|
|
SUB - ZALO - HÌNH NỀN ĐIỆN THOẠI
Hình nền đẹp nhất cho điện thoại Android Tải Về Máy
|
sự tồn tại của tôi. Tôi vẫn ngày qua ngày như trước, ngoại trừ chỗ Cố quý phi, thì không tới những nơi khác. Mỗi ngày không vẽ tranh, thì đánh đàn, đọc sách, bởi vì trong viện có một ao cá, tôi chậm rãi thêm một hoạt động nữa, câu cá, sau đó tự nướng cá ăn.
Cứ như vậy ở trong Hoàng cung một năm, Cố quý phi vẫn là người có lòng dạ, thái độ của nàng đối với tôi vẫn thuỷ chung như nhất (như cũ), cho dù một năm này chẳng có tác dụng gì đối với Cố gia. Nhờ có nàng ta, cuộc sống của tôi trong Hoàng cung rất thư thái. Chỉ không rõ hai ba năm tới sẽ như thế nào.
Có một lần nàng ta nói chuyện với tôi, nói: “Hoàng thượng không phải quên mất sự tồn tại của ngươi, mà người cố ý không tới chỗ ngươi.”
Vì thế tôi đã hiểu nguyên nhân nàng vẫn kiên nhẫn đối tốt với tôi. Cố quý phi tất nhiên sẽ nhắc nhở tới sự tồn tại của tôi trước mặt Hoàng đế, nếu không tính toán của Cố gia bọn họ sẽ thành công cốc. Nhưng mà Hoàng đế vẫn tiếp tục hờ hững, không biến tôi thành cung nữ, đúng là thái độ kỳ quái. Mà kỳ quái này, có lẽ là bọn họ đang chờ thời cơ.
Thời cơ bọn họ đợi rốt cuộc cũng đến, hôm nay Hoàng thượng xuất cung, hơn nữa còn muốn mang tôi tới hôn lễ của Thái Phó Lý Tuấn. Lý Tuấn trước mắt là tâm phúc của Hoàng thượng, cũng là công thần trợ giúp Hoàng thượng loại trừ ngoại thích. Trước đây Cố lão gia rất hay nói chuyện chính sự triều đình với tôi, thường xuyên nhắc tới cái tên này, hắn xuất thân bình dân, niên thiếu anh tuấn (còn trẻ), bác học đa tài, nhưng vị hôn thê thanh mai trúc mã của hắn là một thôn phụ, hơn nữa còn là thôn phụ chanh chua. Trước đây có một lần Lý Tuấn đại nhân tới thanh lâu nghe đàn hát, cô ta đã cầm dao thái thịt đuổi theo hắn chạy vòng quanh sân tới nửa canh giờ. Lý Tuấn đại nhân không sợ thiên quân vạn mã, mà hình như cực kỳ sợ vị hôn thê cùng hắn lớn lên này, chuyện này luôn bị Hoàng đế cùng các chư thần đem ra nói chuyện phiếm, hiện giờ bọn họ đã thành hôn.
Sau đó trong hôn lễ, Hoàng đế nói: “Vì ăn mừng tân hôn của ái khanh, ta đặc biệt mang đến một lễ vật, chính là vị cô nương Cố Tích này.”
… Lạnh ngắt.
Tôi sắc mặt bình tĩnh suy tư, ở trong hoàng cung đối mặt với Hoàng đế cổ quái cùng phi tử ghen tị nguy hiểm hơn, hay là ở Lý phủ đối mặt với đàn bà chanh chua hung hãn nguy hiểm hơn? Đều là làm tiểu lão bà, hình như vế sau tốt hơn vế trước, dù sao cũng không phải tốn trí lực cùng tính kế, nếu là đánh nhau ước chừng tôi sẽ không thua nàng ta. Hơn nữa việc này cũng làm Cố phủ không cách nào lợi dụng tôi nữa, biến đổi này, tôi cũng được tự do hơn một ít. Nói không chừng Lý Tuấn đại nhân có thể e ngại thê tử mà bỏ tôi, đây là kết cục tốt nhất.
Các tân khách khác lặng ngắt bởi vì Hoàng đế thật không hợp thời, ai lại trong hôn lễ người ta tặng tiểu thiếp. Niên thiếu anh tuấn Lý Tuấn đại nhân nhất định là đã đắc tội với Hoàng đế, tôi nghĩ chắc chắn không chỉ mình tôi nghĩ thế.
Các quan khách đều nhìn Thái Úy, sắc mặt hắn đã biến thành màu đen. Có vẻ không ngờ Hoàng đế sẽ tặng tôi.
“Hoàng thượng, thứ lỗi vi thần không thể…”
Lý đại nhân vừa mới mở miệng, đã bị Hoàng thượng ngắt lời, “Ái khanh định chống lại ý chỉ sao? Kháng chỉ là tội chết, Lý ái khanh cần phải nghĩ kỹ.”
Lý đại nhân vừa muốn nói, đã bị phu nhân hắn giữ chặt tay lại. Vị phu nhân nổi tiếng này đĩnh đạc tự mình kéo khăn voan đỏ xuống, cúi người thi lễ với Hoàng thượng, mỉm cười nói: “Tạ ơn Hoàng thượng, lễ này thần phụ nhận.”
Tất cả mọi người đều bất ngờ, bao gồm cả tôi, tôi cũng không nhịn được ngẩng đầu lên nhìn nàng ta. Nàng ta không phải là một người đàn bà chanh chua cao lớn vạm vỡ giống như lời đồn đãi, ngược lại bộ dáng xinh xắn lanh lợi, màu da không trắng bệch, mà rất khoẻ khoắn, bộ dáng thon gầy xinh đẹp mạnh mẽ.
Hoàng đế cũng bất ngờ, “Ta đưa nàng ấy tới không phải làm nha hoàn cho các ngươi.”
“Dạ, thần phụ hiểu rõ.” @
“Các ngươi cũng không được tặng nàng ấy cho người ngoài.”
“Đương nhiên, Hoàng thượng ban người cho thần phụ làm sao dám tặng cho người ngoài.”
“Được”, Hoàng đế cười, “Cứ quyết định vậy đi. Cố Tích”, hắn nhìn tôi, trong mắt loé lên một tia đùa dai, “Vậy ngươi đi đi.”
Hắn làm thế vì Lý đại nhân, hay là vì tôi?
“Dạ”, tôi hành lễ, đứng bên cạnh Lý phu nhân.
Thấy tôi bình tĩnh như thế, trong mắt Hoàng đế hiện lên một tia kinh ngạc, rồi nhanh chóng biến mất.
Lý phu nhân cầm tay tôi, cười nói: “Cố cô nương, về sau chúng ta chính là người một nhà “, nàng đặt tay tôi vào tay một người mập mạp bên cạnh, “Ca ca, ca tới đây, ca khổ cực ghép muội với Lý Tuấn, đến giờ vẫn chưa thành thân, sau này nàng ấy chính là phu nhân của ca”, nói xong đẩy tôi sang, tôi đụng phải ngực của tên mập mạp.
Mập mạp chân tay luống cuống ôm lấy tôi, bộ dáng thô lỗ, hai tròng mắt chớp chớp nhìn chằm chằm tôi, không thể tin được nói: “Cô nương xinh đẹp này là phu nhân của ta?”
Hoàng đế ngây người, “Ta đã nói không được tặng nàng ấy cho người ngoài…”
“Hoàng thượng, thần phụ đã nói sẽ không tặng nàng ấy cho người ngoài, ca ca của thần phụ sao lại là người ngoài?”
Nữ nhân này tuyệt đối là ma nữ, sắc mặt Hoàng đế xanh mét bộ dáng rất thú vị, mặc dù bị làm hàng hoá đẩy tới đẩy lui nhưng vẫn không nhịn được bật cười. Hoàng đế thấy tôi cười lại ngẩn ngơ, trong ánh mắt rõ ràng có sự chán nản. Ha ha, hắn không đấu nổi một nữ nhân sao?
“Sao vậy, Hoàng thượng muốn đổi ý sao?”, Lý phu nhân cười khanh khách.
“Hừ”, Hoàng thượng hừ lạnh một tiếng, nhìn tôi nói: “Cố Tích… Ngươi còn yêu cầu gì không?”
Yêu cầu? Tôi quay đầu nhìn tên mập mạp đang ngơ ngác nhìn tôi suýt chút nữa chảy nước miếng, vén áo thi lễ với Hoàng thượng, thản nhiên nói: “Sấm chớp gió giật cũng đều là quân ân, Cố Tích tạ ơn Hoàng thượng”, chuyện này từ đầu đến cuối đúng là một trò khôi hài, cuối cùng tôi vẫn là một con cờ, sao có thể nói chuyện quyền lợi chứ? Bây giờ mới hỏi tôi có yêu cầu gì? Thật chẳng có chút thành ý nào.
Hắn nghe tôi nói xong, mày nhíu lại càng chặt hơn, “Vậy cứ thế đi.”
Phần sau của hôn lễ, bởi vì Hoàng đế vẻ mặt âm trầm, làm bầu không khí trở nên quái dị. Mà tôi đã bị tên mập to béo kéo vào phòng hắn.
Chương 6
Tên mập kéo ta vào phòng hắn, chỉ khúm núm ngồi cạnh ta, thỉnh thoảng lại nhìn lén ta, lại chẳng vội vàng muốn làm gì cả. Cũng may là hắn không làm gì, nếu không ta nhất định đạp cho hắn mấy đạp.
“Vị… Đại ca, ngươi tên gì?”, trong không gian chật hẹp yên lặng, vẫn là ta nhẹ nhàng mở miệng trước.
“Ta kêu Trương Lai.”
“Trương đại ca làm nghề gì?”
“Ta trước kia làm ruộng, làm nông lúc nhàn thì còn giúp nhà người ta giết heo. Bây giờ muội phu đã thành đại quan, nên cuộc sống cũng tốt hơn nhiều.”
Ta cười, “Trương đại ca trong nhà không có phu nhân, cũng không có tiểu thiếp sao?”
“Không có “, hắn liều mạng lắc đầu, “Trước kia gia cảnh khó khăn, ta cùng muội muội làm ruộng lấy tiền cho muội phu đọc sách, không có tiền cưới vợ. Nàng… Nàng sau này sẽ là phu nhân của ta.”
Ta lại cười, một nông dân thật thà phúc hậu, giống cha mẹ ta. Ta hiện tại đã thoát khỏi bàn tay Cố Thái Úy với Hoàng đế, vì lấy một nông dân, ta sẽ mất đi giá trị lợi dụng. Ta đánh giá Trương Lai, nếu như ta còn cha mẹ bên cạnh, bọn họ sẽ lựa chọn cho ta một trượng phu như thế này sao? Đáp án là có. Hắn thân thể kiện tráng, tính cách thật thà phúc hậu, có thể làm việc nuôi gia đình.
“Chàng thích ta?”
“Uh, nàng vừa bước vào nhà chúng ta, ta nhìn đến ngây người. Chỉ không ngờ, một cô nương xinh đẹp như tiên nữ, lại có thể trở thành phu nhân của ta.”
Ta nghĩ nghĩ, nhẹ nhàng mở miệng, “Ta có mấy yêu cầu, không biết chàng có thể đáp ứng hay không…”
“Có thể, có thể, nàng cứ nói, ta đều làm theo.”
“Ta tuy là Hoàng thượng ban cho, nhưng nếu đã gả cho chàng, ta vẫn hy vọng có thể cưới hỏi đàng hoàng, kiệu lớn tám người nâng, cho ta một danh phận thê tử.”
“Uh, được, gả cho ta đúng là uỷ khuất cho nàng, mấy lễ nghi đó đương nhiên một cái cũng không thể thiếu. Ta còn muốn tới từ đướng bái lạy tổ tông, thông báo tới cha mẹ, ta đã cưới vợ.”
“Yêu cầu thứ hai”, ta nhìn hắn, tuy hắn trước kia đúng là một nông dân thật thà phúc hậu, nhưng nhà bọn họ hiện tại khác với lúc trước, có tiền có đất có địa vị, ai biết có thể có người nghĩ dùng mưu kế hối lộ mượn sức Lý đại nhân, ai biết hắn lâu ngày có thể sẽ bị nhuộm đen như nhọ nồi, “Chàng không được nạp thiếp, không được trêu hoa ghẹo nguyệt, càng không được tới mấy thanh lâu kỹ quán.”
“Ta đáp ứng, có một mình nàng ta đã thoả mãn rồi. Nếu còn không biết đủ, sẽ bị sét đánh khắp người.”
“Còn một yêu cầu quan trọng nhất”, ta cười nói, “Về sau tiền bạc của chàng đều phải đưa ta quản, chuyện trong nhà ta làm chủ, chuyện bên ngoài chàng làm chủ”, nam nhân có tiền sẽ đồi bại, vấn đề này ngay từ đầu phải giải quyết triệt để.
“Nàng là phu nhân của ta, không giao cho nàng thì còn giao cho ai? Ta nghe nàng.”
“Được, ta không có yêu cầu gì khác”, ta khẽ cười nói.
“Vậy bây giờ ta đi gặp muội muội bàn bạc ngày hoàng đạo để thành thân.”
Xem
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




