watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

NPLAY – TIẾN LÊN, XÌ TỐ
TIẾN LÊN, MẬU BINH, XÌ TỐ, BÀI CÀO, BẦU CUA, XÌ DÁCH, PHỎM
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 06:07 - 17/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 4179 Lượt

được giá trị của nó. Ta không muốn bị người khác bắt được chỗ yếu.

Thấy ta không trả lời, Hoàng đế cười nói: “Hôm qua nàng nói rượu quý nên để cho người biết thưởng thức, hôm nay ta lấy bảo cung tặng anh hùng, vậy thì có gì không đúng?”

Anh hùng? Ta thiếu chút nữa thì cười nhạo, lúc trước ta cùng lắm mới chỉ ăn cơm chùa trong cung hết một năm, ngươi đã coi ta như quân cờ đem tặng cho người khác. Lần này ta nhận lễ vật nặng thế này, không biết còn muốn bán ta đi đâu nữa?

“Nếu nàng không thích, ta cũng không muốn bảo cung tiếp tục bị bỏ quên trong bảo khố, không bằng đốt nó đi.”

Ta giật mình ngẩng đầu, xác định hắn thật sự định đem cung kia vứt vào lò lửa, không nhịn được xúc động mở miệng: “Không được.”

Trên mặt Hoàng đế hiện lên nụ cười của ác ma, cười nhìn ta, chờ ta mở miệng.

Trong lòng ta tức hận, lại mở miệng khẽ nói: “Tạ ơn Hoàng thượng ban thưởng.”

Hắn lại nghiêm mặt nói: “Nàng sao lại quên rồi, trong viện này không có quân thần dân thường gì hết, chỉ có bằng hữu.”

Biện pháp gây khó dễ thay đổi làm người khác lộ nhược điểm, để người đó phải mở miệng khẩn cầu, chính là phương thức làm bằng hữu của ngươi sao? Trong lòng ta cười lạnh, lại mở miệng nhàn nhạt nói: “Như vậy, cảm tạ, bằng hữu”, nhận lấy cây cung kia cũng không muốn vuốt ve ngay trước mặt hắn, đành phải để qua một bên, tiếp tục vùi đầu vào ăn lẩu uống rượu.

“Nàng đang ăn gì thế?”, hắn cúi đầu nhìn thấy ớt đỏ nổi đầy trên nước, sắc mặt khó coi, có lẽ là không thích cách ăn không vệ sinh như vậy.

“Muốn ăn thì ngồi xuống, không ăn thì bước đi, đừng có nói nhảm”, ta lạnh lùng nói. Quan trọng nhất là cố ý gây khó dễ cho hắn, nhưng ta biết giọng điệu bất kính cỡ này hắn sẽ không tức giận, nói không chừng tên biến thái này còn cảm thấy thú vị.

“Tất nhiên là muốn ăn”, hắn mỉm cười ngồi xuống, bắt chước ta đặt đồ ăn vào nồi, sau đó bị cay đến chật vật không chịu nổi.

Ta thấy kỳ quái trước sức kiềm chế của hắn, như vậy mà không nổi giận, không ngờ hắn còn thích ăn cay, tuy rằng ăn rất chật vật. Cả khuôn mặt đỏ lên, đầy mồ hôi, trong mắt còn lấp lánh nước mắt, bộ dạng cứ như vừa bị ai chà đạp. Ta cảm thấy thoải mái, khóe môi không nhịn được nhếch lên. Vội vàng cầm lấy hồ lô rượu uống một ngụm, để che dấu đi nụ cười. Từ sáng sớm nay đã làm xong hồ lô rượu cho sư phó, không ngờ treo ở thắt lưng, dùng để uống rượu rất thuận tiện, nên cũng làm cho mình một cái.

Không ngờ Hoàng thượng vẫn nhìn thấy nụ cười của ta, giận dữ nói: “Nàng đang cười nhạo ta”, nói xong rồi tự cười, “Cười thì cứ cười đi, cũng chẳng sao.”

Ta không biết nói gì, cảm thấy kinh ngạc. Hoàng đế này rốt cuộc là người như thế nào? Vì sao có thể chấp nhận làm bằng hữu với người bình thường không quan tâm đến thể diện cùng tôn nghiêm? Hắn nói coi ta là bằng hữu, nhưng ta cũng không thật sự coi mình là bằng hữu của hắn. Người này, tiếp xúc càng nhiều, hình như càng không thể nhìn thấu hắn.

