watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Hồng Nhan 3Q - Cho Iphone
Hồng Nhan 3Q là gM SLG với chủ đề lịch sử tam quốc cho Iphone
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 18:32 - 19/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 5954 Lượt

rất nhiều.

Phạm Triết Lạc cầm ly rượu lên chạm ly với Thần Quang: “Rượu ngon lắm. Thần Quang, tôi có thể gọi cậu như vậy được không?”.

“Tất nhiên rồi, em gọi anh là anh Sáu được chứ ạ?”

“Hà hà, được. Tôi hơn Tiểu Đa mười một tuổi, tôi bế nó từ nhỏ đến lớn, bây giờ nó lớn rồi, đã đến lúc có bạn trai, sau này có chồng chăm sóc rồi.”

“Em sẽ chăm sóc chu đáo cho Tiểu Đa.” Thần Quang cảm động đồng thời cam đoan.

Phạm Triết Lạc cầm ly rượu cười, nói với Thần Quang: “Đêm nay trăng rất đẹp, ra ngoài mạn thuyền ngắm trăng chứ? Tiểu Đa, em ở trong này, anh Sáu có lời này muốn nói với Thần Quang”.

Cậu bước ra khỏi khoang thuyền. Thần Quang cười với Tiểu Đa, làm động tác chiến thắng bằng tay với cô. Tiểu Đa cười khúc khích, cô rất vui.

Gió biển thổi tới, dù cách bờ mấy trăm mét vẫn có thể nghe thấy tiếng sóng vỗ ở đó. Trăng rất sáng, Thần Quang nhấp một ngụm rượu, nghĩ, sau này có thể đưa Tiểu Đa tới đây, hai người hẳn sẽ có những phút giây lãng mạn.

Đúng lúc đó thì nghe Phạm Triết Lạc nói: “Thần Quang, cậu có thể bơi dưới biển được bao xa?”.

Thần Quang cười, đáp: “Xa nhất khoảng một nghìn mét, lúc đó da vẫn trắng, bị các bạn học trêu mãi. Em rất thích lướt ván. Thế còn anh Sáu?”.

Phạm Triết Lạc cũng cười: “Cũng khoảng vậy. Hồi còn bé đưa Tiểu Đa đi bơi. Đặt nó lên tấm ván lướt rồi đẩy nó đi chơi. Thoắt một cái Tiểu Đa đã lớn như vậy rồi. Thần Quang, cậu có thể chịu đựng được khó khăn cỡ nào vì Tiểu Đa?”.

“Khó khăn em không sợ. Có lúc nghĩ tới Tiểu Đa, cảm thấy làm việc gì cũng có động lực.”

“Thế sao? Xem ra sức hấp dẫn của Tiểu Đa nhà tôi cũng lớn thật”, Phạm Triết Lạc cười hì hì, nói.

“Đúng vậy, bề ngoài thì Tiểu Đa không phải là người có gì đặc biệt, nhưng tiếp xúc rồi mới phát hiện những điểm tốt đẹp của cô ấy”, Thần Quang đáp.

Phạm Triết Lạc lại cạn ly với Thần Quang: “Loại rượu này rất ngon, uống vào có cảm giác máu huyết lưu thông hẳn lên”.

Thần Quang cũng dốc cạn một mạch. Nhìn Phạm Triết Lạc cười ôn hòa với mình, chưa kịp có phản ứng gì thì đột nhiên Phạm Triết Lạc đưa tay gạt một cái, Thần Quang rơi tõm xuống biển.

Đến khi Thần Quang nhô đầu lên thì thuyền đã cách xa ba mét. Phạm Triết Lạc đứng ở đầu thuyền cười nói với anh: “Từ đây cách bờ nhiều nhất là bốn trăm mét, muốn thể hiện tình cảm và quyết tâm của cậu đối với Tiểu Đa, thì hãy bơi vào bờ đi. Tôi sẽ để thuyền đi theo cậu, nếu cậu bị chuột rút thì kêu lên một tiếng”.

Vũ Văn Thần Quang ngâm mình trong nước, trên mình vẫn mặc nguyên bộ com lê, anh muốn giết chết gã Phạm Triết Lạc có nụ cười giấu đao kia. Anh bắt đầu lần cởi quần áo và giày trong nước.

Chẳng biết Phạm Triết Lạc vào trong khoang thuyền nói gì với Phạm Tiểu Đa mà không thấy cô thò người ra. Phạm Triết Lạc mang một chiếc ghế ra ngồi nhìn Thần Quang bì bõm dưới nước.

Khi còn cách bờ chừng năm mươi mét, thuyền cập bờ trước, Thần Quang nhìn thấy Phạm Tiểu Đa bị Phạm Triết Lạc kéo đi, vừa đi vừa ngoái cổ lại nhìn, anh tức quá chửi ầm lên.

Thần Quang lên bờ, trên người chỉ còn độc chiếc quần lót dính vào người. Những người trên bờ đều nhìn anh bằng ánh mắt tò mò. Thần Quang vuốt nước, trừng mắt nhìn lại, bụng nghĩ thầm, Phạm Triết Lạc đúng là quá đáng, nói bơi hết bốn trăm mét cho mình lên thuyền, thế mà bỏ mặc để mình trần trùng trục đi cả đoạn đường dài mới tìm thấy trạm điện thoại.

Trong lòng Vũ Văn Thần Quang vừa hận vừa tức, cuối cùng anh quyết định biến đau thương thành sức mạnh, mặt đanh lại, coi như không nhìn thấy ánh mắt tò mò của những người xung quanh, ra khỏi bến tàu tới phố lớn tìm trạm điện thoại.

Người phụ trách trạm điện thoại công cộng thấy một người đàn ông ở trần, mặt mày dữ tợn đến gọi điện thoại, sợ quá vội lén gọi điện cho cảnh sát. Kết quả là trước khi Vũ Văn Thần Hy đến, Thần Quang đã ngồi trên chiếc xe kiểm tra 110 tới đồn cảnh sát.

Nhận được cú điện thoại tiếp theo, Vũ Văn Thần Hy vội tới đồn cảnh sát. Vừa bước vào đã nghe thấy Vũ Văn Thần Quang gào lên: “Cái gì mà văn minh! Ảnh hưởng đến xã hội! Đó là nghệ thuật ứng xử của tôi! Nghệ thuật hành vi, hiểu chưa! Đã từng xem triễn lãm người sống đẹp như thế này bao giờ chưa? Đừng động vào tôi! Tôi sẽ tố cáo anh vì tội quấy rối tình dục đấy!”.

Vũ Văn Thần Hy bước vào, thấy Vũ Văn Thần Quang chỉ với độc một chiếc quần, hai mắt như tóe lửa, trông vô cùng nhếch nhác, tuy nhiên thân hình vẫn rất đẹp. Không nén được cười, Thần Hy lấy quần áo trong túi đưa cho Thần Quang, nói: “Mặc vào đi!”. Sau đó chị quay sang xin lỗi cảnh sát.

Không ngờ Thần Quang đang trong cơn tức giận, ném quần áo sang một bên: “Tôi vẫn còn chưa biễu diễn xong, không mặc đâu!”. Vừa nói vừa đi ra ngoài, tiếp đó quay đầu lại nói với viên cảnh sát: “Cảnh sát, tôi tố cáo người khác vì tội ăn cướp, được không?”.

Thần Hy nghe thế cuống lên: “Em muốn yêu Tiểu Đa nữa hay không?”.

Thần Quang vốn định nghiến răng kéo cả Phạm Triết Lạc vào cuộc, nhưng nghe Thần Hy nói vậy liền như quả bóng xì hơi, cúi đầu xuống ủ rũ: “Về nhà!”.

Khi Thần Quang tắm rửa xong bước ra, Thần Hy vẫn ngồi trên ghế, cười: “Thần Quang này, xem ra anh Sáu của Tiểu Đa không dễ đối phó đâu. Đầu tiên để cho em thể hiện quyết tâm và sự trung thành, sau đó buộc em phải chứng minh ngay tại chỗ”.

Thần Quang lau nước trên tóc, mặt lộ vẻ bất bình: “Anh ta không sợ sau này em lấy được Tiểu Đa về sẽ ngược đãi à?”.

Thần Hy cười khúc khích: “Dù sao em cũng không nỡ đâu, nếu em dám thì lần thử thách này là một ví dụ về việc họ sẽ xử lý em”.

Thần Quang phiền muộn: “Khốn kiếp, anh ta ban nãy còn cười nói vui vẻ chúc rượu em, vậy mà ngay lập tức ra tay mạnh như thế”.

“Chẳng phải người ta đã hỏi em bơi được bao xa rồi còn gì, chính miệng em nói khoảng một nghìn mét. Phạm Triết Lạc đối với em còn tốt chán đấy, vẫn lo em bất ngờ bị chuột rút, canh chừng em bơi tới lúc vào bờ”, Thần Hy tiếp tục thêm dầu vào lửa.

“Anh ta mà không đẩy em ngã xuống nước, để em cởi quần áo, giày dép đàng hoàng, em sẽ bơi cho anh ta xem mà không nói lời nào! Lúc em chìm xuống nước khó khăn cởi áo quần, anh ta còn mang ghế ra ngồi xem, còn cả Tiểu Đa nữa! Cứ ở lì trong khoang thuyền không chịu ló ra! Hai anh em nhà họ đúng là một lũ rắn với chuột!”, Thần Quang nói với vẻ tức giận.

“Thế thì thôi vậy, đừng tìm gặp Tiểu Đa nữa, thiên hạ thiếu gì con gái. Họ đối với em như vậy, em cần gì phải khổ.” Hôm nay Thần Hy rất vui, hiếm khi chị thấy Thần Quang bị sỉ nhục như thế này, trong lòng thầm cảm ơn Phạm Triết Lạc.

“Dựa vào đâu? Em thấy Tiểu Đa bị ép buộc, Phạm Triết Lạc đối với em như vậy, khẳng định trước đó đã đe dọa Tiểu Đa. Em phải cứu cô ấy khỏi cảnh nước sôi lửa bỏng, ở với người anh như vậy làm sao có cuộc sống tốt đẹp được? Hèn nào Tiểu Đa cứ sợ em đối xử tệ với cô ấy, chắc chắn ở nhà hay bị Phạm Triết Lạc ăn hiếp. Em phải đón cô ấy ra khỏi cái nhà đó!” Thần Quang bất mãn. Anh không nỡ rời xa Tiểu Đa, vừa nghĩ tới bộ dạng đáng thương của cô ở nhà, trong lòng anh lập tức dâng lên một thứ tình cảm dạt dào khó hiểu, nói năng cũng hùng hồn dõng dạc.

Vũ Văn Thần Hy thủng thẳng thêm một câu: “Chị mà là Phạm Triết Lạc, chị sẽ không giao Tiểu Đa cho em đâu. Em đừng quên, hiện tại em là người không nghề nghiệp, chẳng tiền bạc, không quyền lực, nhà họ Vũ Văn không bao giờ nuôi những người ăn không ngồi rồi đâu”.

Thần Quang sực tỉnh, lập tức nói với Thần Hy: “Ngày mai em sẽ tới công ty làm việc, chị phải trả lương cao cho em đấy. Bây giờ em đã biền từ rong biển sang rùa biển rồi”.

Trong lòng Thần Hy rất vui, nhưng mặt vẫn làm ra vẻ bình thản: “Vậy thì đưa thẻ đây, ăn của nhà thì có ý nghĩa gì? Lương của Phạm Tiểu Đa cùng lắm cũng mấy trăm đồng, em thử xem một tháng ba nghìn thì liệu có thể sống được cùng với cô ấy không? Nếu không được thì em đừng đến tìm gặp cô ấy nữa. Phạm Triết Lạc đầu tiên sẽ coi thường em”.

Thần Quang tức giận chỉ vào Thần Hy mắng: “Em là một thằng đàn ông ba mươi tuổi mà không nuôi nổi vợ à? Vũ Văn Thần Hy, ba nghìn thì ba nghìn! Tiền lương của em gấp sáu lần của Tiểu Đa, em không tin không sống được! Ba nghìn là tiền lương cơ bản, thêm tiền thưởng nữa, một tháng không được dưới năm nghìn, nếu không em sẽ tố cáo chị tội bóc lột!”.

“Nhất định như thế nhé, bắt đầu từ ngày mai em phải đi làm, hết giờ tới cứu Phạm Tiểu Đa của em đang trong cảnh nước sôi lửa bỏng!” Vũ Văn Thần Hy nhanh chóng đồng ý.

Ngày hôm sau, Vũ Văn Thần Hy đưa cho Thần Quang một đống việc, nói: “Cứ từ từ mà giải quyết, làm xong mới được về!”.

Thần Quang gọi điện thoại cho Tiểu Đa: “Tiểu Đa, hôm nay anh tan làm hơi muộn một chút, sau đó anh sẽ tới chỗ em”.

Phạm Tiểu Đa nhận được điện thoại vừa áy náy vừa mừng, tối hôm qua nhìn cảnh Thần Quang bơi dưới nước, Phạm Triết Lạc nói với cô, nếu Vũ Văn Thần Quang không bơi nổi bốn trăm mét thì đừng tới tìm anh nữa. Anh trai còn nói, nếu hôm nay mà Vũ Văn Thần Quang không chủ động tới tìm cô trước thì cũng đừng tới tìm anh nữa.

Phạm Tiểu Đa không nỡ đứng ngoài khoang thuyền nhìn

Trang: [<] 1, 37, 38, [39] ,40,41 ,42 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT