watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

LEO Privacy Guard - Diệt Virus
Phần mềm diệt virus và tăng tốc android của bạn.
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 06:07 - 17/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 4168 Lượt

châm biếm, mắt đã ướt. Ta nhớ tới lúc Lưu gia gia mang theo ta lưu lạc, trên đường đã nghe tới chuyện triều đình đưa tiễn công chúa, lúc đó Lưu gia gia còn nói: “Đã là thông gia, vi sao còn tới giết người cướp lương thực, vi sao chứ”, người làm nông dân ông tất nhiên không hiểu chuyện chính trị, cũng không hiểu mấy chuyện cầu hoà của sĩ phu.

Không khí phảng phất như ngưng đọng lại, ta cảm xúc trầm lắng chẳng muốn mở miệng, Hoàng đế cũng chẳng biết đang nghĩ gì, cũng không mở miệng. Một lát sau, hắn nhẹ nhàng nói: “Nàng có biết không, trẫm thiếu chút nữa đã đem nàng đi hoà thân.”

Ta hoàn toàn không biết, bây giờ cũng chẳng rõ là tiếc nuối hay là vui mừng, nếu ta đi, nói không chừng lúc này thù hận đã báo xong, tuy rằng tính mạng mình có lẽ cũng mất luôn.

“Nhưng mà lúc đó, trẫm cũng chẳng có ý tốt gì, chỉ là cho nàng đi chịu chết thôi.”

Hắn vì sao hận ta như vậy? Hắn muốn ta chết, chỉ một câu nói đã đủ rồi, làm gì phải phí sức như vậy? Ta lặng im không mở miệng, là không biết phải mở miệng thế nào, tạ ơn hắn hay là hỏi hắn nguyên nhân?

Hắn thấy ta không nói chuyện, vừa cười vừa nói, “Trẫm cũng không phải là muốn nàng chết, trẫm chỉ ghét bị người khác tính kế, vì như mục đích nàng tiến cung.”

Ta cười cười, không nói lời nào.

“Nhưng mà hiện tại trẫm lại có chút hối hận, đem nàng cho một thôn phu thô tục, một người dân tầm thường, thực sự đã quá nhục nhã cho nàng. Nếu nàng đồng ý, ta sẽ để Thái Úy trước tiên tách nàng ra khỏi nhà đó, về lại nhà, về sau tái giá cũng không muộn”, nữ nhân quý tộc hôn nhân không như ý, nhà mẹ đẻ có thể xin ly hôn, chỉ là rất ít người làm như vậy.

Nói thế, đây chính là mục đích của ngươi? Trước tiên nói mấy lời xuất phát từ nội tâm, vế sau mới là mục đích quan trọng nhất. Nhưng mà vì sao, ta rời khỏi Trương Lai đối với hắn có lợi ích gì, hay là ta vẫn còn giá trị lợi dụng? Nghĩ không ra, nhưng cũng không thể để hắn không rõ ràng phá hỏng cuộc sống an nhàn của mình. Ta quỳ xuống, dập đầu lạy nói: “Dân phụ đa tạ Hoàng thượng quan tâm, nhưng chúng ta vốn là Hoàng thượng chỉ hôn, làm thế là không tốt. Hơn nữa, xuất giá tòng phu, dân phụ không có ý định tái giá.”

Hoàng đế nhìn ta thật sâu, sau đó phất tay áo rời đi.

Chương 8

Sau khi từ Hoàng cung về nhà, là được sống yên ổn qua mấy tháng, lúc này ta rốt cuộc đã được tự do, lại được quản lý toàn bộ việc trong nhà, nên đã dời nấm mộ của Lưu gia gia ở vùng ngoại thành đến khu vực khác, dựng nên bia mộ thật tốt. Mang linh bài của cha mẹ và Lưu gia gia về nhà, ngày đêm thờ phụng. Tuy ta không tin mấy chuyện thần linh này, nhưng thà tin là có, làm mình tâm an hơn.

Nghĩ đến thái độ kỳ quái của Hoàng thượng, ta dùng đồ cưới lặng lẽ mua một căn nhà nhỏ, nhưng là khu vực đắt giá ở kinh thành, đồ cưới của ta tuy nhiều, nhưng mua xong căn nhà thì cũng chẳng còn lại bao nhiêu. Đồ dùng trong nhà vẫn còn tốt, đầy đủ hết mọi thứ, ta chỉ cần chuẩn bị thêm ít đồ dùng sinh hoạt cá nhân nữa là được, còn giấu ít ngân lượng quanh đó. Cũng không phải là muốn tách ra ở riêng với nhà Lý đại nhân, tình cảm của Trương Lai với muội muội rất tốt, ta nghĩ hắn sẽ không đồng ý ra ở riêng. Chỉ là có suy nghĩ lo trước tính sau, bây giờ nhà cửa đang ở, quan chức của Lý đại nhân, toàn bộ đều là Hoàng đế ban cho. Quân tâm khó dò, ta chỉ muốn chuẩn bị tốt một đường lui thôi.

Buổi tối làm mấy đồ nhắm rượu cho Vũ sư phó, Trương Lai cũng ngồi cạnh, hắn và Vũ Sư phó cực kỳ hợp nhau, có lẽ vì hai người có tính cách gần giống nhau.

Nhưng mà hắn không chịu uống rượu, bị Vũ sư phó mắng là không có dũng khí, hắn mới nhăn nhăn nhó nhó nói: “Tiểu Khê nàng không thích ta uống rượu.”

Vũ sư phó ngồi bên cạnh lắc đầu thở dài, ta che miệng cười, “Vũ Sư phó ta không phải là người ngoài, uống vài chén với người trong nhà là chuyện bình thường, ngươi cứ uống đi”, lúc đó chỉ muốn kéo dài thời gian lên giường, nhân tiện tắm rửa sạch sẽ cho hắn thôi, không ngờ hắn lại cho là thật, còn ghi tạc trong lòng. Ta sao lại ghét mùi rượu chứ, ngay bản thân mình sớm đã bị Vũ sư phó huấn luyện thành quỷ rượu rồi.

Rượu còn chưa uống hết, Vũ sư phó đã hỏi ta: “Còn muốn giết người Đột Quyết sao?”

“Giết”, chữ này đã khơi ra vô tận sát ý trong lòng ta, thù của cha mẹ và Lưu gia gia ta chưa một ngày nào quên, “Nhưng mà vẫn đang chờ cơ hội, mấy năm nay vùng biên giới yên bình. Chung quy vẫn chưa có cơ hội báo thù.”

Trương Lai nghe chúng ta nói chuyện, không hiểu nên nhìn ta.

“Cha mẹ thiếp bị người Đột Quyết giết, thiếp sớm muộn cũng tìm bọn họ báo thù rửa hận”, ta giải thích với Trương Lai, không muốn giấu hắn gì hết, dù sao nếu có cơ hội báo thù, ta hy vọng sẽ được hắn ủng hộ và thông cảm. Nếu đã muốn thế, bây giờ nói rõ ra cũng tốt.

“Cha mẹ nàng chính là cha mẹ ta, mối thù của nàng cũng là thù của ta, ta sẽ giúp nàng giết đám chó Đột Quyết kia”, Trương Lai không cần nghĩ đã nói ra làm lòng ta có chút ấm áp.

“Được!”, Vũ sư phó khen, “Đây mới là nam nhân tốt, lại đây, chúng ta uống chén nữa.”

Trương Lai nội căn rất tốt, tửu lượng cao, không ngờ có thể cùng Vũ sư phó uống thoả thê. Chẳng qua đến tối lúc cùng ta về phòng, lại làm giường cọt kẹt cọt kẹt tới nửa đêm. Lại nói, giường gỗ ở thời đại này thật là… Hi vọng chất lượng tốt một chút, nếu không giường sụp, lại thành trò cười mất. Hắn cực kỳ say đắm thân thể ta, ta cũng thích cùng hắn **, bởi vì hắn hết sức chân thành và đơn giản là đầy nhiệt huyết. Nói tới cũng kỳ quái, như thiếu gia, Liễu nhị công tử, cả Hoàng đế nữa, đều là những nam nhân cực kỳ tuấn tú, mà từ trước đến giờ ta chưa hề động tâm. Nhưng nam nhân chất phác ngay thẳng này, trong nội tâm có vài phần là thích thật lòng, ta nghĩ có lẽ từ trước đến giờ đều sống dè dặt cẩn thận từng li từng tí, cho nên người đơn giản như vậy lại quý trọng không ngừng.

Chuyện phòng the qua đi, Trương Lai cẩn thận ôm lấy ta, tuy sau mỗi lúc ** hắn giả bộ không quan tâm, nhưng mỗi lần sau khi làm xong, hắn luôn coi ta như búp bê dễ vỡ, tư thế ôm ta ngủ một đêm cũng không thay đổi một lần.

“Tiểu Khê, nàng nguyện ý sinh con cho ta sao?”

Ta cười khẽ, “Nguyện ý. Thiếp sẽ sinh cho chàng thật nhiều hài tử”, nếu như có thêm hài tử, sẽ thành một gia đình trọn vẹn rồi.

Trên mặt hắn lộ ra một nụ cười ngây ngô, thỏa mãn đi vào giấc ngủ. Trong lòng ta cũng cảm thấy rất thỏa mãn, nếu như cha mẹ vẫn còn sống, thì thật tốt biết bao.

Cách mấy tháng, Cố quý phi lại triệu ta vào cung, lần này nàng không xuất hiện, tiểu thái giám trực tiếp dẫn ta tới Ngự thư phòng.

“Trẫm rảnh rỗi, tìm nàng đến tâm sự. Hiếm khi được thả lỏng, lại chẳng tìm được ai bên cạnh để nói chuyện.”

Ta nên nói gì đây, cảm thấy cực kỳ vinh hạnh sao?

Ta không trả lời, hắn cũng không để ý, tiếp tục nói: “Lần trước nàng nói nàng bị bán vào Cố phủ, ta nghe nói nàng là bé trai bị bán, thế là thế nào?”

“… Có lẽ là bé trai giá tiền cao hơn bé gái, nên người bán mới lừa lão gia. Khi đó ta vẫn còn nhỏ, lại không biết biện bạch. Về sau ta sợ lão gia trách phạt, nên mới giấu giếm.”

“Nói như vậy nàng bị coi là nam nhân cho đến khi mười bốn tuổi sao?”

Ta gật đầu.

“Trong khoảng thời gian đó nàng ở Cố phủ làm những gì?”

“Đầu tiên là giúp việc ở phòng bếp, sau đó làm thư đồng theo hầu thiếu gia.”

“Nghe nói lúc đó bản lĩnh đánh nhau của nàng là hạng nhất, bắn tên, cưỡi ngựa cũng xuất sắc, có thật không?”

“Chuyện này… Thỉnh thoảng đi theo thiếu gia luyện một ít, cũng coi như tạm được.”

“Không chỉ tạm được đâu, nghe nói lúc đó không ít con cháu quý tộc ở kinh thành đều hâm mộ Cố thiếu gia, vì hắn có một tuỳ tùng chơi cái gì đều xuất sắc, bất kể là đánh nhau, hay cưỡi ngựa, bắn tên, đá cầu, uống rượu, ngay cả hình dáng bề ngoài cũng rất xuất sắc. Nghe nói còn có người ra giá ngàn vàng mua ngươi, Cố thiếu gia cũng không chịu bán. Có thật không?”

Hắn rốt cuộc là nghe ai nói?

” … Đây chỉ là Cố thiếu gia cùng các thiếu gia khác nói đùa thôi, không phải là thật”

“Sau đó tại sao lại thừa nhận mình là nữ nhân, không sợ bị trách phạt sao?”

“Dạ, Cố lão gia và Cố phu nhân đều đối đãi với ta rất rộng lượng, không đành lòng lừa gạt bọn họ, cho nên mới nói thật.”

“Thật không, sao mà trẫm lại nghe nói nguyên nhân vì Cố thiếu gia.”

“…”, còn cái gì hắn không biết nữa hở trời.

“Nghe nói Cố thiếu gia có tình ý với nàng?”

“Hoàng thượng nói đùa rồi, Cố thiếu gia đối đãi với ta như anh em.”

“Thật sao?”, Hoàng đế cười mà như không cười, “Nàng có chắc không? Nói bậy là tội khi quân, nàng cần phải cân nhắc kỹ.”

“…”

Thấy ta đổ mồ hôi lạnh, Hoàng đế lại cười, “Nàng đừng lo sợ, trẫm chỉ muốn tâm sự với nàng chút thôi. Sau này nàng tại sao lại trở thành dưỡng nữ (con gái nuôi) của Cố Thái úy?”

“Là Cố Thái úy và Cố phu nhân thương tiếc dân phụ, cho nên sau khi biết sự thật liền thu nhận làm con cháu.”

“Trẫm lại không biết Cố Thái úy có tấm lòng Bồ Tát như vậy.”

“…”

“Lúc đó trẫm tặng nàng cho một người dân thô tục, nàng có oán hận trẫm không?”

“Sấm sét mưa rơi, cũng đều là quân ân (ân huệ của quân vương). Thâm

Trang: [<] 1, 7, 8, [9] ,10,11 ,25 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT