút việc nhỏ đều khiến nàng bật khóc lớn, bởi vậy số người thích trêu cợt nàng cũng không ít, rồi sau đó nàng được Ôn gia tứ tiểu thư dịu dàng thu làm người hầu bên người, lúc này mới trừ bỏ bớt số người khi dễ nàng.

Ôn gia tứ tiểu thư là do thiếp của Ôn lão gia sinh ra, tuy nói là tiểu thư tôn quý, nhưng thực chất là không có thực quyền gì, với địa vị thấp kém của nàng không thể nào nhận được sự kính trọng, có lẽ cũng do hoàn cảnh từ nhỏ đã không được coi trọng, cho nên nàng là chủ tử dịu dàng lương thiện hơn nhiều so với các vị chủ nhân khác, đối đãi với nô tì ôn nhu quan tâm, không trách mắng hay đánh đạp bao giờ.

Tả Phiên Nhân đưa tay sờ nhẹ nhẹ vào vết sẹo, vì sự việc lúc đó nên giờ vẫn còn lưu lại.

Nghe Phúc Thẩm nói, ngày đó Ôn lão gia bỗng nhiên đem Ôn tứ tiểu thư cũng tức là chủ tử của nàng gả cho vương tài chủ A Dũng, hắn lúc đó đã có tới năm tiểu thiếp, tiểu thư dĩ nhiên là không có chịu, liền mở miệng uyển chuyển tìm lời cự uyệt, không có ngờ rằng Ôn lão gia vì vậy mà nổi giận, không chỉ mắng cho tiểu thư một trận, còn dụng hình, hung tợn định đánh lên người nàng…

Tất cả mọi nô tì không một ai dám tiến lên ngăn cản, đang lúc mọi người nhất thời không biết nên làm thế nào, Tả Phiên Nhân nàng bình thường nhát gan, lại xông lên phía trước một phen quyết ôm chặt lấy tiểu thư, thế là nàng liền thay tiểu thư bị đánh một trận roi, hôn mê liền mãi mới tỉnh.

Liền như vậy, hiện tại tất cả mọi người đều cho rằng nàng là bởi vì bị trận đòn độc đánh bị thương vào đầu, mất đi trí nhớ, nhưng sự thật thì chỉ có chính mình nàng mới là rõ nhất, nàng không nói sạo cũng không nhiều lời gì hết, bởi vì chính bản thân nàng cũng không hề tin tưởng tình huống kỳ quái hiện tại của mình rốt cuộc là thế nào, thì làm sao có lý do để thuyết phục người khác đây? Cho nên nàng lựa chọn cứ để mọi thứ xảy ra thật tự nhiên thôi.

Sự tình nhờ vậy mà không phải đã kết thúc viên mãn hay sao? Nhưng, đến cuối cùng, tiểu thư vẫn là phải lập gia đình, tuy không phải gả cho Vương A Dũng làm tiểu thiếp, nhưng là nàng phải gả cho cừu nhân* (kẻ thù) của Ôn gia. Thôi thì cũng tạm được, vì lần này là làm chính thê, nhưng mà chưa chắc đã thoải mái hơn so với việc bị gả cho Vương A Dũng làm thiếp, dù sao vẫn là cừu nhân thế mà vì lẽ gì lại muốn kết làm thông gia đây? Tiểu thư dịu dàng không hề cự tuyệt, bởi vì nàng không muốn còn kẻ nào vì nàng mà phải chịu tai ương.

Ngày mai chính là ngày vui của tiểu thư, nàng cũng không nghĩ tới việc bản thân mình lại có thể thích ứng với nơi này nhanh đến vậy, hiện là nàng sẽ phải đi theo tiểu thư hầu hạ ( nguyên văn là bồi gả), lập tức đổi đến ở tại một nơi mới, việc này thật vô phương, nếu nàng hiện tại chính là cái vị nô tì bảo vệ chủ nhân thật tốt Tả Phiên Nhân kia, mà tiểu thư còn có những người khác đều hảo hảo chiếu cố nàng như vậy, thì nàng đương nhiên sẽ phải tận lực làm tròn bổn phận của nô tì, hảo hảo bảo hộ tiểu thư, chiếu cố tiểu thư.

Ôi nàng quên đi mất, nàng đánh một cái vào cái mồm đang há to của mình. Nên ngủ thôi, ngày mai còn phải khởi hành sớm. Hướng ra ngoài cửa sổ, nàng thì thào niệm vài tiếng: Khải Duẫn yêu thương, viện trưởng cùng mọi người yêu thương, ba mẹ ở trên trời yêu thương, mọi người hãy có một giấc mộng thật đẹp nhé, miệng của nảng thủy chung lộ một nụ cười thỏa mãn, nàng dung nụ cười để khích lệ chính bản thân mình.

Ánh trăng trên trời chiếu xuống mặt đất những tia sáng hiền hòa, gió đêm từ từ thổi qua, loáng thoáng trên không trung, tựa hồ như còn nghe được một thanh âm ôn nhu trầm thấp của nam nhân.

Hãy cố lên! Đình nhi! Hãy hảo hảo nắm chắc hạnh phúc của chính bản thân mình! Hảo hảo nắm chắc vào nhé!

Âm thanh của tiếng chiêng tiếng trống vang trời,một đoàn người náo nhiệt đi nghênh thân, trải qua nhiều ngày gió sương đi đường vất vả, mọi người cũng đều khá là mệt mỏi, nhưng không vì thế kém đi phần huyên náo rộn ràng.

“Xuống ngựa ! Hiết !” Người đi đầu đoàn người hô to một tiếng, phái đoàn theo sau ngừng ngay cước bộ, đoàn người ổn định trật tự rất nhanh, không hề có chút rối loạn nhanh chóng tìm chỗ tạm nghỉ ngơi.

Vừa nghe thấy câu này, mọi người đều vui sướng vạn phần, rong ruổi trên đường cũng đã nửa ngày trời, rốt cuộc cũng đã được nghỉ một chút.

“Uy! Phiên Nhân, ngươi muốn đi đâu thế?”. Cũng là một trong những bồi gả nô tì* (đi theo hầu hạ tiểu thư về nhà chồng) tên Mẫn nhi, động tác nhanh lẹ tay chân duỗi thoải mái, hướng về phía Phiên Nhân đang ở một bên rừng cây, mở miệng hỏi to.

Phiên Nhân hướng về phía nàng cười cười.” Ta nghe được cách đây không xa có thủy thanh*(tiếng nước) , ta muốn đi rửa cái mặt”. Nàng không có dám nói thật là nàng ra đó rửa luôn tay chân, nếu không Mẫn nhi sẽ kinh hãi tâm hồn, tiếp theo sẽ đem những điều thuần phong mỹ đức truyền thống của con gái Trung Quốc ra giảng đạo, cái gì mà là lộ ra cánh tay sẽ cực kỳ không đoan trang. Cái suy nghĩ cởi giày lộ chân là không hợp lễ nghi. Là vi phạm lễ tiết, không được làm.

Kỳ thật nàng thật không hiểu mấy cái đạo lý đó. “Cổ nhân” thật biết nhẫn nại, không biết bồi dưỡng kiểu nào mà ra được thế, vào cái loại thời tiết nóng nực kinh khủng còn đóng một đại đội quần áo, cái gì là cái áo Yếm, áo trong, áo ngoài linh tinh cả lên, khổ như vậy mà không nói vài câu oán hận thì làm sao được, mọi người đều chịu nhiệt rất tốt, nhưng nàng vẫn là không có làm được như vậy, tốt nhất vẫn là đi tìm hồ thôi, chỉ cần cẩn thận một chút, chắc cũng sẽ không cấp thêm phiền toái cho mọi người đâu.

” Ta đây cũng đi cùng ngươi thôi!”

Phiên Nhân do bị đánh vào đầu mà về sau mất luôn trí nhớ, nhưng tựa hồ nàng cảm thấy loáng thoáng có điểm gì đó bất đồng, trước kia nàng sở dĩ ít nói là bởi vì bản tính nhát gan, hiện giờ nàng tuy nhiên cũng giống trước kia im lặng không nói nhiều lắm, nhưng là làm cho người ta có cảm giác trầm ổn điềm tĩnh, hơn nữa giống như cũng … quái hơn.

Thế tục lễ nghi, ứng đối tiến lui, nàng giống như hoàn toàn không có học qua, mỗi khi có chuyện liền chỉ biết chớp cặp mắt to vô tội, làm ra một ít ngạc nhiên cổ quái, không hợp với lẽ thường chút nào, mỗi ngày đều sợ nàng mạo phạm người khác, bất kính chủ nhân, sợ tới mức mồ hôi lạnh chảy ròng ròng.

Ai! Nàng rõ ràng là ít hơn Phiên Nhân một tuổi, mà nay lại có cảm giác như là mẫu thân của Phiên Nhân, trước mặt cùng sau lưng, toàn sợ nàng gây ra chuyện gì ngoài ý muốn, thật sự là với tình hình này, nàng sợ thêm vài tuổi nữa đầu nàng đã đầy tóc bạc đi.

“Thật sự là không cần phải phiền toái như vậy mà!”. Nàng biết Mẫn nhi là có ý tốt nhưng nàng đành phải từ chối thôi, “Nghe âm thanh tiếng nước kia thì chắc là không xa đây đâu, ngươi không phải mệt lắm rồi sao? Hiện tại vẫn là nên thừa dịp nghỉ

Trang: [<] 1, 3, 4, [5] ,6,7 ,15 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT