watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Phần mềm lướt web - UC Web MINI
Lướt web nhanh hơn và tiết kiệm tới 95% chi phí.
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 06:07 - 17/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 4184 Lượt

đế, nàng cũng không phải là phu nhân. Chúng ta cứ coi như là bằng hữu bình thường, thấy sao?”, vẻ mặt đầy hứng thú, lộ ra chút tính khí trẻ con.

Ta khó hiểu nhìn hắn, hắn lên cơn điên sao?

“Thấy sao?”

“Hoàng thượng nghiêm túc?”

“Đương nhiên, quân vô hí ngôn.”(vua không nói chơi)

Tất nhiên là không tin hắn, cũng không dám vì thế mà đánh mất thái độ đúng mực. Dù sao chỉ cần vẫn trong phạm vi không chọc giận hắn, thì ta nói mấy câu ác ý chắc cũng vẫn được.

“Như vậy thì, đi ra ngoài.”

“Cái gì?”, vẻ mắt hắn đầy kinh ngạc.

Ta chỉ chỉ cửa, “Ta nói mời ngươi đi ra ngoài, bằng hữu. Ta hiện giờ muốn ở một mình.”

“Nàng thật to gan, trẫm… ta… có người tiếp đãi bằng hữu như nàng sao?”

“Sao không có”, ta quay lại chỗ cũ ngồi xuống ghết, chân lại gác lên, bỏ hết mấy xiên thịt nướng bị cháy, làm thêm xâu mới đặt lên vỉ nướng, “Ta chính là kết giao bằng hữu như vậy đấy”, mặc dù kiếp này ta vẫn chưa kết giao bằng hữu chân chính nào.

“Nhìn bộ dáng này của nàng, ta rốt cục cũng hiểu vì sao lúc trước nàng giả trang làm nam nhân cũng không bị phát hiện”, hắn nhấc ghế ở gần đó, rồi ngồi xuống cạnh đống lửa, “Cho trẫm… ta cùng nướng thịt.”

“Bằng hữu, muốn ăn thì tự mình động tay đi”, ta duyên dáng uống một hớp rượu, nói chậm rãi.

Hắn ngửi thấy mùi rượu trong không khí, “Nàng chuyển rượu từ hầm rượu của ta đến đây?”

“Dù sao để ở chỗ ngươi cũng lãng phí, không bằng để người biết thưởng thức uống, ví dụ như bằng hữu của ngươi, là ta.”

Hắn ngừng

nói một lúc, lại gật đầu cười nói: “Cũng đúng”, nói xong tự mình xiên thịt rồi bắt đầu nướng.

Đúng là Hoàng đế quái dị, ta liếc nhìn hắn.

“Sao, không ngờ ta cũng tự tay làm hả? Trẫm. . . ta lúc còn trẻ, đã từng rèn luyện trong quân ngũ, cho nên những thứ này làm dễ dàng.”

Ta đã hiểu gật đầu, mặc kệ hắn lăn qua lăn lại, rất biết phối hợp ngồi đọc sách tiếp.

Có lẽ thấy ta lâu lâu không nói lời nào, cũng không để ý đến hắn, nên hắn chủ động mở miệng nói: “Sao, không phải có gì muốn hỏi sao? Tại sao không hỏi?”

Ta giật mình, nhẹ nhàng mở miệng: “Ngươi cũng biết ta muốn hỏi gì, nếu đã nguyện ý nói, thì ngươi cứ nói.”

“Ừm. . . “, hắn trầm ngâm một lúc, “Bắt đầu nói từ đâu đây? Hay là nói đến việc trẫm. . . ta vì sao tặng nàng cho Lý gia.”

Ta gật đầu không nói gì.

“Thật ra đó là một nước cờ tốt ta đã thương lượng với Lý khanh, mặt khác, chúng ta cũng đều muốn trêu đùa phu nhân lợi hại của hắn. Nhưng mà, không ngờ, chúng ta cũng không lợi hại bằng nàng ta”, hắn cười khổ nói, “Cho nên mới tạo thành cục diện hôm nay, nàng còn. . . bị gả cho một nam nhân như vậy.”

“Nước cờ là ý gì?”, ta không hơi đâu mà quản mấy lời nói thừa thãi kia của hắn, chỉ hỏi vấn đề mấu chốt.

“Ký Bình Vương lén mưu đồ phản nghịch, triều thần. . . cũng có một bộ phận thuận theo phản nghịch. Quốc gia vừa mới định, trẫm không muốn tốn quốc lực sức dân vào nội đấu. Lý khanh đưa ra kế hoạch tới làm nội gián bên Ký Bình Vương, nhưng mà hắn lại là trọng thần của ta, nếu muốn người khác tin tưởng hắn, nhất định phải có lý do chính đáng để chúng ta cãi nhau rồi trở mặt. Tặng nàng vào phủ là bước mở đầu, sau đó bọn họ vợ chồng bất hoà, hắn sẽ trả nàng lại cho ta, trẫm bị mất thể diện tất nhiên là sẽ trách phạt hắn. . .”, trong mắt hắn đầy thâm ý nhìn ta.

“Về sau ta xuất giá, kế hoạch này làm sao?”, đã hiểu mình là một quân cờ, nên giờ nghe hắn nói, sóng trong lòng cũng chẳng gợn lên bao nhiêu.

“Trẫm và Lý khanh đành thuận thế điều chỉnh lại kế hoạch, trẫm hối hận vì đem nàng tặng cho người khác, sau đó lại cướp đoạt về, cũng là một cớ tốt để thần tử trở mặt hoàn toàn. So với kế hoạch trước lại càng làm người khác dễ tin hơn.”

Ta thấy lạnh cả người, không phải vì tên Hoàng đế trước mặt, mà vì Lý đại nhân bề ngoài thì đối xử với ca ca vô cùng tốt ở Lý phủ. Nhấp một ngụm rượu mạnh cho bớt lạnh, ta cầm một miếng thịt chín bỏ vào miệng, nhai kỹ.

Hoàng đế nhìn ta đầy kinh ngạc, “Ta còn tưởng nàng nghe xong sẽ ăn không nổi chứ.”

chứ.”

Ta mỉm cười, “Nhìn ta làm gì, bằng hữu. Thân phận của ta, đã sớm chuẩn bị để làm quân cờ, ngươi còn có ý định muốn nhìn thấy ta tức giận sao? Yên tâm, không có đâu, ta kiềm chế tốt lắm”, ta chế giễu nói. Trên đời này những chuyện để người với người đánh nhau căng thẳng cũng không nhiều lắm, trừ phi là bị người thân bán đứng, phản bội, mà vị Lý đại nhân kia vẫn chưa được ta nhét vào phạm vi người thân. Mà ta cũng tin, người thẳng tính như Lý phu nhân và Trương Lai chắc chắn không biết kế hoạch này.

Hắn thích thú nhìn ta, “Ta về đây, ngày mai lại đến tìm nàng.”

Ta ngoài cười mà trong không cười nói: “Ngày mai đến là Hoàng đế hay là bằng hữu?”

Hắn cười ha ha, “Nếu có rượu thịt, đến tất nhiên là bằng hữu.”

Ta thể hiện bộ dáng tươi cười, cũng không đứng dậy nói: “Đi thong thả, không tiễn.”

Hoàng đế cười ha ha, chắp tay ra sau lưng rời đi.

Cho đến khi hắn ra khỏi viện, ta mới chậm rãi ngừng cười. Trong lòng ta hoàn toàn không buông lỏng cảnh giác, vừa rồi chẳng qua là diễn kịch, Hoàng đế đã muốn chơi trò bằng hữu, ta tất nhiên là sẽ phụng bồi. Quả nhiên đã biết được những gì ta muốn biết. Trong người có ba phần cảm giác say, ta cầm lấy cung tên bắn liên tiếp không ngừng vào hơn mười người cỏ đặt trong sân, cho đến khi dùng hết bảy tám phần sức lực, mới thu tên, trở về phòng tắm nước ấm, rồi lên giường ngủ.

Chương 12

Ta sao có thể không tức giận, ở trong hoàng cung mấy tháng, thì ra là một phần của kế hoạch. Mặc dù kế này thành công, nhưng thanh danh của ta cũng xong luôn. Còn không biết Trương Lai sẽ nghĩ thế nào. . . . . . Nếu như hắn không để ý, chúng ta chỉ là dân chúng nhỏ bé, thanh danh đối với mà nói cũng không quan trọng. Chuyển đến một địa phương khác bắt đầu lại từ đầu là được.

Ngày hôm sau ta cố ý chuẩn bị một nồi lẩu cay, không phải chỉ vì đây là món ta thích ăn nhất, mà nhân tiện cho tên Hoàng đế kia biết thế nào là cay đến tê miệng. **vị cay tràn ngập trong không khí, trước khi Hoàng đế tới, ta ngồi xuống thoải mái ăn. Nguyên liệu đều có sẵn, mà lại toàn là đồ thượng hạng, cho nên cho vào ăn lẩu là tuyệt vời nhất. Vừa uống rượu mạnh vừa nghĩ, nếu có bia lạnh thì tốt, thế uống mới đã.

Lúc Hoàng đế đến ta vẫn đang ăn rất thoải mái, nhìn thấy hắn tiến vào ta cũng không dừng lại, nhưng lại chú ý tới vật gì đó trên tay hắn, ta lập tức thấy ngứa tay, ngón tay cũng nhịn không được nắm vài cái vào hư không. Cố gắng nín nhịn không trực tiếp bổ nhào đến chỗ hắn, ta không muốn để bất luận kẻ nào hoặc vật gì trở thành nhược điểm của ta.

Liếc mắt một cái đã nhìn ra đó là một thanh cung tốt, nhưng mà rốt cuộc tốt đến mức nào, có lẽ phải thử quá mới biết được. Tuy ta không mở miệng cũng không nhúc nhích, nhưng tròng mắt đã chuyển vài vòng trên cây cung, Hoàng đế tinh mắt nhìn thấy lúc này mới cười mở miệng nói: “Nghe nói tối qua nàng bắn không ít tên, trẫm. . . . . . ta nhớ trong cung hình như có cất mấy câu cung không tệ, nên mới chuyển hướng cố ý đến nội khố, quả nhiên thấy. Thế nào, có muốn thử một chút hay không.”

Ta liếc nhìn cây cung kia, lại nhìn Hoàng đế, nhịn xuống không đáp lời.

Hoàng đế nở nụ cười như hồ ly, “Nàng yên tâm, trẫm. . . . . . ta sẽ không đưa ra điều kiện gì đâu. Nghe nói dây cung này lực căng rất lớn, người bình thường không kéo nổi. Ta nghĩ nàng cũng chưa chắc kéo được ra.”

Mặc dù chỉ là phép khích tướng tầm thường, nhưng ta thật sự muốn thử cây cung kia. Mặc dù không thể có được, nhưng có thể sử dụng cũng tốt rồi. Đưa tay ra nhận lấy, không thèm để ý đến nụ cười như gian kế thực hiện được trên mặt Hoàng đế, ta nhẹ nhàng mơn trớn đường cong của cây cung, sau đó rút ra một mũi tên, nhanh chóng nhắm rồi bắn ra, tên kia xuyên thủng hai người cỏ, rồi đâm lên người cỏ thứ ba. Đúng là một cây cung tốt ! Nếu mà có được cây cung này, có lẽ ta không cần phải đến tận nơi chém giết quân Đột Quyết, mà chỉ cần đứng từ xa bắn tên, thì đã có thể báo thù cho cha mẹ và người thân rồi.

“Tiễn pháp giỏi, nàng là một nữ nhân mà cũng có sức lực lớn thật”, Hoàng đế đứng bên cạnh vỗ tay tán thưởng.

Tiễn pháp giỏi? Không, do cung này là cung tốt, nó giúp gia tăng lên ít nhất là ba phần chiến lực.

“Nàng đã kéo được, vậy trẫm. . . ta tặng cây cung này cho nàng.”

Ta nhẹ nhàng đưa cung tới trước mặt hắn, tay đặt sau lưng đã nắm chặt thành nắm đấm, “Vô công bất thụ lộc (không có công không nhận lộc), phần lễ này ta không dám nhận.”

Trong mắt hắn hiện lên một tia kinh ngạc, cười nói: “Nếu đã là bằng hữu, tặng lễ vật cho nàng sao còn rề rà như vậy.”

“Đối với bằng hữu”, ta nhếch môi cười, “Ta là một người cực kỳ keo kiệt, chưa bao giờ nhận cũng chưa bao giờ tặng lễ vật.”

“Thế thì hơi kỳ lạ rồi”, Hoàng đế cười nói, “Nàng uống rượu quý của ta nhiều như vậy, nếu bàn về giá cả thì cung này làm sao bằng được, sao giờ lại khách khí thế.”

Tất nhiên là khác nhau rồi, uống rượu vào bụng là xong, chẳng ai biết được cả. Nhưng cung này mang theo bên người, ai cũng biết

Trang: [<] 1, 12, 13, [14] ,15,16 ,25 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT