|
|
LEO Privacy Guard - Diệt Virus
Phần mềm diệt virus và tăng tốc android của bạn. Tải Về Máy
|
lên chân cậu ta làm gì? Như thế chẳng phải uổng công giẫm hay sao”.
Phạm Tiểu Đa ngây người ra. Rõ ràng là anh Sáu đang giận, ghen với Lý Hoan? Tiểu Đa cười hì hì, tưởng rằng Phạm Triết Lạc vẫn chưa biết. Cô nói với vẻ tự cho mình thông minh: “Vậy nếu em không thích Lý Hoan thì anh Sáu sẽ không giận nữa chứ?”.
chứ?”.
Phạm Triết Lạc gầm lên: “Lý Hoan và Ngô Tiêu đã khai hết cả rồi. Tiểu Đa, em thực sự làm anh rất đau lòng. Em vẫn không chịu nói sự thật!”.
Tiểu Đa nghe thấy những lời đó như sấm nổ bên tai, đôi mắt lấp lánh nhưng không dám nhìn vào Phạm Triết Lạc. Trong lòng thầm kêu lên, làm thế nào bây giờ? Cô nghĩ, Lý Hoan, anh giỏi lắm! Anh là đồ không giữ chữ tín! Ngô Tiêu, cậu cứ chờ mà xem, mình sẽ xử lý cậu như thế nào, cậu đã phản bội mình!
Phạm Triết Lạc đập bàn: “Đến đây, ngồi xuống!”.
Phạm Tiểu Đa lập tức co người lại trên sô pha như một con mèo.
“Nói xem, nói đúng sự thật, cái gã Vũ Văn Thần Quang ấy có điểm nào tốt?” Phạm Triết Lạc thẩm vấn Tiểu Đa.
“Anh ấy rất đẹp trai.”
“Nhìn người không thể cứ nhìn bề ngoài.”
“Anh ấy đối với em rất tốt.”
“Lý Hoan không tốt với em à?”
“Anh ấy luôn đối đầu với em.”
“Cậu ta có vấn đề à? Cứ đối đầu với em thì phải diệt cậu ta, thích cái gì mà thích!” Phạm Triết Lạc không thể nào lý giải được. Trong khái niệm của cậu, tất cả những ai bắt nạt Tiểu Đa thì đều đáng ghét.
“Em muốn thắng anh ấy!”
“Anh sẽ giúp em trị cậu ta!”
“Em muốn tự mình ra tay!”
“Vậy thì anh sẽ làm mất võ công của cậu ta trước, rồi em sẽ tự mình ra tay!”
“Như thế liệu có ác quá không anh?”
“Chịu để cho em tự ra tay đã là tốt với cậu ta lắm rồi. Nếu không được thì thôi! Anh sẽ bảo anh Cả nói chuyện với em!”
“Được rồi, em sẽ giao anh ấy để anh xử lý trước.”
Phạm Tiểu Đa thỏa hiệp, bán rẻ Vũ Văn Thần Quang. Cô thầm nói với Vũ Văn Thần Quang, nếu để bị các anh chị khác lăng trì, chi bằng chết trong tay của anh Sáu vẫn dễ chịu hơn. Em làm thế là vì tốt cho anh đấy!
Phạm Triết Lạc ôm Tiểu Đa: “Tiểu Đa, em vẫn chưa nói cụ thể là em thích cậu ta điểm gì”.
Tiểu Đa khẽ nói: “Em không biết, em thích anh ấy, thích vẻ đẹp trai của anh ấy, thích nụ cười của anh ấy, thích khuôn mặt của anh ấy khi bị em trừng trị, và thích cả điệu bộ của anh ấy khi nhìn em, thích anh ấy nói rằng anh ấy thích em”.
Phạm Triết Lạc thấy sống mũi cay cay, Tiểu Đa yêu thật sự rồi, yêu một cách sâu đậm và mù quáng. Nó vẫn chưa nghĩ đến chuyện người ấy có thích hợp lấy làm chồng và sống với nhau hay không, vẫn chưa nghĩ tới điều kiện của bản thân và điều kiện gia đình của đối phương, nó đã sa vào lưới tình một cách ngây ngô như thế. Cậu bỗng thấy sợ, từ trước tới nay, cậu chưa bao giờ nhìn thấy biểu cảm sâu sắc và nhiều đến thế trong mắt của Tiểu Đa. Chưa bao giờ thấy Tiểu Đa để tâm quyến luyến như vậy đối với một chàng trai nào, nói năng nhẹ nhàng và dịu dàng như đang trong mơ.
Phạm Triết Lạc ôm chặt lấy em, nói: “Tiểu Đa, anh biết em thích cậu ta rồi. Nhưng anh biết làm thế nào bây giờ, anh không cho em nhúng tay vào. Dù anh đối xử với cậu ta ra sao em cũng không được khóc lóc làm ầm lên, anh muốn thử thách cậu ta, em không được nói ra, nếu em nói, anh sẽ không cho em yêu cậu ta nữa, nếu không sẽ báo cho cả nhà biết, em đồng ý với anh không?”.
Tiểu Đa ngẩng đầu lên nhìn cậu: “Anh, anh đừng làm cho anh ấy sợ mà bỏ chạy đấy”.
Phạm Triết Lạc nghe vậy chỉ muốn khóc: “Tiểu Đa, nếu anh Sáu mà làm cho cậu ta sợ bỏ chạy, thì cậu ta có đáng để em yêu hay không?”.
Tiểu Đa ngẫm nghĩ một lát, nói: “Anh, tính tình anh ấy không được tốt cho lắm. Nếu anh ấy có làm anh tức giận, anh cũng đừng giận anh ấy nhé”.
Phạm Triết Lạc thấy hận Vũ Văn Thần Quang, cậu phải nhịn cậu ta! Nghĩ vậy, cậu nói: “Tiểu Đa, đã nhớ những lời anh nói chưa? Nếu em là em gái anh thì hãy im lặng để anh thử thách cậu ta. Nếu em mà báo trước cho cậu ta, thì từ nay về sau đừng gọi anh là anh trai nữa”.
Khi nói những lời này, Phạm Triết Lạc tỏ ra rất nghiêm túc. Tiểu Đa nghe thế run lên: “Anh, anh không cần Tiểu Đa nữa à?”, mắt cô ngân ngấn lệ.
Phạm Triết Lạc nghĩ, đúng là hết cách, bèn ôm lấy em gái, dỗ dành: “Cũng vì anh muốn tốt cho em thôi, không lẽ em không muốn biết cái cậu Vũ Văn Thần Quang ấy thích em như thế nào sao?’.
Cuối cùng thì Tiểu Đa cũng gật đầu. Sau đó thông báo thời gian và địa điểm cho Vũ Văn Thần Quang theo chỉ thị của Phạm Triết Lạc. Nhưng rồi, cô vẫn không nén được nói thêm một câu: “Thần Quang, đó là anh Sáu, người thương em nhất đấy”.
Vũ Văn Thần Quang nghe nói người anh trai thứ sáu của Phạm Tiểu Đa muốn gặp mình, trong lòng rất vui, gặp người nhà, như vậy hợp pháp hóa rồi. Đó là chuyện tốt, anh hoàn toàn không đề phòng khi nghe Tiểu Đa thận trọng nhắc nhở mình, mà chỉ cười đáp: “Anh biết rồi, là anh Sáu thương em nhất, nên phải đối tốt với anh ấy thật tử tế, đúng không?”.
Phạm Tiểu Đa nghe vậy cũng phần nào yên tâm hơn.
Chương 25
Vừa bước vào đã nghe thấy Vũ Văn Thần Quang gầm lên: “Cái gì mà văn minh! Ảnh hưởng đến xã hội! Đó là nghệ thuật ứng xử của tôi! Nghệ thuật hành vi, hiểu chưa! Đã từng xem triễn lãm người sống đẹp như thế này bao giờ chưa? Đừng động vào tôi! Tôi sẽ tố cáo anh vì tội quấy rối tình dục đấy!”.
Địa điểm mà Phạm Triết Lạc ấn định là trên thuyền đánh cá bên bờ biển. Đêm trên bờ biển, bến tàu tấp nập nhộn nhịp, rất nhiều thuyền nhỏ thắp đèn làm cá, chuẩn bị nấu nướng, khách sẽ ăn trên thuyền để có thể thưởng thức vị tươi ngon, nếu có trăng lại càng tuyệt vời hơn, đó sẽ trở thành nơi rất thơ mộng.
Vũ Văn Thần Quang cũng rất thích những nơi như thế này. Tối nay vừa hay có trăng, ánh trăng chiếu trên mặt nước lấp lánh, sóng nhẹ, dường như chỉ là những gợn lăn tăn. Vũ Văn Thần Quang thấy vô cùng dễ chịu, tay xách một chai Hoa Điêu hai mươi năm, định sẽ cùng anh trai của Tiểu Đa uống rượu, nói chuyện.
Anh bước xuống chiếc thuyền đã đặt trước rất đúng giờ.
Bình thường thuyền nhỏ như thế này có thể đặt được ba chiếc bàn, những chiếc lớn hơn có thể đạt được mười chiếc. Phạm Triết Lạc đã đặt riêng thuyền nhỏ, cậu muốn một nơi yên tĩnh để xử lý Vũ Văn Thần Quang.
Phạm Tiểu Đa ngoan ngoãn ngồi bên cạnh anh trai. Cô không biết anh trai sẽ xử lý Vũ Văn Thần Quang như thế nào, nên trong lòng rất thấp thỏm.
Phạm Triết Lạc nhìn đồng hồ, thấy Vũ Văn Thần Quang lên thuyền rất đúng giờ. Cậu đưa tay ra hiệu với chủ thuyền, thuyền từ từ chạy tới vùng nước nông.
Trong khoảnh khắc Vũ Văn Thần Quang bước vào khoang thuyền, Phạm Triết Lạc có phần sững sờ. Chàng trai này quả nhiên đẹp trai, phong độ và ưu tú, thuộc loại người rất có khí chất. Ít nhất, xét theo bề ngoài cũng là người đóng vai chính diện, cho dù để cậu ta đóng vai Quốc dân đảng thì cũng phải là các vai đảng viên cộng sản nằm vùng trong nội bộ của địch. Cậu bất giác thầm khen cho con mắt tinh tường của Tiểu Đa.
Vũ Văn Thần Quang nhìn thấy Phạm Triết Lạc cũng ngây người ra. Phạm Tiểu Đa nhỏ nhắn, thanh tú, không ngờ anh trai cô lại là người mày rậm mắt sâu, phong thái hiên ngang, chẳng khác gì một ngọn núi.
Hai người đàn ông nhìn nhau xong, Phạm Triết Lạc bình thản nói: “Ngồi đi”.
Chủ thuyền mang cá nướng và tôm hấp lên, ba người bắt đầu cầm đũa.
Phạm Triết Lạc gắp một miếng lòng cá cho vào bát của Tiểu Đa, rồi bắt đầu bóc tôm. Tiểu Đa thấy hai người ngồi không nói gì, bèn lên tiếng: “Con cá này rất mềm!”.
“Ăn đi, khi ăn cá không được nói chuyện.” Phạm Triết Lạc ra lệnh cho em gái, sau đó bỏ tôm đã bóc vào bát của cô và vẫn không nói gì với Vũ Văn Thần Quang.
Vũ Văn Thần Quang nghĩ, thì ra là đến để thử thách mình. Thế là anh cũng gắp cá vào bát của Tiểu Đa, còn cẩn thận gỡ hết xương, rồi cũng bóc tôm cho cô.
Cuối cùng Phạm Triết Lạc cũng lên tiếng: “Nghe Tiểu Đa nói cậu luôn đối đầu với nó?”.
Vũ Văn Thần Quang nghĩ, vừa đến đã hỏi tội, nên vội nói: “Chỉ là đùa thôi, đâu có chuyện đối đầu với Tiểu Đa thật”.
Phạm Triết Lạc nói: “Cậu thích Tiểu Đa nhà chúng tôi thật?”.
Phạm Tiểu Đa đành cúi đầu quyết định làm kẻ phản bội, vừa ăn vừa nghĩ, Thần Quang, anh tự mình giải quyết đi vậy.
“Vâng, Tiểu Đa rất tốt, em thích cô ấy.” Thần Quang cảm thấy chẳng có gì phải giấu giếm, theo kinh nghiệm sống của anh, nếu để lộ vẻ sợ sệt và không kiên định, thì anh Sáu sẽ không hài lòng.
“Thích đến mức độ nào rồi?” Phạm Triết Lạc vẫn nói với giọng lạnh tanh.
Thần Quang nghĩ, nếu mình trả lời có thể chết vì Tiểu Đa liệu anh Sáu có vừa lòng nhất không? Anh nhìn Phạm Triết Lạc, nói: “Ít nhất thì bây giờ em cũng thích cô ấy hơn cả mức mà em nhận thấy”.
“Cậu nhận thấy? Cậu cho rằng nó như thế nào?”
“Em muốn ở bên cô ấy, muốn che chở cho cô ấy, muốn chăm sóc cô ấy”. Ánh mắt dịu dàng của Thần Quang dừng lại trên người Tiểu Đa. Cô ngẩng đầu lên nhìn anh có phần ngây dại.
Phạm Triết Lạc cười, Thần Quang thấy thế rất mừng. Phạm Triết Lạc hỏi: “Cậu còn mang theo cả rượu à?”.
“Là loại Hoa Điêu, dùng với cá rất hợp.” Thần Quang vội rót rượu ra, trong lòng nhẹ nhõm hơn
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




