|
|
NPLAY – TIẾN LÊN, XÌ TỐ
TIẾN LÊN, MẬU BINH, XÌ TỐ, BÀI CÀO, BẦU CUA, XÌ DÁCH, PHỎM Tải Về Máy
|
tâm dân phụ cũng cảm kích Hoàng thượng.”
“Ồ, từ một Hoàng phi biến thành dân phụ, trong lòng nàng một chút cũng không bận tâm sao?”
Vấn đề này trả lời có hay không đều không tốt, ta cẩn thận nghĩ ngợi, rồi mới nhẹ giọng đáp: “Lúc trước Cố Thái úy đưa ta tiến cung, ta đã nguyện tận tâm tận lực hầu hạ Hoàng thượng. Về sau Hoàng thượng tặng ta cho tướng công, ta cũng nguyện tuân theo sự sắp đặt của Hoàng thượng, an phận làm dân phụ, ở nhà giúp chồng dạy con.”
Hoàng thượng cười lạnh hai tiếng, “Nghe mấy lời này của nàng giấu giếm không còn vết tích, thế mà những người quen nàng đều nói nàng thật thà chất phác thật là nực cười, chẳng lẽ bọn họ mù cả rồi sao?”
“…”
“Thông minh trong sáng, cầm kỳ thi họa đều biết, ngay cả mua vui cho nam nhân cũng thông thạo, còn có biết giả ngốc lay động lòng người. Một viên minh châu như vậy, trẫm lại tặng không cho người khác. Trẫm thấy hối hận rồi”, hắn nói thâm ý sâu xa.
“…”
“Nàng đi đi, ngày khác trẫm sẽ gọi nàng tới trò chuyện”, hắn phất tay, sai người dẫn ta ra ngoài .
Ra khỏi cửa, gió lạnh thổi qua, lưng đẫm mồ hôi làm ta rùng mình một cái. Hoàng đế, đúng là một nhân vật đáng sợ. Nhưng hắn rốt cuộc là vì cái gì mà gây sự với ta, cảm thấy bị lừa dối sao? Nhưng mà ta chưa nói gì, cũng chẳng làm gì, đem ta tặng người khác cũng là quyết định của hắn, hắn rốt cuộc là đang giận cái gì?
Trở lại xe ngựa, ta cẩn thận phân tích ý đồ cùng tâm tình của Hoàng thượng, lại chẳng đưa ra được kết luận gì có ích. Chỉ cảm thấy đầu hắn hình như bị biến thái, không muốn nhìn thấy ta sống thư thái. Chẳng lẽ mục đích hắn muốn gặp ta, là muốn làm ta ngày nào cũng hoảng sợ, không được một ngày yên tĩnh?
Vậy là hắn coi trọng ta, hay đang coi khinh ta?
Sau khi cha mẹ mất, mỗi ngày, đều là lừa gạt, nhưng cuộc sống của ta vẫn rất tốt. Bởi vì chẳng thể quyết định được tương lai của mình, nên ta sớm đã có một loại tư tưởng thức thời, chỉ cần ta vẫn làm chủ được bản thân, ta sẽ sống thật tốt mỗi ngày. Luyện võ đọc sách, đánh đàn vẽ tranh, nữ công gia chánh, thậm chí là nam nữ hoan ái, cũng mặc kệ. Ta không quyết định được thân phận và tương lai, nhưng có thể quyết định cách sống của mình.
Khi về đến nhà, ta đã hoàn toàn thoát khỏi sự ảnh hưởng của chuyện trước đó.
Vào sinh thần (ngày sinh nhật) của Cố quý phi, ta và Trương Lai cũng được mời, Minh Diện Nhi nói vì ta là con gái của Cố Thái Úy, nhưng ta cảm giác chuyện không đơn giản như vậy.
Hoàng đế còn đưa tới hai bộ lễ phục, để ta và Trương Lai mặc đến dự tiệc, ta giúp Trương Lai mặc quần áo tử tế, cài đai ngọc, hắn chưa từng mặc tơ lụa, cả người thấy khôngđược tự nhiên .
“Tạm thời cố chịu vậy, chỉ mặc qua bữa cơm thôi”, ta nhẹ nhàng khuyên nhủ.
“Ừ “, Trương Lai gật đầu.
Ta bưng tới đồ ăn vừa làm xong, muốn cùng hắn ăn lót dạ trước bữa tiệc.
“Không phải ăn cơm trong Hoàng cung sao?”, Trương Lai kỳ quái hỏi.
“Mấy yến hội này ăn không đủ no”, ta cười nói, “Chàng nghĩ xem, Hoàng đế ngồi trước mặt, mọi người đều phải cẩn thận từng li từng tí, ai dám ăn nhiều chứ.”
“Sao lại không dám ăn? Không phải Hoàng thượng mời chúng ta đến ăn cơm sao?”
Ta khẽ cười nói: “Hoàng thượng là người trên vạn người, ai ai cũng đều kính hắn sợ hắn, tất nhiên không dám ăn nhiều. Hôm nay chàng nói chuyện cũng phải cẩn thận, trước mặt vua không giữ lễ nghi là bị trị tội đấy.”
“Sao lại không giữ lễ nghi trước mặt vua?”
“Chẳng hạn như uống nhiều rượu rồi nói năng lung tung, không giữ lễ nghi được.”
” Phiền toái như vậy, ta không đi có được không?”
“Đương nhiên không được, không đi là kháng chỉ, cũng bị trị tội.”
“Ồ”, Trương Lai cúi đầu oan ức.
“Không sao đâu, không phải còn có thiếp giúp chàng sao?”, ta đưa tay ôm lấy eo gấu của hắn an ủi, “Chàng không phải luôn muốn nhìn xem Hoàng cung là cái dạng gì sao? Hôm nay có thể thấy rồi đó.”
“Ừ “, hắn lại vui vẻ lên, “Ta bây giờ ăn nhiều một chút, nàng cũng ăn nhiều một chút, đừng để bị đói.”
Chờ hắn ăn cơm xong, ta cũng thay xong y phục, tóc cũng đã búi gọn gàng, không trang điểm. Ngoại trừ hôm Cố Thái Úy mang ta tiến cung và ngày thành thân, từ trước tới giờ ta vẫn không trang điểm. Chủ yếu là không biết đồ trang điểm ở đây được chế tạo từ cái gì, ta sợ bên trong có nhiều chì hay thứ gì đó có hại, cho nên thà rằng không vẽ còn hơn.
“Tiểu Khê, nàng hôm nay thật xinh đẹp, nếu mỗi ngày đều mặc đồ xinh đẹp giống hôm nay thì thật tốt.”
Ta mỉm cười đi đến trước mặt hắn, lấy khăn lau miệng đầy dầu mỡ của hắn, kiễng chân hôn lên mặt hắn một cái, “Thế bình thường thiếp không xinh đẹp sao?”
Hắn đỏ mặt, ấp a ấp úng nói: “Xinh đẹp”, ôm lấy eo ta không buông.
“Vậy chúng ta đi thôi, cũng sắp đến giờ rồi.”
“Được”, hắn nắm tay ta đi ra ngoài, tai vẫn còn hồng hồng.
Chương 9
Vào đến Hoàng cung, Trương Lai cảm thán: “Hoàng cung này thật là lớn, nếu dùng để trồng trọt, hằng năm không biết sẽ thu hoạch biết bao nhiêu đây!”
Ta nhịn không nổi bật cười, bởi vì đoán được hắn sẽ nghĩ như thế, con người của hắn chính là như vậy. Thái giám dẫn đường cho chúng ta nghe xong vẻ mặt biến đổi, nhưng cũng không nói gì, xem ra rất biết quy củ.
Cả nhà Cố Thái Uý đã đến, ta dẫn Trương Lai đến hành lễ với bọn họ, “Bái kiến phụ thân mẫu thân đại nhân, bái kiến huynh trưởng, đại tẩu.”
Bọn họ tuy xem thường Trương Lai, nhưng vẫn coi trọng ta, đương nhiên, chuyện này có lẽ là do Cố quý phi vẫn chưa biết hết mọi chuyện. Ta cũng không có cắt đứt quan hệ với họ, bình thường cũng thường xuyên gửi cho Cố phu nhân chút đồ ăn tự làm, hoặc là túi thơm khăn tay mới thêu hoa. Cũng không phải là vì nguyên nhân hay mục đích gì, mà chỉ lại bọn họ đã có quan hệ với ta, thì ta cũng tốt với bọn họ, dù sao cũng để duy trì hình tượng phúc hậu của mình. Có câu nói là gì nhỉ, uống nước phải nhớ người đào giếng, đúng là ta muốn để lại cho bọn họ cảm giác này. Mặc dù ta vô dụng với bọn họ, nhưng cũng không được để bọn họ cảm thấy ta là loại vong ân phụ nghĩa, lại sinh ra oán hận với ta, lại làm ra tai hoạ thì khổ.
Con người chính là như vậy, người thân phận hèn mọn như ta vì được họ “tán thưởng” mà nhận được sự chú ý từ Hoàng thượng, còn nhận được thân phận có sự tự do. Mặc dù bọn họ lợi dụng ta, nhưng nếu không thể hiện ra lòng biết ơn, bọn họ rất có thể sẽ coi ta là kẻ thù.
Cố phu nhân cầm tay thân mật lôi kéo ta cùng nói chuyện, hình như sau khi xuất giá, dường như bà ấy càng thêm thân cận với ta. Có lẽ nguyên nhân là ta đã cố gắng tặng nhiều quà, nhưng nguyên nhân có khả năng lớn hơn là bà cùng con dâu không hoà thuận. Cô dâu của Cố thiếu gia là một tài nữ nổi danh ở kinh thành, tính tình có phần kiêu ngạo, tuy lễ tiết thể hiện đầy đủ, nhưng vẫn làm cho người khác có cảm giác nàng quá coi thường người. Kể cả ta, hay là Cố phu nhân vốn xuất thân không cao. Hơn nữa nàng ta cũng bất mãn với việc Cố phu nhân dung túng cho con trai đi phong lưu, nhưng mà nhà nàng ta có quyền có thế, nên Cố Thái uý cũng không trách cứ nàng ta. Bởi vậy Cố phu nhân đối với nữ nhân suýt nữa trở thành tiểu thiếp của con trai bà dĩ nhiên là hết sức thân cận, huống chi bây giờ ta còn có thân phận là “con gái”.
“Huynh trưởng” đại nhân cũng thân thiết hỏi thăm cuộc sống ta gần đây, nhưng mà sâu trong ánh mắt kia còn toát ra những cảm xúc không nên có, không biết có phải vì tình cảm khi còn bé, hay là vì không thể có được, cho nên trong lòng mới không thể buông tay?
Sau đó chúng ta ngồi xuống, yến tiệc hôm nay khác với bình thường, trước kia đều là khách nữ thì đi một mình đến một yến tiệc khác do phi tần tổ chức, còn lần này lại là vợ chồng ngồi cùng một bàn. Dần dần, ta cũng phát hiện có chỗ không đúng, bởi vì rất nhiều khách ta biết mặt, đều là những bằng hữu xấu của thiếu gia trước kia, bọn họ không phải là thân thích của Cố quý phi, hay hoàng thân quốc thích.
Có lẽ nhìn ra thắc mắc của ta, Cố phu nhân ngồi bàn bên cười nói: “Hôm nay Hoàng thượng cho mời rất nhiều con cháu quan lại đến, nói là kiểm tra so sánh văn tài võ nghệ của
bọn họ, nếu tìm được người thích hợp có thể tuyển làm thị vệ thân cận của Hoàng tử. “
Thật sự như vậy? Ta rất nghi ngờ, con cháu hoàng thân quốc thích rất nhiều, sao lại phải tuyển thị vệ cho Hoàng tử là con cháu quan lại bình thường. Nhưng ta vẫn cười nói : “Vậy thì huynh trưởng….?”
“Đương nhiên hôm nay cũng tới tham gia”, Cố phu nhân cười nói, trên mặt có chút kiêu ngạo, hiển nhiên bà cho rằng bằng thân phận cùng sự thông minh của thiếu gia, thì chẳng có ai hơn được hắn hết.
Nếu chuyện này là thật, thì đúng là một cơ hội tốt cho thiếu gia. Thiếu gia tuy thông minh, nhưng lại không thích đọc sách, nếu muốn dựa vào khoa cử để thăng tiến sợ là không thành. Dựa vào quan hệ với quý phi mà có được một chức vị lại là lựa chọn tốt hơn, mà có thể ở ngay trước mặt mọi người thắng được chức vị, thì càng tránh được đàm tiếu. Dù sao tình huống này, cho dù có khảo thí tài viết văn, tám phần là khảo thí sự nhanh trí làm thơ, chứ không phải viết văn dài. Ở phương diện này, thiếu gia cũng coi như là có tài.
Cũng có mấy người quen
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




