|
|
Hồng Nhan 3Q - Cho Iphone
Hồng Nhan 3Q là gM SLG với chủ đề lịch sử tam quốc cho Iphone Tải Về Máy
|
hôn nhân thì sao?”, sắc mặt hắn dần chuyển thành tối tăm, gần như là cắn răng hỏi lại.
Ta nghe thấy giọng điệu của hắn thấy có chút sợ hãi, nhưng vẫn kiên trì mở miệng nói: “Nếu Trương Lai hắn không muốn lấy vị nữ nhi Cố gia kia, kính xin Hoàng thượng giơ cao đánh khẽ.”
“Nàng lại vừa ý người nam nhân kia sao?”, hắn hỏi nghiến răng nghiến lợi.
“Cố Tích nếu đã gả cho người ta, bất luận hắn là người dạng gì, đều hy vọng có thể đi theo trọn một đời”, câu này tất nhiên không phải là thật, nhưng lại là cớ rất hoàn hảo. Trước kia Trương Lai là một nam nhân không tồi, nhưng về sau cũng khó đoán trước, không trải qua sự cám dỗ chân chính thì rất khó phán đoán.
“Hay cho câu theo trọn một đời”, Hoàng đế hung dữ nói, nắm cằm ta, “Nếu nàng trở thành quả phụ, vẫn còn muốn theo trọn một đời sao?”
“. . .” , ta rùng mình, không dám mở miệng nữa.
“Vậy ngay cả hài tử nàng cũng không cần sao?”, qua một lát, dường như hắn đã bớt tức giận, buông cằm ta ra, nhẹ giọng hỏi.
Hài tử? “Hoàng thượng có ý định ban thưởng vị thuốc kia cho ta?”, ta ngạc nhiên.
“Phải”, hắn gật đầu, “Nếu nàng nguyện ý tiến cung. . ., trẫm tất nhiên sẽ cho nàng loại dược kia, còn có thể để nàng sinh hạ hài tử của trẫm.”
Ta giật mình, sinh hạ hài tử của hắn?
“Không rõ sao? Trẫm. . . gần đây phát hiện. . . trong lòng có vài phần thích nàng. . . Hy vọng nàng có thể làm bạn bên cạnh trẫm”, không biết hắn nghĩ tới chuyện gì, bỗng dưng nhẹ cười, lại mở miệng nói, “Nàng nói sẽ bảo hộ trẫm, ở hậu cung này trẫm cũng sẽ bảo hộ nàng. Về phần Cố gia nàng không cần phải lo lắng . . . Chỉ là tôm tép thôi, trẫm sẽ khiến cho bọn họ an phận. . . Còn chuyện nàng đã từng thành thân, trẫm trong lòng cũng không thấy thoải mái, nhưng không phải không thoải mái với nàng. . . Tên Trương Lai kia, trẫm không thể giết hắn, nhưng trẫm sẽ bắt hắn quay về quê quán . . . Trẫm hy vọng nàng có thể quên những chuyện trước đây, dù sao trẫm cũng không cố ý gả nàng cho người khác. . . Chỉ không ngờ lại xảy ra biến cố. . . Trẫm cũng sẽ không để ý chuyện. . . trinh tiết của nàng. . . Trẫm thích nàng, cũng thích phẩm cách lòng dạ của nàng, càng thích ở chung với người bằng hữu như vậy. . . Chuyện quá khứ thì cứ để nó qua đi, về sau trẫm sẽ không nhớ nữa, hy vọng nàng cũng quên đi. . . Trẫm đưa nàng tiến cung, không phải muốn lợi dụng nàng làm chuyện gì, mà chỉ vì. . . lần đầu tiên trẫn thích một người, còn đến mức vì chuyện tư mà quên việc công. . . Nàng đừng phụ. . . tấm chân tình của trẫm. . .”, giọng nói của hắn rất nhỏ, nhưng trong viện yên tĩnh, ta lại nghe rất rõ ràng. Bỗng dưng giọng nói hắn lại khôi phục âm lượng cùng độ mạnh mẽ trước đó, “Nàng phải nhớ kỹ, nàng là nữ nhân của trẫm, cũng chỉ có thể là nữ nhân của trâm.”
Ta càng nghe lòng càng thấy lạnh, càng không dám mở miệng nói chuyện. Thà rằng hắn đang diễn trò, nhưng mà tên Hoàng đế sĩ diện dường như không thể diễn trò tổn thương như vậy.
Nhưng mà, người này, hắn sao có thể vừa mới nói những câu lạnh lùng lợi dụng xong lập tức đã nói những câu nói thổ lộ thế này làm ta lờ mờ chẳng hiểu ra sao, không hiểu Hoàng đế rốt cuộc đang nghĩ gì.
Chương 14
Lúc ta còn đang ngỡ ngàng, thì không biết từ lúc nào hắn đã ngồi xuống bên cạnh, còn hôn lên mặt ta, tay còn ôm eo ta. Ta lắp bắp kinh hãi, theo phản xạ muốn đẩy hắn ra.
Hắn nhân tiện lại thả ta ra, cười nói: “Trẫm tôn trọng nàng, trước khi chính thức đưa nàng vào cung thì dù thế nào cũng không động vào nàng. Nàng có thể yên tâm.”
Ta há hốc mồm, cảm thấy được cổ họng khô khốc, hoá ra ta bị doạ đến mức không nói nên lời sao? Hắng giọng, nghiêm nghị nói: “Hoàng thượng thích Cố Tích ở điểm nào?”, ta sửa lại không được sao, “. . . Ngài không cảm thấy Cố Tích thô lỗ vô lễ sao? Còn nữa Cố Tích xuất thân thấp kém, từ nhỏ đã làm bạn với đám nam nhân. . .”
Ta không nghĩ mình có mỵ lực nữ tính, thứ nhất là do quan niệm từ kiếp trước ảnh hưởng, hơn nữa kiếp này có thời gian dài phải giả làm nam nhân, ta đứng cạnh nam nhân chưa bao giờ có cảm giác thẹn thùng, kể cả với Trương Lai. Thứ hai ta không có chút cảm xúc lên xuống thăng trầm, cũng không biết nói hoặc làm hành động nhiệt tình với người khác, giống như một khúc gỗ, ước chừng chẳng có gì thú vị hết.
Đối với dạng người
như Cố thiếu gia, dung mạo của ta đại khái cũng có chút hấp hẫn, nhưng cảm giác mới lạ rất nhanh sẽ phai nhạt.
Nhưng mà đối với vị Hoàng đế khôn khéo tài giỏi lại duyệt qua không biết bao nhiêu hoa thơm cỏ lạ, ta khẳng định hắn thấy ta dễ đoán, cho nên lại càng không có hứng thú gì với ta. Bởi vì ta không biết xu nịnh, không có bất kỳ phản ứng gì với đủ loại trêu chọc đùa giỡn của hắn, đối với dạng người cao cao tại thượng, nữ nhân chủ động dính lấy, hắn sao lại có hứng thú chứ? Kể cả thấy có chút hứng thú, cũng chỉ cảm thấy thú vị, xem ta như một món đồ chơi, đùa một chút cho vui mà thôi.
Hắn nhốt ta trong Hoàng cung lâu như vậy, ta cho rằng hắn có chuyện gì muốn lợi dụng ta đi làm, cho nên mấy ngày trước mới làm càn. Không ngờ hôm nay hắn nói như vậy. Làm lòng ta thoáng chốc đã biến thành nguội lạnh.
“Thô lỗ vô lễ”, hắn giương môi nở nụ cười, “Mấy ngày nay nàng thể hiện rất chuẩn xác mấy từ này, trẫm không ngờ đặt nàng ở chỗ này, còn có thể chứng kiến được khuôn mặt khác của nàng. Đúng là làm cho trẫm được mở rộng tầm mắt”, ánh mắt hắn mang theo ý cười nhìn ta, “Thế nhưng trẫm rất thích mấy ngày này có nàng làm bạn, ngay cả trẫm cũng thấy phần nào được thả lỏng. Trẫm vốn thích phẩm cách của nàng, đương nhiên cũng bao gồm luôn sự chân thật cùng thẳng thắn của nàng.”
Ta chân thực? Còn thẳng thắn? Hắn đang châm biếm ta sao? Song lời hắn nói làm ta nhớ lại lúc Cố Thái uý muốn đem ta tiến cung cũng nói như vậy, Hoàng đế này cần chính là một nữ nhân không tính kế hắn. Cố Thái úy khả năng làm việc tầm thường, nhưng lại phán đoán được tính tình Hoàng đế rõ ràng không chút sai sót.
Thấy ta không nói lời nào, hắn lại nói: ” Trong lòng nàng có lẽ đang trách những lời ta nói hai ngày trước, nhưng nếu không cắt đứt ý niệm quay về Lý phủ trong đầu nàng, trẫm. . . không thể an tâm. Tuy trẫm quen nàng không lâu, nhưng đã hiểu nàng sâu sắc. Biết nàng từ nhỏ đã có mối thù máu với người Đột Quyết, sớm hay muộn trẫm sẽ vì nàng, cũng vì con dân của trẫm, mà báo thù này. . . Biết nàng không phải tự nguyện bán mình vào Cố phủ, mà tuổi còn nhỏ bị lừa gạt, rồi trở thành nô bộc. . . Còn nữa, nàng giả trang làm nam tử, nguyên nhân có lẽ không như lời nàng nói, mà là vì để tự bảo vệ mình ở Cố phủ. . . “, ánh mắt hắn sáng rực nhìn ta, thấy ta mất tự nhiên phải quay đầu đi, hắn lại tiếp tục nói: “một hài tử mới năm tuổi đã thông minh như thế, có thể nói là kỳ tài. Rõ ràng là tiểu tử Cố gia mời sư phó văn võ về, nàng lại học được cả văn cả võ. . . Vào trong cung, rõ ràng chưa bao giờ trải qua cuộc sống hậu cung, mà nói chuyện không lộ nửa lời, bước đi cũng không lệch nửa bước. . . Trẫm tặng nàng cho người khác, thậm chí gả nàng cho một dân phu thô lỗ, nàng cũng vẫn không quan tâm thiệt hơn, mà tự nhiên tự tại. . . Đó là điều trẫm không ngờ, Lý Thái phó cũng không ngờ tới. . . Đem cầm đồ cưới để tạo dựng sản nghiệp bên ngoài, để lại cho mình một đường lui. . . Tuy thoạt nhìn hai người. . . vợ chồng hòa thuận”, dường như hắn cực kỳ chán ghét khi phải nói ra từ này, “Nhưng trẫm hiểu tất cả kinh nghiệm của nàn
nàng, biết nàng là người có thể thích ứng với mọi hoàn cảnh. Trẫm hiểu bên cạnh nàng nên có một nam nhân có thể sánh vai với nàng, chân chính tâm ý tương thông, một nam nhân có thể cùng nàng phóng ngựa rong ruổi. Trẫm, cũng cần một nữ nhân thông minh mà an phận, đứng bên cạnh trẫm.”
Những lời của hắn lại rất có sức thuyết phục, nàng cần có người tâm linh tương thông để bầu bạn, mà ta cũng cần. Nhưng nếu nói Trương Lai không phải, vậy thì Hoàng đế trước mắt lại càng tuyệt đối không phải. Ngay cả điều cơ bản nhất là sự tin tưởng đã không có, thì còn nói gì đến tâm ý tương thông?
Ta không nói gì, mặc dù không mở miệng nói lời phụ hoạ, nhưng cũng không phủ định. Ta biết lúc này mà phủ định hắn chính là tìm phiền toái cho mình, muốn thoát ra khỏi Hoàng cung lại càng khó hơn.
Hắn cũng không bức ta phải nói ra câu trả lời thuyết phục, mà chỉ nói lời cáo từ rồi rời đi. Mấy ngày sau đều không đến, chỉ cho người đưa đến một bộ nhuyễn giáp (giáp mềm mỏng), một cỗ yên ngựa, và một thanh đao tốt. Vẫn mỗi ngày một món quà như trước. Ta không biết hắn tặng những đồ nay là có ý gì, có lẽ thuần tuý vì ta thích. Nhưng mà mặc vào toàn bộ trang phục và đồ đạc vào người, ta cũng có thể đến biên quan đánh giặc được rồi, không biết sao lại liên tưởng đến Tôn Ngộ Không đến Long cung đoạt vũ khí cùng trang bị.
Ngày thứ tư, thị vệ bên người Hoàng đế đến, ta biết hắn, công phu không tồi, lần ta chạy trốn được xa nhất, chính hắn đã bắt ta mang về.
“Có việc?”
“Phụng theo Hoàng lệnh đến bảo hộ người”, giọng điệu khá khách khí, nhưng sắc mặt lại cứng ngắc lạnh lẽo, dường như đang lo lắng.
Vì sao đột nhiên phái người đến bảo hộ ta, thử hỏi: “Đã xảy ra chuyện gì?”, trong Hoàng cung mà cũng có người
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