“Chuyện hôm qua nói, hôm nay chúng ta lại nói tiếp đi. Nàng còn muốn biết gì nữa?”

“Kế hoạch của Hoàng thượng, hiện giờ thế nào?”

Hắn cười, dường như có ý tứ cả thiên hạ hắn đều nắm giữ trong tay, “Sắp thành công, mấy ngày nay sẽ có kết quả.”

“Lý phu nhân cùng Trương Lai. . . . . . có gặp nguy hiểm không?”

“Không, ta đã sai người bảo vệ bọn họ”, Hoàng đế cười nói, “Nhưng mà, ta nghĩ nàng càng muốn biết, bọn họ có biết kế hoạch này hay không. Bọn họ không biết, nhưng mà một hai ngày sau, ta nghĩ Lý đại nhân chắc chắn sẽ giải thích rõ ràng với bọn họ.”

Ta lén thở phào nhẹ nhõm, Hoàng đế lại nói: “Bây giờ chúng ta nói chuyện khác. Nàng lập gia đình đã lâu, Lý Thái phó hài tử cũng có rồi, nàng một chút động tĩnh cũng không có. Chẳng lẽ không nghi ngờ trong việc này có vấn đề gì?”

Ta nhíu mày, thật ra trong lòng đã từng suy nghĩ lo lắng, nhưng vừa mới lấy nhau thời gian cũng còn nhiều, không cần phải gấp. Chẳng lẽ trong việc này có vấn đề? Chẳng lẽ tên cẩu Hoàng đế này đã làm gì?

“Nàng đừng nhíu mày nhìn ta, không phải ta”, Hoàng đế lắc đầu, thong thả uống một hớp rượu.

Ta cẩn thận suy nghĩ, khẽ hỏi: “Là Cố Thái úy hay Cố quý phi?”

“Chủ ý là từ Cố quý phi, dược là Cố Thái úy tìm tới.”

Ta khẽ cắn môi, giọng căm hận nói: “Rốt cuộc là vì sao?”

“Chuyện này mà không nghĩ ra sao?”, Hoàng đế cười mỉa mai, “Cố phi cho nàng tiến cung, là muốn thêm một người giúp đỡ, mà không phải thêm đối thủ. Cho nên nàng sao có thể có hài tử được, nàng chỉ cần cố nắm giữ lòng trẫm là được.”

Lời hắn nói tuy khó nghe, nhưng sự châm biếm không phải nhắm vào ta, mà nhắm vào người khác.

Điều hắn nói không phải ta không nghĩ tới, chỉ là ta không ngờ trong việc ăn uống đã cẩn thận như thế, thậm chí sau đó ta còn tự mình câu cá nấu cơm, mà vẫn không phòng được bọn họ. Ta tuy đã quen dối trá lừa gạt, nhưng không so được sự ác độc của bọn họ. Hiện giờ, hài tử. . . . . .

“Có thể giải được không?”

Hắn buông chén rượu xuống, lẳng lặng nhìn ta, “Trong thiên hạ, chỉ có Hoàng cung cất giấu một loại thuốc, có thể giải được chứng bệnh không thể sinh con của nàng. Nhưng mà thuốc này có thể giải trăm độc, cũng là kì trân Hoàng cung cất giữ nhiều năm, do tổ tiên của trẫm truyền lại qua các thế hệ, phòng ngừa ai bị người khác hạ độc. Chỉ là lưu giữ cho đến giờ, vẫn chưa có người nào dám dùng tới.”

Trân quý như vậy. . . . . . Ta khỏi cần hy vọng gì nữa.

“Ngày mai ta lại đến”, Hoàng đế dùng khăn lụa lau miệng, rồi đứng dậy rời đi.

Mà ta, trong lòng không biết là tức hận nhiều hơn, hay đau khổ nhiều hơn. Lời Trương Lai nói vẫn còn vang lên bên tai, hắn hỏi ta có thể sinh con cho hắn hay không. Hiện giờ, ta phải trả lời hắn thế nào đây?

Chậm rãi cầm lấy cây cung, cẩn thận vuốt ve đường cong. Nước mắt không biết từ lúc nào đã rớt lên cung, ta thấy sợ, cũng thấy lạnh lẽo, cũng thấy cô độc. Hài tử có lẽ là uy hiếp lớn nhất đối với mỗi người phụ nữ, ta cũng vậy. Nhưng mà không có hài tử, đối với nữ nhân thời đại này mà nói, có lẽ còn có nghĩa là không có gia đình. Trương Lai thì sao. . . ta tin hắn là người trung thực chất phác. . . . . . Nhưng mà chuyện thế này, ta không thể đoán được phản ứng cùng thái độ của hắn. Mà bản thân ta, nhất định không thể chấp nhận được một hạt sạn nhỏ trong hôn nhân, nếu Trương Lai nạp thiếp. . . . . . .

Ta ôm cung, uống rượu, ăn lẩu, vừa lệ rơi đầy mặt. Lần đầu tiên phóng túng, cảm thấy trái tim thật mệt mỏi. Nếu cha mẹ vẫn còn sống ta có thể dựa dẫm, sẽ tốt biết bao, ta cũng sẽ bất lực như bây giờ. Từ rất lâu trước kia, trong thiên địa cũng chủ có một mình ta, một người thân cũng không có , ta chỉ có thể dựa vào chính mình. Ta phải làm cho bản thân kiên cường, nếu hiện tại phải đối mặt với việc mất đi gia đình, ta cũng phải kiên cường mà đối mặt.

Buổi tối ôm cung ngủ, sáng sớm sau khi tắm nước nóng, ta vứt sạch toàn bộ những cảm xúc vô dụng đêm qua. Hoàng đế này đúng là là tâm cơ thâm trầm, hắn đã biết rõ mọi chuyện từ sớm, nhưng hôm qua lại cố tình dùng chuyện của ta mà nói ra. Bất luận mục đích của hắn là gì, ngày hôm qua hắn đã làm cảm xúc của ta bùng phát không thể kiểm soát được. Trong nội tâm ta càng cảnh giác hơn với hắn.

Buổi sáng luyện đao ta lại có tiến bộ, có lẽ do sự tức hận trong lòng đã làm tăng thêm sát khí như lời sư phó nói. Sau đó là luyện tên, nhưng cứ bắn mãi những mục tiêu không di động cũng chẵng có nghĩa lý gì, ta bắn hết tên trong bao đựng rồi cũng ngừng. Chuyển bàn ghế đến nằm trong đình, làm ổ đọc sách. Nhưng tâm tư lại không đặt vào sách, những lời Hoàng đế nói tối qua, toàn bộ ta đều tin. Không phải hắn đáng tin cậy, mà là hắn đã thừa nhận lợi dụng ta, nên cũng không cần phải phủ nhận những chuyện khác. Còn nữa, hắn cũng có thể nói thuốc kia không thuốc nào có thể giải được, không cần phải để lại một tia hy vọng cho ta.

Hắn cho ta một tia hy vọng là vì sao? Lý thái phó có thể giúp hắn làm đại sự, một con cờ nhỏ như ta dùng xong thì thôi, còn có thể đem đến lợi ích gì cho Hoàng đế? Cho ta một cái mồi lớn như vậy, rốt cuộc hắn muốn ta làm gì?

Chương 13

Buổi tối vẫn ăn lẩu cay. Dù phải ăn nhiều ta cũng không ngại, bởi vì có thể làm cho Hoàng đế biến thành thảm hại.

Hoàng đế hôm nay có dắt một tuấn mã (ngựa đẹp) đến, biết hắn còn có việc phải lợi dụng ta, nói không chừng còn muốn ta chủ động phối hợp. Ta không chối từ như ngày hôm qua, mà chủ động đi đến gần xem xét con ngựa kia. Làm theo cách sư phó đã dạy, xem hàm răng, xem khung xương. Tuy ta chỉ biết sơ sơ việc xem tướng ngựa, nhưng vẫn nhìn ra được đây là một con ngựa tốt.

“Đây là bảo mã do Nguyệt Uyển quốc dâng tặng, ta chọn một con đến tặng cho nàng.”

Tuy bảo mã này không phải là bảo mã xịn (ý chị ấy là BMW), nhưng ta càng thích ngựa này hơn, “Tặng ta? Cảm tạ”, tùy tiện nói lời cảm tạ, rồi trèo lên lưng ngựa đi, cũng không cần đến yên ngựa, mà cưỡi nó chạy vài vòng. Con ngựa này tính tình ôn hòa, rất hợp ý ta.

“Hôm nay nàng rất thành thật”, Hoàng đế trêu ghẹo nói: “Chẳng lẽ nàng nhận lễ còn chia ra ngày chẵn ngày lẻ, phải ngày chẵn mới thoải mái nhận lễ?”

“Rận

Trang: [<] 1, 13, 14, [15] ,16,17 ,25 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT