watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

BÁ CHỦ TAM QUỐC
Bá Chủ Tam Quốc là game chiến thuật "quốc chiến".
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 06:07 - 17/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 4181 Lượt

biết từ xưa tiến lại gần chào hỏi ta, mở miệng ngậm miệng đều gọi ta là “Cố tiểu thư”, cứ như Trương Lai đứng bên cạnh không tồn tại. Trong lòng ta tức giận, rõ ràng, bọn họ không nhằm vào ta, mà đang xem thường Trương Lai. Cho nên ta nhẫn nhịn, giới thiệu Trương Lai với từng người. Trương Lai không phải người ngốc, nhìn thấy điệu bộ của bọn họ, sao mà còn không rõ, cũng không thèm để ý đến họ, mà nắm lấy tay ta: “Tiểu Khê, nàng đứng lâu như vậy cũng mỏi rồi, chúng ta qua bên kia ngồi xuống nghỉ ngơi đi?”

Ta gật đầu, rồi mỉm cười nói lời xin lỗi với mọi người, quay người rời đi.

“Đừng để ở trong lòng”, sau khi ngồi xuống, ta nhỏ giọng nói với Trương Lai.

“Ta biết, bọn họ đang ghen tị với ta.”

Ta vừa buồn cười vừa tức giận lườm Trương Lai một cái. Các bàn khách dần dần đầy, Hoàng thượng cùng quý phi vẫn chưa tới. Mà ánh mắt của mọi người không ai không liếc t

ta và Trương Lai, hiện giờ ở kinh thành ta cũng coi như là “danh nhân” (người nổi tiếng) rồi, cũng vì trò khôi hài trong hôn lễ Lý Thái phó, rồi sau đó Hoàng đế còn tự mình chủ trì hôn lễ ta. Huống chi một nửa người ở đây còn là người quen cũ của ta, coi như cũng quen thân.

Ta mắt nhìn mũi, mũi nhìn chân, không thèm để ý đến những ánh mắt đầy hàm ý không ngừng bay tới từ xung quanh, chỉ là âm thầm nhớ kỹ, cần phải cần thận với những ai, cần phải phòng bị những ai, ai có thể chậm rãi lôi kéo, ai có thể lợi dụng được. Dù sao phần lớn mọi người đều không coi trọng ta và Trương Lai, dù sao chúng ta cũng là dân chúng bình dân, chỉ vì dựa vào hào quang của Cố quý phi mới được tham gia yến tiệc, điều này làm ta thở phào nhẹ nhõm. Xem ra lần này tới chúng ta thật sự chỉ là khách thôi, có lẽ sẽ không gặp phải phiền phức gì. Mãi đến khi Hoàng đế và Quý phi giá lâm, yến tiệc mới chính thức bắt đầu.

Món chính lại là cua và mấy món ăn phức tạp, Trương Lai thật thà hỏi ta : “Đây là cái gì?”, hắn trời sinh giọng đã to, mặc dù lúc này đã cố gắng nói rất nhỏ rồi, nhưng trong bữa tiệc cung đình tương đối tĩnh lặng thì cũng không tính là nhỏ. Quả nhiên, hắn vừa nói xong, xung quanh mọi người đều cất giọng cười nhạo.

Ta cũng không thèm để ý đến sự chế nhạo, bọn họ xem thường Trương Lai, đối với chúng ta chỉ có lợi không hại. Vì thế cũng cười, nhẹ giọng nói: “Đây là cua, rất hiếm đấy”, nói xong vén tay áo bóc một con, để thịt cua vào bát trước mặt hắn.

“Thứ này ăn rất ngon, chỉ tiếc là thịt ít quá”, hắn cho cả vỏ mềm cùng thịt vào miệng nhai.

Ta lại bóc một con nữa, chấm chút dấm chua rồi đặt vào trong bát hắn: “Nhúng với dấm hương vị sẽ ngon hơn”.

“Nàng cũng ăn đi”, hắn đẩy bát đến trước mặt ta.

Ta cũng không từ chối, rồi bóc một con khác đặt vào bát hắn.

Hoàng thượng ho nhẹ hai tiếng, mọi người đều nhìn về phía hắn, có lẽ là ta nhạy cảm, nhưng cảm giác thấy trong mắt hắn có một tia khó chịu, tuy trên mặt vẫn là nét tươi cười: “Hiện giờ triều đình ta có rất nhiều thiếu niên tài giỏi tuấn tú, trẫm lệnh cho mọi người ngẫu hứng làm một bài thơ, để làm tăng thêm hứng thú uống rượu.”

Đến tham dự tiệc, ít nhiều gì cũng đã chuẩn bị, cho dù không ngẫu hứng, thì người nào cũng phải làm một bài. Trong lĩnh vực thơ từ ta cũng không có thiên phú, nhưng mà đã nghe nhiều, cũng biết thưởng thức. Ngoại trừ Cố thiếu gia và Trần công tử thơ từ có vượt trội hơn, thì những người khác đều thường thường. Lúc ngâm thơ Cố thiếu gia còn cố ý liếc nhìn về phía ta, thấy ta thể hiện sự tán thưởng không chút che dấu, thì hơi đắc ý rồi ngồi xuống. Trong lòng cũng nói thầm, thiếu gia đã tìm được người làm bài hộ lợi hại thế sao?

Hoàng thượng cũng khen Cố thiếu gia làm thơ không tồi, sau đó ánh mắt nhìn về phía bàn chúng ta, cười nói: “Trương Lai , trẫm nhớ phu nhân Lý Thái phó đã nói, bọn họ đều do ngươi nuôi lớn. Tài văn chương của Lý Thái phó nổi bật, trẫm nghĩ ngươi chắc cũng có tác phẩm xuất sắc để trình diễn chứ?”

Ta nghe xong sững sờ, Trương Lai đã đứng lên: “Hoàng thượng, thảo dân mặt chữ cũng chẳng nhận được mấy, cho nên không thể làm thơ được.”

“Ngươi đừng khiêm tốn, nếu làm không được, sẽ phải chịu phạt.”

Sao lại ép buộc như vậy? Ngẫm nghĩ trong đầu, ta đã có biện pháp, nhưng mà chưa kịp mở miệng, thì đã nghe thấy Trương Lai nói : “Hoàng thượng, thảo dân thật sự không biết làm thơ. Nhưng mà thảo dân nghe tiên sinh dạy học trong thôn hát một bài dân ca dễ nghe, không biết có được không?”

“Ngươi trước tiên hát một đoạn, nếu làm trẫm vừa lòng, thì được. Nếu trẫm không hài lòng, thì ngươi phải làm lại.”

Ta điều chỉnh lại tư thế ngồi, nghe Trương Lai hắng giọng, hát:

“Nhất cá lê ngưu bán khối điền, thu dã bằng thiên, hoang dã bằng thiên,

Thô trà đạm phạn bão tam xan, tảo dã hương điềm, vãn dã hương điềm,

Bố y đắc noãn thắng ti miên, trường dã khả xuyên, đoản dã khả xuyên,

Thảo xá mao ốc hữu kỷ gian, hành dã an nhiên, đãi dã an nhiên,

Vũ quá thiên thanh giá tiểu thuyền, ngư tại nhất biên, tửu tại nhất biên,

Dạ quy nhi nữ thoại đăng tiền, kim dã hữu ngôn, cổ dã hữu ngôn,

Nhật thượng tam can ngã độc miên, thùy thị thần tiên, ngã thị thần tiên.”

(Đây là bài thơ Sơn Ba Dương (山波羊) của Trương Dưỡng Hạo (张养浩), người edit tạm dịch

Một con trâu cày nửa mảnh ruộng, thu hoạch do trời, mất mùa cũng do trời;

Cơm rau dưa ăn no ba buổi, sớm cũng hương vị ngọt ngào, tối cũng hương vị ngọt ngào;

Áo vải ấm hơn cả lụa, dài cũng đáng mặc, ngắn cũng đáng mặc;

Nhà tranh cây cỏ có mấy gian, đi cũng yên bình, ở cũng yên bình;

Hôm khác lái thuyền trời mưa, cá ở một bên, rượu ở một bên;

Đêm về con cái nói trước đèn, nay cũng có nói, xưa cũng có nói;

Mặt trời lên cao mình ta ngủ, ai là thần tiên, ta là thần tiên.)

Tiếng nói của hắn vốn vang to, hoàn toàn không chút lả lướt, hoàn toàn rõ ràng âm vang. Nội tâm ta cũng được thả lỏng, ước chừng có thể qua được kiểu tra rồi. Quả nhiên, sau khi hắn ca xong, cả cung điện đều yên ắng, Hoàng đế cũng nói: “Xem ra vị tiên sinh này là một thế ngoại cao nhân”, thế là chuyện Trương Lai làm thơ cứ thế trôi qua.

“Sao không nói thiếp biết chàng biết ca hát ?” ta nhỏ giọng trêu ghẹo Trương Lai.

“Ta không biết nàng thích nghe, nếu biết, ta đã sớm hát cho nàng nghe rồi.”

“Có thể hát bài khác không?”

“Còn có thể vừa hát vừa gõ cốc, cũng là bài vị tiên sinh dạy học kia hay hát.”

Sau đó lại có thêm mấy người nữa làm thơ, dần dần yến tiệc cũng khôi phục lại bầu không khí như trước, ta cũng nhẹ nhàng thở phào. Không biết sao, ta bỗng dưng nhớ lại lần đầu nói chuyện với Hoàng đế, chẳng lẽ việc đó có liên hệ với việc hắn cố ý khó xử Trương Lai sao?

Yến tiệc đã qua một nửa thời gian, Hoàng đế cùng Cố quý phi đi chỉnh trang lại dung mạo cùng trang phục, hiếm khi được thả lỏng, mọi người cũng không ngồi tại chỗ nữa, mà đứng lên hoạt động một chút. Ta cũng muốn đi rửa tay, mà Liễu nhị công tử chẳng biết từ lúc nào đã đi tới trước mặt chúng ta.

“Cố cô nương, đã lâu không gặp.”

Ta còn chưa kịp mở lời, thì một thái giám đã đi đến trước mặt, nói có Cố quý phi triệu kiến.

“Thật xin lỗi, Liễu công tử”, ta quay lại gật đầu với hắn, rồi nói với Trương Lai một tiếng, rồi đi theo thái giám.

Sau đó tới nơi chỉ thấy Hoàng đế, trước mặt hắn bày rượu và thức ăn cùng đĩa cua, nhìn thấy ta đến, hắn ngẩng đầu nhìn ta, rồi nói: “Hầu hạ trẫm ăn cơm.”

Ta nhíu mày, trong lòng không thoải mái, hắm coi ta là cung nữ hay là phi tần? Dựa vào cái gì mà ta phải hầu hạ hắn ăn cơm? Đáng tiếc hắn là Hoàng đế, hắn là lớn nhất, ta rửa sạch tay, rồi ngồi xuống bên cạnh rót rượu gắp thức ăn. Hắn chỉ chỉ đĩa cua, ta bóc cho hắn một con, đến lần thứ tư, ta đã dần hiểu ra hình như hắn đã giận dỗi gì với ai đó, nếu cứ ăn tiếp sẽ bị đau bụng mất, mà đến lúc đó có gây phiền phức với ta không? Vì thế nhẹ nhàng mở miệng khuyên nhủ: “Hay là ăn món khác đi, cua là đồ ăn tính lạnh, ăn nhiều chỉ sợ không tốt.”

Hắn trừng mắt nhìn ta, ta đã nghĩ hắn chắc chắn sẽ quát lớn là ra không biết tôn ti trật tự gì đó, nhưng hắn lại không nói gì cả, mà buông xuống đũa xuống hỏi ta, “Bộ quần áo này là ta cố ý cho người đưa đến tặng, có thích không?”

Lời hắn nói ra thật lạ, nam nhân tặng nữ nhân quần áo, hàm ý trong đó không cần nói cũng biết. Ta rất ghét trò này của hắn, nhưng lại không thể không trả lời. Nếu trả lời thích thì quá ám muội, mà cũng không dám nói là không thích, chỉ đành trả lời; “Đa tạ Hoàng thượng đã hao tổn tâm tư vì vợ chồng dân nữ, tướng công rất thích bộ xiêm y này”, nói xong trong lòng cũng thấy không thoải mái.

Tình cảnh này làm ta thấy rất khó chịu, ta không thể hiểu được Hoàng đế rốt cuộc muốn trêu đùa ta, hay là muốn lợi dụng ta làm việc gì đó. Nếu hắn chỉ muốn trêu đùa ta, ta còn có thể nhẫn nhịn. Nếu hắn muốn lợi dụng ta làm gì đó, có thể nói rõ ra, chỉ cần không quá đáng, ta cũng có thể sẽ làm. Nhưng mà hiện giờ ta căn bản vẫn chưa rõ mục đích của hắn, mà bản thân mình cũng không đơn thuần, cũng vì sự sinh tồn mà thôi. Mà ta cảm thấy Hoàng đế còn phức tạp hơn ta rất nhiều, phức tạp đến mức làm người khác thấy sợ hãi, có lẽ làm Hoàng đế đúng là cần

Trang: [<] 1, 9, 10, [11] ,12,13 ,25 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT