watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Hồng Nhan 3Q - Cho Iphone
Hồng Nhan 3Q là gM SLG với chủ đề lịch sử tam quốc cho Iphone
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 00:28 - 17/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 3182 Lượt

tiềm lực, hắn nhanh chóng biến mất ngay lập tức trước mắt hai người bọn họ, cho đến khi không còn thấy thân ảnh của hắn đâu hết, mới nghe tiếng hắn hô to trở lại: ” Ta là A Tiêu, ta muốn cảnh báo các ngươi, muốn ta phản bội chủ nhân ta, ta không bao giờ làm đâu, muốn ta phải nghe lệnh ngươi hả, không hề đơn giản như vậy đâu, oa ha ha ha!”.

Tự cho mình thông minh, hắn cười vang khắp sơn cốc rừng cây, làm kinh động cả lũ chim lẫn động vật nhỏ chạy tán loạn, âm thanh của rừng cây vang vọng lại như cũng cười nhạo hắn thật ngu xuẩn hết sức.

“vì cái gì mà lại thả cho hắn đi?” Vừa nhìn thấy tên ác ôn nóng lòng chạy trốn trối chết mất dạng, cũng không đại biểu là nàng không có nhận ra cái vị ân nhân cứu mạng nàng này có ý buông tha cho tên ác ôn kia.

Người dính đầy cát bụi nhưng không vì vậy mà mất đi sự dũng mãnh, động tác mau lẹ sắc mặt nghiêm nghị, kiếm vừa thu lại, mắt chợt lóe sáng, đồng thời trán hơi nhăn nhăn, hắn cũng sớm bình yên không việc gì thoát khỏi phạm vi công kích, lúc này im lặng mặt lãnh băng người cũng không di động nửa phân.

Người này thật đúng võ nghệ đã cao thâm đến mức kẻ khác không thể đoán dò được nha. Không nghĩ tới loại cao nhân chỉ có trong các tiểu thuyết võ hiệp này, thật đúng là có tồn tại thật nha. Trong lòng Tả Phiên Nhân âm thầm suy nghĩ.

Hắn cũng không có lập tức trả lời vấn đề mà nàng hỏi, hướng đôi mắt đen sẫm cẩn thận quan sát nàng. Hắn biết nàng lần này là một trong những tì nữ đi theo đoàn, hắn nhận ra nàng không phải bởi vì nàng có dung mạo chim sa cá lặn, bế nguyệt tu hoa, hoặc là nàng có khí chất xuất chúng đặc biệt khác người.

Nhìn nhận một cách khách quan, nàng thật bình phàm, ngũ quan cũng thật bình thường, điều mà khiến hắn chú ý tới nàng, đơn giản là bởi vì nàng luôn tươi cười.

Trải qua nhiều ngày đi đường như vậy, trên mặt của tất cả mọi người đi đường, đều bày ra một vẻ mặt mệt mỏi lao mệt, duy có nàng, thần thái luôn sáng láng hơn hết thảy mọi người, ngay cả giờ phút này cặp mắt hạnh chính trực kia vẫn chăm chú nhìn thẳng vào hắn, không có ra vẻ mềm mại né tránh, cũng không có giống như nữ tử bình thường cúi mặt tỏ vẻ xấu hổ khiếp sợ, đó lầ một đôi mắt trong suốt như kính, đồng tử biểu thi sự chân thành thẳng thắn, điều đó khiến hắn có cảm giác tò mò cùng khó hiểu.

Nhìn ra người trước mặt đang tỏ ra hết sức bình thường, Tả Phiên Nhân cũng lẳng lặng quan sát hắn một hồi lâu.

Hắn rất chi là cao lớn, chính nàng cho dù có đứng thật thẳng rướn cả chân cũng chưa chắc cao tới được bả vai hắn, hơn nữa xem ra thân hình hắn cũng có vẻ tốt lắm, không, có lẽ nên nói một cách chính xác là thật hoàn mỹ, giấu dưới bộ y phục là một thân hình thon dài, rắn chắc lại khôi vĩ, anh tư bột phát, khí vũ hiên ngang, với một nam nhân như hắn, có lẽ không nữ nhân nào không cảm thấy tim đập thình thịch trong lồng ngực.

Tóc tai được buộc đơn giản, mấy sợi tóc lòa xòa rơi trước mặt trông hắn thật tiêu sái tuấn lãng, đôi mày kiếm hướng lên hài hòa với đôi hắc mâu* ( mắt đen) thâm thúy, chiếc mũi hạ huyền thẳng xuống dưới tạo thành một đường cong mở sang hai bên như hai cánh hoa, thần sắc trên mặt hắn cũng để lộ ra một tính cách rất kiên nghị.

Ông trời già cũng thật là hậu đãi cho người này đi. Không chỉ cấp cho hắn một ngoại hình thật chói mắt, mà còn tặng thêm cho hắn một cái đầu thật là tốt. Đúng vậy, chính là hắn làm cho người ta cảm giác hắn là loại người cơ trí phi phàm, nàng tin hắn tuyệt đối là loại người thông minh tuyệt đỉnh hơn người.

Khí thế tỏa ra tản mát quanh thân hắn khiến hắn trông không giận mà uy, đích xác là cuồng ngạo bá quyền, chắc hắn không cần phải phí sức sử công phu, đã có thể làm cho người khác khâm phục hắn từ tận đáy lòng.

Lúc nãy khi mọi người dừng chân ở chạm nghỉ, hắn đi chung quanh để tìm hiểu tình hình, không nghĩ tới lại thấy một tì nữ một mình đi vào rừng, hành vi này đã đủ khiến hắn thấy khó tin, nhưng càng kì quái hơn chính là, nàng lanh lẹ cởi bỏ hài, kéo cao ống tay áo, tự ý đi xuống dòng suối té nước.

Hắn không thể không thừa nhận, tuy xã hội hiện nay cái nhìn đã cởi mở hơn rất nhiều, nhưng hành vi của tì nữ này thật quá kinh hãi thế tục, thân thể để lộ nhiều chỗ, hắn cũng sẽ không tùy tiện xuất hiện làm gì, hắn cũng biết là cần phải thủ lễ giữ lễ nghĩa liêm sỉ, nhưng mới vừa rồi tên hỗn đán có hành động bất chính nghịch chính đạo kia.

“Vì cái gì mà không hô cứu?” Hắn tuy không phải loại người ra vẻ kiều nhược, vô năng sợ sự, cũng không có nghĩa hắn cậy mạnh định ngồi trên cây thưởng chuyện, không thèm cứu người.

Ngay từ đầu hắn không lập tức ra tay tương trợ, vốn là muốn cấp cho nàng một bài giáo huấn, dù sao hắn vẫn rất có lòng tin, muốn ở trước mắt hắn đả thương người là chuyện tuyệt không dễ dàng, nhưng hắn không nghĩ tới nữ tử này không có bị kinh hoảng thất thố, hắn cũng muốn thử xem nàng có thể làm được gì, cứ nghĩ nàng đã có sự tính toán để tự cứu mình. Bất luận thế nào, cuối cùng kết quả vẫn là nàng hoàn toàn không hề biết tự lượng sức mình.

“Sá …Ác!” Hắn mải suy nghĩ đột nhiên lúc này mới hồi thần nhìn lại Tả Phiên Nhân, phát hiện ra những lời mà mình vừa mới buột miệng hỏi nàng, “Ta nghĩ nơi cách đội nghênh thân một khoảng cách không hề ngắn, cho dù ta có la to kêu cứu mang, cũng chưa chắc có người nghe thấy mà đến kịp”. Hơn nữa nàng cũng không muốn nhàm chán mà sinh sự, phá hư không khí vui vẻ của hôn lễ, trước kia đều là Khải Duẫn ở bên bảo hộ nàng, hiện tại nầng tin tưởng dựa vào thể lực mình cũng có thể tự bảo hộ chính mình.

Đối với đáp án của nàng hắn cũng chưa tin lắm, biểu tình vừa trầm tư, cũng giống như không chút để ý. Đối với tâm tư của nam nhân trước mắt này nàng cũng không nhìn ra được chút

gì, một lát sau tự nhiên thấy hắn chậm rãi nói:” Thả hắn đi quả là cử chỉ cố ý, dù sao ta vẫn là muốn bắt con cá lớn nên phải quăng dây thả con cá nhỏ, lấy hờ khép thật, nếu có thể bởi vậy làm cho đối phương khinh nhờn thực lực của mình, dùng sức có thể dễ dàng đánh thắng địch nhưng dùng trí mà đánh thắng được địch mới là phương pháp hay”.

Giọng nói nhỏ dần, khuôn mặt nam tử nảy sinh vẻ khó hiểu. Hắn làm việc xưa nay không bao giờ giải thích lý do với ai, hắn hiện tại là làm sao vậy? Đối với cử chỉ khác hoàn toàn với lúc bình thường này của mình, hắn cũng không khỏi ngạc nhiên. Chính ngọ mặt trời chói chang chiếu thẳng vào đầu.

Tả Phiên Nhân có chút giật mình mở lớn mắt, thực là ngoài ý muốn của chính mình vẫn là có được một cái đáp án, bởi vì hắn thoạt nhìn, hoàn toàn không phải loại người có lòng kiên nhẫn giải thích hành đ

động của chính mình cho người khác. Đúng rồi nàng nhớ ra mình còn chưa có cảm tạ người ta đã cứu mạng.

Ngay lập tức, Tả Phiên Nhân vội vàng hướng hắn khom người rất cung kính, ” Thật sự là thực cảm kích tiên sinh ra tay cứu mạng chỉ …….” Còn chưa kịp biểu đạt đầy đủ thành ý muốn cảm tạ của mình, đã bị người trước mắt giơ tay ngăn ngay lại.

“Ta không phải giáo thư”. Hắn nhíu hết cả mày lại, đây là lần đầu tiên có người xem hắn thành phu tử * (thầy giáo), hắn ngạc nhiên hết sức, hắn tuy chẳng phải loại lỗ mãng thô bỉ vũ phu, cả người hắn từ trên xuống dưới một chút cũng không có tia nhã tục mang hơi thở văn nhân, nữ nhân này chẳng lẽ nhận sai? Hơn nữa vì cái gì mà động tác của nàng lại cổ quái như thế? Phương thức hành lễ của môn nhân này là ở đâu ra?

“A! Thực xin lỗi” Nàng lại sơ sót một lần nữa. Thật sự là không có biện pháp, nàng chính là không biết đổi cách xưng hô như thế nào, cái này, nàng nên gọi hắn là cái gì đây? Ân? Vị công tử này, vị thiếu gia này, đại hiệp, kiếm sĩ vẫn là……

Thấy vẻ mặt nàng ảo não, tựa hồ như chỉ vì chưa kịp nghĩ ra cách xưng hô với hắn thế nào mà trở nên đau đầu nhức óc. Nữ nhân chính là ngu xuẩn, “Lãnh Hạo Thiên”. Cho dù là có phải nói ra tên của mình trước, hắn vẫn muốn tự bản thân nói ra, bản thân hắn luôn tràn đầy khí phách nam nhi.

“Xin hỏi…..” Nàng tuy có chút đắn đo, nhưng vẫn là nên dũng cảm hỏi thẳng ra sẽ tốt hơn, ” Nên gọi như thế nào cho chính xác a?” Nàng khẽ lắc đầu, cũng có nghĩ ra vài tổ hợp từ hay ho xưng hô cho thấu đáo, nhưng xưng hô thế nào mới chính xác nhất đây?

Không biết vì cái gì, nàng chính là nghĩ muốn biết cách phát âm cùng cách viết tên hắn thật chính xác. Đúng vậy là nàng luôn chú ý tới hắn bởi vì hắn luôn dẫn đầu đội nghênh thân, hơn nữa hắn là cũng là loại khách nhân gặp một lần là không thể quên. Bởi vậy trong lòng nàng càng nảy sinh sự hồ nghi, chả lẽ hắn là bảo tiêu đi theo bảo hộ đội nghênh thân? Nhưng với phong phạm cùng khí độ như hắn, có lẽ nào chỉ là một gã bảo tiêu nho nhỏ?

“Hạo Thiên trong Hạo thiên võng cực” (Hạo thiên võng cực: công đức vô biên như trời bể, không thể đo đếm) . Với danh khí của Lãnh gia, hắn nghĩ chắc cũng không cần thuyết minh nhiều đi. Tuy hắn cũng biết là nàng cũng thực lớn mật, khiến cho chính hắn tự mình đi giải thích ý nghĩa tên của hắn.

Lãnh Hạo Thiên tên nghe hay thật. “Ta là Tả Phiên Nhân, muốn trịnh trọng nói với ngươi lời cảm tạ, thật sự cảm kích ngươi hôm nay đã hỗ trợ”. Nàng vỗ nhẹ vào vai hắn, cố gắng tỏ vẻ hữu hảo.

Lãnh

Trang: [<] 1, 5, 6, [7] ,8,9 ,15 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT