watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

NPLAY – TIẾN LÊN, XÌ TỐ
TIẾN LÊN, MẬU BINH, XÌ TỐ, BÀI CÀO, BẦU CUA, XÌ DÁCH, PHỎM
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 06:07 - 17/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 4180 Lượt

khắc này, ta tin rằng hắn chân thành. Nếu ta một mực ở cạnh hắn, chưa hẳn hắn sẽ thế này. Dù sao bất luận thế nào, lần này trợ giúp lúc hoạn nạn, ta ghi tạc trong lòng.

Cất ngân phiếu đi, ta vẫn dùng đồ thêu thùa mà sống qua ngày. Cứ như vậy qua mấy tháng, Lý Thái phó khôi phục quan chức. Chúng ta lại quay về Lý phủ, tuy ta thích cuộc sống đơn giản ở viện nhỏ này hơn, nhưng ta biết, Trương Lai không muốn sống xa muội muội và muội phu hắn.

Mọi người đồn đại, tuy Lý Thái phó khôi phục quan chức, nhưng mà đã làm Hoàng đế tức giận nên không được tín nhiệm, không còn ăn ý với Hoàng thượng như trước kia nữa, quan hệ giữa bọn họ đã có vết nứt. Ta chẳng để tâm đến những lời đồn đại này, bởi vì ta càng ngày càng rõ Lý Thái phó là người thế nào, hắn sẽ không vì mấy việc nhỏ nhặt này quấy nhiễu đến chuyện lớn hắn muốn làm.

Nhưng Trương Lai, lại nói với muội phu hắn: “Hoàng đế lão đầu này hỉ nộ vô thường, chức quan này không làm vẫn tốt hơn, chi bằng cùng ta về nhà làm ruộng đi.”

Lý Thái phó cười mà không đáp, nhưng Lý phu nhân lại nói: “Ca ca sao lại nói như vậy, ca đã quên lúc còn bé, chúng ta đã thấy quan lại lòng tham không đáy ức hiếp dân chúng, Lý Tuấn đã nói một ngày nào đó sẽ để cho dân chúng bình dân sống mỗi ngày tốt lành. Lúc đó chúng ta đều bội phục chí hướng đó, hiện giờ sao vừa gặp chút trở ngại, ca ca đã lui bước rồi.”

“Ta chỉ hy vọng muội và Lý Tuấn được bình an, những thứ khác, ta không quan tâm.”

Ta đứng bên cạnh lẳng lặng nhìn, cũng không nói chen vào.

“Ca ca!”, Lý phu nhân ngừng lại, “Tẩu tử (Chị dâu), người tới nói ca ca đi, ca sao cứ nhát gan sợ phiền phức thế này.”

Ta cười, “Lý đại nhân trong lòng có thiên hạ, ca ca trong lòng lại chỉ có hai người, bọn họ tất nhiên là bất đồng rồi”, sau đó đứng dậy nói với Trương Lai: “Không còn sớm nữa, chúng ta về nghỉ ngơi thôi.”

Trương Lai gật đầu, nắm tay ta bước ra khỏi phòng. Trên đường quay về mảnh sân nhỏ của chúng ta, Trương Lai bỗng dưng nói: “Trong lòng ta cũng có nàng.”

“Thiếp biết”, ta nói khẽ.

Lại qua mấy tháng, ta bị Cố quý phi triệu vào cung, lần này nàng ta cũng không xuất hiện, mà Hoàng đế cũng không xuất hiện. Mà ta bị giam lỏng trong nội cung, mấy tháng liền.

Chương 11

Đợi mất mấy ngày, cũng không có một ai nói chuyện với ta, bất kể là vấn tội hay giải thích, đều không có. Chỉ có một nhóm thái giám cùng cung nữ nghe theo lệnh làm việc, ta vẫn ở viện hồi trước đã ở, vẫn là những cung nữ đó hầu hạ. Nhưng mà thái độ của bọn họ lại cung kính hơn trước, cẩn thận hơn trước, bất kể ta hỏi thăm thế nào cũng chẳng moi được thông tin gì.

Bọn họ gần như mỗi ngày đều đem tới những đồ vật nữ nhân thường thích, sách, đồ vẽ tranh, đồ cổ, trang sức, vẹt, quần áo,… làm ta càng lúc càng chẳng hiểu ra sao. Đặc biệt là sách, thoáng chốc đã chuyển đến mấy rương lớn, mà đều là thể loại chí dị (những chuyện quái dị được ghi chép lại), truyền thuyết, lịch sử, địa lý, du ký… Nếu mà trong hoàn cảnh khác, chắc chắn ta đã cắm đầu vào mấy quyển sách, bởi hai kiếp ta đều là mọt sách. Nhưng hoàn cảnh hiện giờ, luôn cho ta cảm giác nguy hiểm, biết rõ là sau lưng mình có một bàn tay không thể nhìn thấy, ta sao có thể sống bình yên qua ngày.

Vì thế ta quyết định tự cứu mình, từ lúc bị giam lỏng đến giờ đã trốn ba lần, lần đầu tiên chạy được xa nhất gần tới cửa cung, nhưng vẫn bị ngăn lại bắt trở về. Nếu chỉ dựa vào vũ lực, ta dồn sức đánh cược vào một lần trốn có lẽ cũng chạy ra được. Nhưng mà Vũ sư phó dạy ta đều là những chiêu thức giết địch trên chiến trường, mà ta không muốn giết người trong Hoàng cung, gánh tội danh tạo phản, bởi vậy nên bó chân bó tay không biết làm sao. Kết quả mấy cuộc chạy trốn cũng có thể đoán được.

Rốt cuộc chuyện gì sẽ phát sinh, ta cũng không đoán được. Bởi vậy nên không dám tùy tiện làm bậy, không khéo lại gây hoạ sát thân, hoặc gây hoạ cho Trương Lai, tạo ra chuyện phiền toái không thể cứu vãn.

Dù ta có làm ầm ỹ như vậy, trong Hoàng cung vẫn không có một ai tới gặp ta, kể cả Hoàng đế, Quý phi, hay các phi tần khác. Ta bực mình, đuổi hết đám hầu hạ bên cạnh ra ngoài, chỉ chừa lại một cung nữ lớn tuổi mỗi ngày đem nước ấm cùng nguyên liệu nấu ăn cho ta.

Không được đi lại, cũng coi như người đưa ta đến đây còn để ta tuỳ ý làm mọi việc, ngoại trừ việc rời đi, thì tất cả các yêu cầu đều được thỏa mãn. Ta dứt khoát không suy nghĩ nhiều nữa, cứ coi như mình đang ở khách sạn năm sao miễn phí lại còn được hưởng phục vụ siêu tốt. Ký lai chi, tắc an chi. (Câu này bạn nào đọc hay xem phim Bộ bộ kinh tâm quá quen rồi, hiểu nôm na là tuỳ cơ ứng biến)

Sau đó mỗi ngày ta bắt đầu nghiên cứu sách dạy nấu ăn, trước kia có những lúc ăn không đủ no, nên làm ta vô cùng thích đồ ăn ngon. Tuy những năm gần đây cũng xem như sống an nhàn sung sướng, nhưng bất kể thân phận là nô bộc, hay bay lên làm hoàng tước, thì đều không được làm theo ý thích của mình. Mặc dù về sau trở thành bà chủ trong nhà, thì cũng phải cân nhắc đến chi tiêu sinh hoạt, thói quen ăn uống của mọi người trong nhà, còn rất nhiều lý do khác nữa, cho nên trong phương diện này ta chưa dành thời gian để nghiên cứu học tập.

Hiện giờ một mình ở đây, thời gian rất nhiều, lại có người cung cấp nguyên liệu miễn phí, sao lại không nghiên cứu? Vốn đã ăn đồ ăn cung đình hơn một năm rồi, không phải là ăn không hợp, mà ăn những món đó mãi cũng thấy chán. Ta yêu cầu một con dê đã xẻ thịt, rồi dựng lên một giá nướng thịt. Hơn nữa trong Hoàng cung rượu ngon nhiều vô số, lúc trước mới chỉ được nhấm nháp một chút ở yến tiệc thôi, nhưng hiện giờ có người còn đưa tới một vò. Vì thế ta bắc ghế ngồi cạnh đống lửa, vừa nhai miếng thịt nóng, vừa uống chén rượu mạnh, một tay cầm Hồ tiên chí dị (cùng thể loại với Liêu trai chí dị), chân còn gác lên ghế khác, dù sao ta đang mặc kỵ trang (trang phục cưỡi ngựa), không cần phải lo sẽ bị hớ hênh.

Đóng giả làm nam hài tử từ lúc còn nhỏ, nên có nhiều thứ đã chính thức trở thành tính tình ta rồi. Hơn nữa có Vũ sư phó hào phóng như vậy, cho nên hiện giờ há to miệng uống rượu, há to miệng ăn thịt, chẳng để ý gì đến hình tượng hết, mới chính là tính tình chân thật nhất của ta. Ví dụ như những thứ ta học từ khi còn bé, cầm kỳ thư họa cũng biết ít nhiều, bởi vì những thứ này có thể tu dưỡng tính tình, ta cũng có sự kiên nhẫn, cho nên cầm kỳ thư hoạ vẫn là một bộ phận trong sinh hoạt của ta. Nữ công trù nghệ là cần thiết trong sinh hoạt, tất nhiên là phải biết. Sử dụng đao kiếm thì chịu sự dạy dỗ nghiêm khắc của sư phó, cũng là điều kiện bắt buộc để tương lai đi báo thù, nên ta chăm chỉ luyện tập nhất. Mà cưỡi ngựa bắn cung thì là sở thích của ta, những thứ khác dù ít dù nhiều đều cần thiết trong sinh hoạt, chỉ có bắn cung và cưỡi ngựa, là ta thật sự yêu thích. Bởi vì yêu thích, chú ý nhất, nên trình độ cưỡi ngựa bắn cung là tiến bộ nhanh nhất. Năm xưa sư phó từng là Thần xạ thủ trong quân đội, tuy chức vụ người chỉ là hạ cấp. Hiện giờ, ta đã không thua người năm đó, nhưng mà vẫn chưa học được cách giết người, đây là lời bình của sư phó.

Trong Hoàng cung không thể tùy tiện nhóm lửa, mà giá thịt nướng của ta không chỉ có khói, mà mùi thịt nướng cùng gia vị thơm phức lan toả khắp nơi. Chỗ ta ở rất gần chỗ Hoàng đế và Quý phi, ta cười lạnh hắc hắc, không phải muốn giam lỏng ta sao, không phải định giả câm giả điếc không quan tâm sao, hy vọng sự kiềm chế của các ngươi tốt hơn ta.

Uống một hớp rượu lớn, năm xưa ta không thể mua nổi loại rượu ngon này để hiếu kính với sư phó, lúc thoát được có lẽ nên chộm một ít về cho sư phó, ngày mai phải bảo mang hồ lô rượu tới đây, ta sẽ tặng cho sư phó một hồ lô rượu ngon. Đang suy nghĩ đến đây, chợt nghe thấy tiếng bước chân của từ phía sau truyền đến, ta đã đuổi hết mọi người đi rồi, ai lại dám chạy vào đây?

Hoàng đế. . . . . . Ta tay trái cầm rượu, tay phải cầm sách, hai chân còn gác trên ghế khác, ăn đến mức mồm mép toàn mỡ. Ta đang mong có người đến, nhưng mà phải là lúc ăn xong xinh đẹp trở lại, con người này đúng là lúc nào cũng làm người khác mất hứng. Ta trấn định đặt hai chân xuống, dùng khăn lau mặt, quỳ rạp xuống đất: “Dân phụ bái kiến Hoàng thượng.”

Chờ một lúc lâu hắn vẫn chưa cất tiếng, sau đó bỗng dưng nói: “Ngươi lui xuống đi.”

Lui xuống? Đi đâu? Ta đang mơ hồ chẳng hiểu ra sao, thì phát hiện những người bên cạnh Hoàng đế đều lui xuống, còn thuận tay đóng cửa viện, hoá ra không phải nói với ta. Ta hơi bồn chồn, Hoàng đế ở riêng một chỗ với ta không sợ sẽ gặp nguy hiểm sao? Dù sao xông tới cửa cung ta cũng đã làm rồi, có lẽ cũng có lá gan bắt cóc Hoàng đế. Tuy thật ra ta cũng không có lá gan này.

“Nàng ở đây rất tự tại”, Hoàng đế mỉm cười nói.

“Tạ ơn Hoàng thượng ban thưởng. . . . . .” , ta nghiến răng nói từng từ, “Không biết Hoàng thượng triệu dân phụ tiến cung, rốt cuộc là vì nguyên nhân gì? Dân phụ chỉ là một phu nhân dân dã sống ở hậu viện, mà cứ ở mãi trong Hoàng cung, chỉ sợ là không thích hợp lắm.”

“Thấy bộ dạng ăn uống vừa rồi của nàng, lại nhìn bộ dạng quy củ này, đúng là làm trẫm thấy không vừa mắt. . . . . . Như vậy đi, hôm nay, ở tiểu viện này, trẫm không xem mình là Hoàng

Trang: [<] 1, 11, 12, [13] ,14,15 ,25 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT