watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

LAZADA - Mua Sắm Online
Mua sắm trực tuyến với giá rẻ nhất tại Lazada
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 06:07 - 17/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 4173 Lượt

mà có. Quý phi nương nương ở trong cung thân cô thế cô, chúng ta nên tìm người giúp đỡ nàng. Hơn nữa sắc đẹp con người, không lâu dài, quý phi nương nương hiện giờ tuy được sủng, tương lai thì…”, ông ngừng nói, nhìn phía tôi, “Nam Phong hài tử này ta biết, từ nhỏ lớn lên trong phủ, ăn nói thành thật, trầm ổn đáng tin. Hiện giờ nhìn dung mạo khí chất rất tốt, quan trọng nhất chính là có thể tin tưởng, đưa vào trong cung là hợp lý nhất”, lão gia nói, cặp mắt tỏa sáng, dường như thấy đống tiền bạc châu báu. Ông ta căn bản không quan tâm tôi có nguyện ý hay không.

“Nhưng mà, người trong cung đều là quý nhân, thân phận tôi hèn mọn…”, môi tôi run run, rốt cục cũng nói được mấy câu.

“Thân phận không thành vấn đề, ngày mai ta lập tức đi sửa hộ tịch con, bắt đầu từ ngày mai, con không phải là nô tài, mà là dưỡng nữ của Cố gia ta. Nam Phong tên này không hay, trước kia con tên là gì?”

“… Tiểu Khê.”

“Tiểu Tích, Cố Tích (yêu thương tất cả), tên này được đấy, ái tích trân tích (yêu quý quý trọng), từ giờ con bỏ tên kia đi, đổi thành Cố Tích.”

Đó căn bản không phải là tên… Tôi mờ mịt lo lắng nhìn thiếu gia, trong mắt hắn hiện lên sự đau lòng thương tiếc, cố lấy dũng khí nói: “Cha, người được đưa vào trong cung, cũng phải dự tuyển chứ? Nam Phong… Tiểu Tích nàng ấy, tư chất ngu dốt, lại không biết cầm kỳ thư họa, không biết múa, nữ công gia chánh càng hoàn toàn không biết. Trước giờ vẫn được nuôi dưỡng như con trai, tính tình thật thà phúc hậu, không biết lấy lòng nam nhân. Đưa nàng vào cung, chỉ sợ không có tác dụng gì.”

Thiếu gia bình thường không dùng đến đầu óc, nhưng một khi sử dụng tới, cũng không phải là đần độn. Nói năng rõ ràng mạch lạc.

“Hừ”, lão gia hừ lạnh một tiếng, “Con bé cái gì cũng không biết, mà không phải con vẫn thích con bé đấy sao. Chính vì nhìn trúng điểm này. Nữ nhân trong cung đều tính kế với Hoàng thượng, Hoàng thượng có thấy mệt không? Hiện giờ đưa cho Hoàng thượng một người thật thà không tính kế với hắn, Hoàng thượng thấy được ưu điểm của con bé, không phải là xong sao. Về phần cầm kỳ thư họa, không thể không biết tí gì, cũng may hiện tại địa vị quý phi ở trong cung vẫn ổn định, ta mời sư phó tới, chuyên dạy dỗ Tiểu Tích hai năm, chắc là tạm ổn.”

Từ thiếp của thiếu gia, biến thành thiếp của Hoàng thượng, hình như địa vị được nâng lên, nhưng thật ra là chật vật hơn, hơn nữa càng nguy hiểm. Chỉ có điều tôi không có năng lực phản đối, cúi đầu im lặng không nói.

Chương 5

Thiếu gia nói: “Con không đồng ý, Tiểu Tích nàng…”

Lão gia mở miệng quát: “Nghịch tử, bình thường phong lưu bản sắc nam nhi không nói. Sao động đến chuyện đại sự bảo ngừng mà không ngừng, nhi nữ tình trường? Quay về phòng đóng cửa hối lỗi đi, không có lệnh của ta, không được ra khỏi nhà.”

Thiếu gia còn muốn tranh luận, thì bị phu nhân bịt miệng, dẫn ra ngoài.

Bên này lão gia nói chuyện với tôi rất ấm áp: “Ta biết các con cùng nhau lớn lên, tình cảm rất tốt. Nhưng mà hiện giờ phủ ta cần con giúp đỡ, quý phi nương nương trong cung cũng cần có người giúp đỡ, con là thích hợp nhất. Nếu con không nguyện ý”, lão gia thở dài thật sâu, như thể già thêm vài tuổi.

Cáo già, cho rằng giả bộ đáng thương tôi sẽ chân thành tin tưởng ông sao? Bất kể tôi có thái độ thế nào, mọi chuyện cũng chẳng tốt hơn. Đã như thế, không bằng tự mình tranh thủ thì hơn.

Tôi trầm mặc một lúc lâu, gật đầu, “Lão gia, tôi hiểu rồi, tôi… nguyện ý.”

“Hài tử ngoan, về sau sửa lại gọi ta là cha.”

Tôi đỏ mặt (tức giận), mở miệng nói khẽ: “Cha”

Lão gia cười ha ha, “Cha thích nhất sự thành thật chất phác của con. Ta bảo quản gia sắp xếp Cúc Viện cho con ở, về sau viện này là của con. Nhưng mà con đã đồng ý tiến cung, về sau làm việc không thể tuỳ tiện như trước nữa, không được thoải mái ra khỏi viện, trò chuyện với thiếu gia cũng phải chú ý chừng mực.”

“Dạ, con nhớ kỹ.”

“Con đi trước đi.”

Tôi vén áo thi lễ, đứng dậy rời đi.

Sau khi tới Cúc Viện, tôi không hề bước ra khỏi sân, mỗi ngày đều học tập cầm kỳ thi họa với nữ công gia chánh với sư phó. Không phải chưa từng nghĩ tới việc chạy trốn, nhưng có một lần thiếu gia định trèo tường vào, lại bị mười mấy gia đinh ngăn lại làm tôi hiểu ra, viện này đã bị canh giữ, vì vinh hoa phú quý, lão gia rất biết dụng tâm. Tuy rằng ông ta có vẻ chưa phòng bị tôi, mà đang phòng bị người khác, nhưng đồng thời có tác dụng không để tôi chạy trốn.

Buồn cười nhất là, Liễu Nhị thiếu gia nghe nói tôi biến thành tiểu thư Cố gia, lại đến cầu thân. Đương nhiên, bị lão gia từ chối khéo.

Tôi trở thành chim trong lồng, nhưng chẳng thấy phẫn nộ mấy. Tôi có cơm ăn, có áo mặc, có rất nhiều sách để xem, còn có nhiều vị lão sư dạy tôi học nghệ. Thiếu gia không thể tới, lão gia cùng phu nhân cơ bản cũng không xuất hiện, cho nên tôi không cần suốt ngày phải nhìn sắc mặt người khác để hành động, cẩn thận dè dặt. Hơn nữa thời gian tôi bị gả làm thiếp cho người ta vẫn còn dài, việc này đối với tôi mà nói thì đúng là nhân đạo, dù sao mười bốn tuổi cũng chỉ là thiếu nữ vị thành niên, mười sáu mười bảy tuổi miễn cưỡng mới có thể chấp nhận được. Tôi ở lại Cúc Viện này, mỗi ngày đều được tự do tự tại tâm tình thoải mái, tuy rằng không tự do, nhưng không ai có thể trói buộc tâm tư tôi.

Cứ như vậy qua ba năm, ba năm này triều đình phát sinh rất nhiều sự kiện lớn, Hoàng thượng trước sau loại trừ ngoại thích của Hoàng thái hậu cùng Hoàng hậu. Cố quý phi thay Hoàng hậu nắm giữ hậu cung, lão gia cũng thăng cấp giữ vị trí quan trọng trong triều đình. Lúc này Cố gia mới thực sự trở thành gia tộc có tài lực. Nhưng mà Hoàng thượng không phế hậu, Cố quý phi không được thăng lên làm Hoàng hậu, lão gia cũng không đạt được chức vị thừa tướng ông mong muốn, cho nên bọn họ vẫn cố gắng gây sức ép, không ngừng làm mấy trò mờ ám.

Tôi lặng lẽ nhìn mọi việc, chứng kiến Hoàng đế loại trừ tất cả ngoại thích, bây giờ còn phải phòng ngừa loạn chính bên ngoài. Lão gia cùng Cố quý phi đang ở trong cuộc nên không nhận ra, tôi nghĩ tâm nguyện của bọn họ ước chừng là không thực hiện được rồi.

Mà việc này đối với tôi mà nói cũng không phải là chuyện tốt, lão gia hiện tại đang cầu Hoàng thượng, Cố quý phi từ bên trong tác động, có lẽ rất nhanh ông ta sẽ tống tôi vào cung.

Tệ hơn chính là, hiện tại Hoàng đế bề ngoài có vẻ rất thích lão gia, đại khái bởi vì lão gia tham tài, háo sắc, không có bản lãnh gì lớn, không uy hiếp tới hắn. Vì thế nếu lão gia làm Thừa tướng, Cố quý phi làm đương triều Hoàng hậu, thì Hoàng đế sao có thể tiếp tục thích lão gia nữa. Nên tôi trở thành vật hy sinh bị tống vào cung như một lễ vật. Tôi chỉ có thể trơ mắt nhìn, bất lực. Cho nên tôi bình tĩnh trải qua mấy ngày an nhàn cuối cùng. Tôi dần tiến vào cảnh giới không quan tâm đến chuyện triều đình.

Quả nhiên, ngày này đã đến. Lão gia sai người làm cho tôi một bộ y phục váy áo rực rỡ mê người, mặc trang phục xong xuôi, thì trực tiếp mang tôi đến thư phòng dùng để tiếp kiến đại thần của Hoàng đế. Đúng, là trực tiếp đến thư phòng, không phải tuyển tú nữ, không phải thông quá con đường của Cố quý phi, mà là trực tiếp tới chỗ Hoàng đế thảo luận chính sự.

Đây chính là đặc điểm của lão gia, ông xuất thân đường phố, chuyên làm mấy chuyện không theo quy củ. Trước đó Hoàng đế hình như là thích điểm này của hắn, chỉ không biết lần này còn có tác dụng nữa không.

Trong thư phòng, sau khi dập đầu, tôi hạ mí mắt quỳ thẳng người. Hoàng thượng ngồi phía trên, khóe miệng nhếch lên một ý cười không hiểu nổi, tràn ngập hứng thú đánh giá tôi. Tôi cũng chẳng biết sau khi hắn nhìn thấy tôi, trong mắt có sự kinh diễm như những người khác hay không, cho dù có, chắc cũng chỉ trong nháy mắt. Dù sao hắn cũng anh tuấn tuyệt đỉnh, chỉ có nụ cười kia lại tràn đầy tà khí.

“Thế nào, Thái Úy đại nhân của ta, hôm nay sao lại dẫn theo mỹ nhân tới vậy?”, Hoàng thượng nói chuyện mang theo giọng điệu trêu chọc.

“Hoàng thượng, đây là tiểu nữ Cố Tích…”, nói xong lão gia cười hắc hắc, ý cười ước chừng là đang nói: chúng ta đều là nam nhân, không cần phải nói rõ ràng ra làm gì.

Hoàng thượng cười, “Cố Thái Úy đúng là trung thần của trẫm, trẫm cũng được an ủi trong lòng.”

Từ nay, tôi được đưa vào một cái lồng sắt khác, tên gọi là Hoàng cung. Có lẽ trước đó lão gia đã nói với Cố quý phi, nên nàng đối đãi với tôi không tồi, thường xuyên ban rượu và đồ ăn cùng với mấy đồ trang điểm, cũng thường xuyên kêu tôi tới nói chuyện phiếm. Trừ những lần đó, hầu như tôi không rời khỏi viện, cứ ở bên trong đọc sách đánh đàn, cuộc sống y như trước đây.

Cố quý phi nắm giữ thực quyền hậu cung không phải là giả, tôi là người của nàng ta, tất nhiên không tới gây khó dễ. Chỉ có điều Hoàng đế cũng chưa hề tới tìm tôi, tuy rằng chỗ tôi ở rất gần Hoàng đế chỉ sau mỗi Cố quý phi, tôi mặc y phục đẹp nhất, ăn đồ ăn cao cấp nhất, nhưng chẳng có bất kỳ danh phận gì, ngay cả cung nữ cũng chẳng bằng. Thậm chí cũng không phải khách của Cố quý phi, bởi vì tôi vì Hoàng đế mà tiến cung.

Trong Hoàng cung tràn ngập lời đồn đãi linh tinh, các nàng ấy lúc nào cũng nghị luận nhao nhao về tôi, thầm cười nhạo Hoàng đế đã quên lãng

Trang: [<] 1, 3, 4, [5] ,6,7 ,25 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT