|
|
SUB - ZALO - HÌNH NỀN ĐIỆN THOẠI
Hình nền đẹp nhất cho điện thoại Android Tải Về Máy
|
ra tâm phúc của nhà bọn họ là vị Lý phu nhân kia, ta giữ chặt hắn, “Hôm nay ngày địa hỉ của bọn họ, ngày mai hẵng nói, có thể an bài cho ta một căn phòng để nghỉ ngơi hay không, hôm nay ta mệt chết đi được.”
“Được, được, ta liền an bài cho nàng.”
Ngày hoàng đạo đã được định là ba ngày sau, Lý đại nhân đưa thiệp mời tới cho Hoàng đế, Hoàng đế liền nói là hắn ban hôn, nên hắn nhất định sẽ tới chủ trì hôn lễ. Các đại thần vừa nghe có Hoàng thượng chủ trì hôn lễ, nhao nhao hỏi Lý đại nhân muốn lập thiếp sao, muốn tới tham gia hôn lễ. Cố Thái Úy vừa nghe, lập tức nói với Hoàng đế ta là dưỡng nữ của hắn, phải quay về Cố gia đợi rước dâu mới là hợp lễ. Vì thế ta lại trở lại Cố gia.
Ta cơ bản cũng hiểu ý tứ của Cố gia, đã lỗ vốn như vậy, nếu có thể kết thông gia với nhà Lý đại nhân thì cũng tạm được. Tuy rằng từ Cố đại nhân mà nói, Lý đại nhân chính là đối thủ cạnh tranh lớn nhất cho chức vị thừa tướng, xem hắn như “địch nhân”.
Trở lại Cố gia, ta vẫn ở lại Cúc Viện, lão gia ngoại trừ đem đồ đạc trước kia của ta gói ghém lại, còn đem đến rất nhiều đồ cưới. Nhưng mà bọn họ lại không ngăn cản thiếu gia tới gặp ta, suy đoán chắc là định đánh chiêu bài tình cảm.
“Thiếu gia, đã lâu không gặp”, ta khẽ cười nói, hắn thay đổi không nhiều, vẫn anh tuấn tiêu sái như trước, chỉ có vành mắt ít nhiều bọng đen, đây là dấu hiệu tửu sắc quá độ. (uống rượu, kỹ viện)
Hắn nhìn ta thật sâu, “Tiểu Tích, Hoàng thượng lại đem nàng gả cho một thôn phu vừa to vừa béo, nếu sớm biết sẽ như thế ta quyết không để nàng tiến cung.”
Ta gục đầu xuống, mang chút ưu thương thản nhiên nói: “Ta vốn tưởng rằng tiến cung là có thể trợ giúp quý phi nương nương cùng lão gia làm việc lớn, để báo đáp công ơn nuôi dưỡng của Cố phủ và tình nghĩa thân nhân thiếu gia với ta. Chỉ là không ngờ… Đều là Tiểu Tích vô dụng.”
“Chuyện này sao lại là lỗi của nàng?”, hắn kích động, “Quý phi nương nương đã nói với cha ta, Hoàng thượng vốn chỉ nghĩ dùng nàng trêu đùa một chút Lý Tuấn cùng người đàn bà chanh chua nhà họ, còn nói quyết định lúc về sẽ phong phi cho nàng. Không ngờ người đàn bà chanh chua ngoài chợ thủ đoạn lợi hại, bây giờ lời đã nói ra cũng chẳng thu về được, Hoàng thượng cũng rất chán nản.”
Hừ hừ, mấy lời này chắc là Hoàng thượng coi như lời giải thích cùng an ủi Cố phủ đây mà, đem nữ nhi của Cố phủ, cho dù là dưỡng nữ, lại tùy tiện tặng người khác, cho dù là Hoàng đế làm như vậy cũng không thoả đáng. Hoàng đế nói mấy lời này một phân tin cậy cũng chẳng có.
Ta thở dài, miễn cưỡng cười nói: “Thiếu gia cũng thành thân rồi, ta lúc trong cung đã nghe quý phi nương nương nói. Chỉ là lúc đó không tiện tới chúc mừng, nhờ quý phi nương nương đưa cho thiếu gia hỉ bào mặc có vừa người không?” (hỉ bào: quần áo cưới của nam)
“Uh, vừa người”, thiếu gia ôn nhu nhìn ta, hốc mắt có chút đỏ lên.
“Thiếu phu nhân đối đãi với ngươi tốt không? Là người ôn nhu chứ?”
“Nàng hoàn hảo… Chỉ thích thoảng thích ăn dấm chua thôi.”
Ta cười nói: “Là vì hồng nhan tri kỷ của thiếu gia nhiều quá đi, trước kia ta cũng chẳng biết thiếu gia phóng túng mấy lần nữa kìa.”
Hắn lúng túng sờ sờ mũi, cũng nở nụ cười, “Kỳ thật, ta đối với nàng… Nàng cũng biết đấy… Bây giờ vẫn chẳng thay đổi…”
Ta nhẹ nhàng nói, “Thiếu gia, ta… hiểu rõ… chỉ là, tuy rằng người đó là thôn phu, nhưng dù sao cũng là Hoàng thượng tứ hôn, không phải đùa giỡn…”
Hắn nản lòng thở dài, lại hàn huyên với ta mấy câu, đứng dậy rời đi. Vài năm không gặp, hắn đã trưởng thành, hắn trước giờ không hề ngu ngốc, chỉ là không dùng tới đầu óc nhiều. Cho nên hắn đối với ta, rốt cuộc có mấy phần chân ý, ta vẫn không xác định được. Dù sao đã lâu như vậy không gặp mặt, ta đã trưởng thành, ai nói hắn không trưởng thành chứ, có lẽ hắn cũng học được cách đóng kịch, không biết chừng.
Ngày hoàng đạo, ta từ Cố phủ xuất giá, hôn lễ vốn mộc mạc nhưng vì Hoàng đế tham dự, nên lại thành cực kỳ hoa lệ. Không chỉ có bách quan tới dự, Hoàng thượng cũng tặng cho ta lễ vật xuất giá.
Sau khi kết thúc lễ thành hôn, ta phải trở lại tân phòng chờ đợi, Cố Thái Úy bỗng nhiên nói: “Nữ nhi a, chuyện chung thân đại sự này của con là do Hoàng thượng toàn lực thúc đẩy, con phải kính Hoàng thượng một lý rượu.”
Ta thầm cắn răng, Cố gia vẫn còn chưa buông tha cho ta sao, còn muốn để ta câu dẫn Hoàng đế?
Việc này cơ bản không hợp với nghi lễ, nhưng mà Hoàng đế lại tiếp lời nói: “Cố ái khanh nói thật đúng.”
Trương Lai đi tới nhấc khăn voan đỏ lên, khách quan trong phòng đều hấp một ngụm khí lạnh, hôm nay là Cố phu nhân giúp ta trang điểm, nhìn gương đồng không rõ, nên cũng chẳng biết đã trang điểm thành cái dạng gì. Ta biết rõ dung mạo của mình cũng xem như là xinh đẹp, lại không rõ bọn họ hẳn đã từng trải lại giật mình cái gì.
Tự mình rót một ly rượu, còn cách khăn đưa cho Hoàng đế, lúc hắn tiếp rượu, còn cố ý vuốt vuốt ngón tay ta. Ta trong nháy mắt phẫn nộ dâng lên cao, đã làm gương mặt đỏ bừng, tóm lại thấy phản ứng của ta Hoàng đế vừa lòng cười, một ngụm uống cạn rượu. Ta ôn nhu hành lễ cáo từ, xoay người cuối cùng nhịn không được nghiến răng nghiến lợi thầm mắng, cẩu hoàng đế này đúng là không có lòng tự trọng.
Trở lại tân phòng, Lý phu nhân đem một chén cháo nóng tới, cười nói: “Nhanh ăn đi, hôm ta thành thân đói bụng lắm, ngươi cũng thế chứ?”
Ta gật gật đầu, cười nói: “Đa tạ
muội muội “, nói xong cũng không khách khí bắt đầu ăn. Ta lễ nghi dùng cơm luôn luôn hoàn mỹ, mà vẫn không hề ảnh hưởng tới lượng cơm ăn vào. Bởi vì ta trước giờ không hề ngừng luyện võ, cho nên ta lượng cơm ta ăn so với nữ nhân bình thường thì nhiều hơn. Sau khi ăn xong, ta lại mở miệng hỏi: “Còn nữa không? Mới có một chén, ta vẫn chưa ăn no.”
Lý phu nhân bật cười, “Không ngờ tân tẩu tử (chị dâu) của ta lại là người hào sảng như vậy, ngươi chờ, ta sai người bưng đến.”
Ta cười, gật gật đầu. Chờ nàng đi, ta mới ngừng cười, ta sớm đã biết nàng là người như vậy, mới dùng phương pháp đấy cùng nàng chung sống. Tùy thời tùy chỗ quan sát sắc mặt, sau đó chuyển biến tính cách của mình, đã trở thành một phần tính cách của ta, ta chính là vì sinh tồn mà làm vậy. Người nhà này nhìn qua không tôig, về sau nói không chừng ta sẽ chân chính coi bọn họ là thân nhân. Nhưng bây giờ nói lời này hình như vẫn hơi sớm, tính cách chân chính của bọn họ ta còn phải quan sát dài dài.
Buổi tối Lý phu nhân cười hì hì lui ra ngoài, Trương Lai người nồng nặc rượu tiến vào, có lẽ bởi vì uống rượu, hắn không câu nệ như lần trước nữa, mở miệng nói: “Nương tử, ta tới đây.”
Ta bật cười, xoa xoa cánh tay nổi đầy da gà, “Chàng vẫn nên gọi ta là Tiểu K
Khê đi, chữ Khê trong Khê thuỷ (dòng suối nhỏ). Tướng công.”
Nghe thấy ta gọi hắn là tướng công, trên mặt không thể dấu nổi sự vui sướng, “Được, ta từ nay về sau gọi nàng là Tiểu Khê. Chúng ta… cũng nên đi ngủ chứ?”
“Chàng trước tiên cứ tắm rửa trước đi, ta ngửi không quen được mùi rượu.”
“Được, từ nay về sau ta không uống rượu nữa”, hắn nôn nóng rống lên kêu người đem nước nóng vào, tay động hai ba cái đã thoát toàn bộ quần áo, nhảy vào trong thùng tắm.
Hắn mặc dù béo tốt, nhưng trên người không phải là toàn thịt béo, vẫn là có chút rắn chắc, ta âm thầm đánh giá. Tuy rằng kiếp trước cái gì ta cũng chưa trải qua, nhưng cũng không tính là người ngây thơ, bây giờ đột nhiên nhìn thấy một nam nhân xa lạ trần truồng, ta vẫn có chút đỏ mặt.
Chậm rãi cần lấy khăn lau bước ra sau, “Tướng công, ta giúp chàng kỳ cọ.”
“Ai”, hắn đáp lời, thấy mặt hắn cũng hồng hồng, điều này làm trong lòng ta thăng bằng một ít.
Ta cũng không phải là một người phụ nữ đức hạnh, ta chỉ nghĩ tẩy sạch sẽ cho hắn, dù sao lúc nữa ta phải cùng hắn lên giường. Sau khi kỳ cọ xong, ta cầm khăn to giúp hắn lau khô nước, trong lúc vô ý đưa mắt nhìn, “tài sản” của hắn cũng không tồi. Hắn bỗng nhiên bế ta lên, đi về gian phòng cách vách, “Y phục không cần mặc, chúng ta trực tiếp ngủ đi.”
Làm ta giật cả mình, nhưng mà, cánh tay hắn thật mạnh mẽ.
Đêm này, tuy rằng lúc mới bắt đầu hắn thoáng có chút thô bạo, nhưng lúc sau vẫn thấy không tồi. Khuyết điểm duy nhất chính là hắn nhu cầu quá mạnh, rốt cục có thể bình tĩnh đi ngủ, toàn bộ sức lực cơ thể đã rút kiệt, quá sức mệt mỏi.
“Ta cả đời sẽ đối tốt với nàng”, hắn nói khẽ bên tai ta.
“Uh”, ta nhếch khoé môi, gật gật đầu.
“Nàng gối lên vai ta đi, nếu không ta xoay người không cho nàng ngủ nữa”, hắn khẽ vươn tay ôm ta vào ngực, ta cơ hồ là hơn nửa người áp trên thân hắn, dù sao cảm giác cũng không tồi, hơn nữa còn rất rắn chắc, ta cũng không phản đối.
Mơ mơ màng màng ngủ, còn cảm giác thấy ánh mắt của hắn nhìn chằm chằm vào ta. Mà ta mệt đến ngất ngư, không cố được nhiều như vậy, hỗn loạn dần vào giấc ngủ.
Chương 7
Lúc tỉnh lại đói bụng cực kỳ, ta mở to mắt nhìn thấy Trương Lai đang nằm trên giường nhìn ta. Ta cười với hắn, nói khẽ: “Tướng công, đã là canh giờ nào rồi? Có phải ta thức dậy quá trễ rồi không?”
“Không có, chúng ta là trưởng bối không phải dậy sớm, trong nhà này
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




