watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

LEO Privacy Guard - Diệt Virus
Phần mềm diệt virus và tăng tốc android của bạn.
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 14:17 - 19/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 7091 Lượt

đưa em về.” Anh tính tiền, cầm ba lô của tôi, giọng nói rất kiên quyết.

“Vậy đưa tới cổng thôi, bây giờ vẫn còn sớm, ở cổng có xe đưa rước, chở sinh viên tới ký túc xá.”

“No.”

“Vậy em thà để anh đậu xe chỗ của hiệu trưởng.” Tôi thở dài.

“Ý kiến hay.”

Anh dừng xe ở chỗ của hiệu trưởng, đưa tôi tới cửa ký túc xá: “Phòng em có điện thoại không?”

“Không có.”

“Đây là số của anh.” Anh lấy bút bi ra, viết một dãy số vào lòng bàn tay tôi.

“Tạm biệt.” Tôi nói.

“Tạm biệt.”

Tôi vừa vào phòng là quăng mình xuống giường. Người dưới hơi ê ẩm. Tôi không muốn đi tắm, chỉ muốn lưu lại mùi hương của anh trên cơ thể tôi mãi mãi. Tôi mở máy nghe nhạc, định thay băng nhạc của Vương Phi[8"> thì An An đẩy cửa đi vào phòng.

[8"> Faye Wong (1969): một nữ ca sĩ, diễn viên nổi tiếng của Hồng Kông.

“Trời ơi, sao cậu về sớm vậy?”

“Ừ, tôi mệt.”

“Cùng bạch mã hoàng tử đi đâu chơi vậy?” Vẻ mặt cô hóng hớt.

“Đi loanh quanh thôi.”

“Tiểu Thu, thành thật khai ra đi.” An An rót cho tôi một ly trà, kéo chiếc ghế qua, ngồi dưới giường tôi “Ai cũng nói cậu có bản lĩnh, mới vào học 2 tháng, không quen biết ai, lù đù mà câu được con cá to nha.”

An An là người duy nhất trong phòng mà tôi có thể nhờ vả. Những người khác, tuy ngày nào cũng gặp, nhưng chẳng thân thiết. Tuy Tiêu Nhụy cũng thích tôi, nhưng cô nàng cũng rất bận, bận quen bạn trai, chẳng quan tâm mấy đến tình bạn giữa đám con gái với nhau.

“Chỉ quen sơ sơ thôi mà.” Tôi nói.

“Chắc lai lịch của anh ta không đơn giản.” An An tỏ vẻ như người từng trải.

“Tôi không biết lai lịch của anh ấy.” Tôi nói thật lòng.

“Quê anh ta ở đâu?”

“Không biết.”

“Lớn hơn cậu bao nhiêu tuổi?”

“Không biết.”

“Cha mẹ là ai?”

“Không biết.”

Ninh An An trừng mắt nhìn tôi: “Ê, sao cái gì cậu cũng không biết vậy hả? Như vậy là quen nhau cái gì hả?”

Cô nàng xem phim Hồng Kông nhiều quá, rõ ràng là người Bắc Kinh, nhưng lại nói tiếng phổ thông đặc sệt kiểu Hồng Kông.

“Bèo nước gặp nhau, đâu phải dài lâu, hỏi lí lịch của người ta làm gì?”

“Anh ta không phải con nhà bình thường đâu. Chỉ cần nhìn khí chất của anh ta, chắc cũng phải hun đúc qua mấy đời đó.”

Về điểm này thì tôi hoàn toàn đồng ý.

“Cậu biết gì về anh ta?”

“Anh ấy là kiến trúc sư, lúc trước học kinh tế. Tốt nghiệp Đại học Chicago.” Tôi nói “Những thông tin này cũng do các cậu hỏi được.”

“Bọn tớ chỉ hỏi những câu cần thiết thôi. Lương anh ta bao nhiêu?”

Tôi khó chịu: “Không biết, tôi đâu có phát lương cho anh ấy.”

“Có mời cậu đi ăn chưa?”

“Rồi.”

“Nhà hàng nào? Mấy sao? Điểm này sẽ nói lên thu nhập. Nhà hàng hải sản bên phố Đông, một đĩa nhỏ cũng mất 2,000 tệ.”

“Ăn ở quán ăn Vân Nam, giá rẻ lắm.”

“Tra Google anh ta lần nào chưa?”

“Google là cái gì?” Tiệm net quá mắc, tôi chưa đi bao giờ.

“Lấy tên anh ta làm từ khóa tìm kiếm, sẽ thấy tất cả tin tức liên quan đến anh ta. Cậu không có thời gian thì để tớ tìm giúp. Tên của anh ta là gì? Trẻ tuổi, đẹp trai, tương lai xán lạn, chắc chắn phải có nhiều người viết tin.” An An lấy viết ra, định ghi chép lại.

“Không nói cho bạn biết.”

“Nhà anh ta ở đâu? Chỗ ở cũng nói lên vấn đề.”

“Không biết, chúng tôi chỉ gặp nhau ở quán cà phê.” Nhớ lại chuyện chúng tôi đã làm ở nhà anh hôm nay, tôi không dám nói thật cho An An, để tránh bị hỏi thêm nhiều chuyện nữa.

“Anh ta có xe không? Hiệu gì? Nên biết là ở Bắc Kinh, kiến trúc sư thuộc tầng lớp lương cao đó.”

Tôi lấy chăn trùm đầu lại: “An An ơi, bạn tha cho tôi đi.”

“Biết người biết ta, trăm trận trăm thắng.”

“Câu hỏi cuối…” An An nói “Tại sao chân anh ta bị tật?”

“Tàn tật bẩm sinh.”

“Trời ghét người tài. Chỉ cần còn khả năng đàn ông là được.”

“An An, đừng nói nữa.” Tôi tung chăn ra “Để tôi ngủ, tôi mệt lắm rồi.”

“Đợi chút, câu hỏi cuối cùng!” An An kéo chăn ra “Anh ta có xin số điện thoại của cậu không?”

Tôi gật đầu.

“Yeah!”

Tối đó, tôi không tài nào chợp mắt. Hơi thở của anh, sự xúc động của tôi, cứ tái diễn mãi trong đầu tôi.

Lịch Xuyên, em yêu anh, nhưng em không muốn tìm hiểu anh. Càng hiểu nhiều về anh, em sẽ càng xa anh.

Cuộc sống lại bình thường như trước. Ban ngày tôi đi học, ban đêm tới quán cà phê làm thêm. Tôi gặp Tiểu Diệp, trong lòng hơi áy náy. Tôi biết tình yêu là gì, càng hiểu rõ sự đau đớn của chị ta. Tôi biết mình quá đáng, càng hiểu sự phẫn nộ của Tiểu Diệp.

Tôi chào Tiểu Diệp: “Hi!”

Chị ta chỉ lạnh lùng liếc tôi, rồi quay lưng đi.

Tiểu Đồng chạy đến hỏi thăm: “Tiểu Thu, qua đây nói chuyện chút.”

Tôi đi thay đồng phục, sau đó đi theo Tiểu Đồng vào văn phòng.

“Tiểu Thu, từ hôm nay trở đi, ca tối chỉ cần em làm tới 8 giờ tối thôi. Nếu em muốn đổi sang ca sáng hoặc ca trưa, anh sẽ nói chuyện với quản lí các ca đó.”

Tôi là sinh viên, không thể làm ca sáng hoặc ca trưa. Điều này có nghĩa thu nhập của tôi sẽ giảm đi một nửa.

Tôi đoán được nguyên nhân, nhưng không bỏ qua, hỏi: “Tại sao?”

“Lệnh của Tổng giám đốc.”

“Tiểu Diệp nói gì đó, đúng không?”

“Mấy sếp muốn đuổi em luôn, nhưng anh xin cho em được làm 3 tiếng. Chị Hai à, đi một ngày đàng học một sàng khôn. Kiếm được đồng nào hay đồng đó, không nên đấu với đồng tiền.”

Tôi biết suy nghĩ của Tiểu Diệp. Gần đây Lịch Xuyên thường đến quán lúc 9 giờ.

Tôi không nói gì. Tiếp tục làm việc. Đúng 8 giờ tối tôi tan ca.

8 giờ rưỡi tôi về đến ký túc xá, thấy mấy anh kết nghĩa phòng 301 ngồi chật phòng.

“Ôi trời, sao hôm nay về sớm thế?” Phùng Tĩnh Nhi hỏi.

“Việc học quan trọng hơn, với lại xét về vấn đề an ninh, sau này sẽ tan ca sớm hơn.” Tôi nói, bỏ túi xuống, nhớ ra vẫn đang mặc đồng phục của quán, nhưng trước mặt một đám con trai, tôi ngại không dám thay ra.

“Có người lấy nước nóng cho cậu rồi kìa.” An An quét mắt qua Tu Nhạc.

“Cám ơn.” Tôi vốn nhờ An An lấy giúp, không ngờ cô ấy nhanh chóng phân công cho người khác.

“Lâu lâu cậu về sớm, cùng đi khiêu vũ đi.” An An nói “Lần nào cũng để Tu Nhạc một mình, không hay lắm.”

“Được, tôi cũng muốn thư giãn một chút.” Tôi nói “Tôi đi thay đồ.”

Tôi vào toilet thay đồ, lúc về trong phòng chỉ còn mình Tu Nhạc.

“Mọi người đi trước rồi, anh phải ở lại đợi em, con trai trả tiền, vé con gái miễn vé. Nhưng phải đi cùng nhau.”

“Đợi tôi một chút nữa.” Tôi trang điểm thật đậm, đôi môi đỏ thẫm, lông mày đen, phấn mắt màu xanh đậm. Tôi búi tóc lên, để lộ gáy. Sau đó xịt nước hoa lên cổ.

Là một loại nước hoa giá rẻ, mùi khá gắt, bình thường chỉ cần ngửi 10 phút liên tục là sẽ choáng váng đầu óc.

“Sao nhìn giống gấu trúc vậy?” Tu Nhạc giật mình.

“Sao, còn muốn khiêu vũ với tôi không?” Tôi liếc mắt khinh thường, nếu không nể mặt anh ta lấy nước giúp tôi, tôi chẳng phải liều mình đi với anh ta cho vui. Lúc hứng nhảy của Tu Nhạc dâng lên, động tác anh ta khá mạnh bạo, quăng tôi ra xa, lại kéo tôi về, thậm chí còn giẫm lên chân tôi.

“Anh là người Tứ Xuyên, rất thích gấu trúc.” Tu Nhạc nói, đưa một quyển sách cho tôi: “Tiệm sách cũ trong trường đại hạ giá, tìm mãi mới được một quyển tiểu thuyết tiếng Anh cho em.”

Tôi nhìn qua, là quyển Mặt trăng và Đồng xu[9"> của Maugham[10">.

[9"> The Moon and the Sixpence: quyển tiểu thuyết được xuất bản năm 1916, kể về nhân vật Charles Strickland, một người đàn ông trung niên sống bằng nghề môi giới chứng khoán, đột nhiên từ bỏ vợ con để theo đuổi giấc mơ làm họa sĩ.

[10"> William Somerset Maugham -91: nhà văn, nhà biên kịch nổi tiếng của Anh đầu thế kỷ XX.

“Em đọc chưa?”

“Chưa.”

“Anh đọc bản dịch tiếng Trung rồi. Câu chuyện rất hay. Thật ra, chúng ta có thể tổ chức hội đọc sách, gặp mặt định kỳ, cùng chia sẻ quyển sách mà mình thích.” Ấn tượng của tôi đối với Tu Nhạc là, tận dụng mọi cơ hội, rất có kế hoạch. Tôi nhìn Tu Nhạc, trong số đám anh kết nghĩa của phòng 301, Tu Nhạc khá dễ nhìn, học cũng giỏi, giáo sư hướng dẫn chính là hiệu trưởng, tương lai cũng xán lạn; nhưng do anh ta học triết học, cũng là dân tỉnh lẻ như tôi, nên đám con gái trong phòng chỉ thích sự chất phác của Tu Nhạc, hễ gặp việc nặng nhọc là nhớ tới anh, còn thường xuyên nhờ anh đi lấy nước giùm. Anh ta là người dễ sai bảo nhất trong phòng 301, cũng là người cam tâm chấp nhận “nhiệm vụ” nhất.

“Sau này bàn tiếp đi.”

Phòng khiêu vũ của trường ít người nhảy hay. Tôi vừa nhảy vừa miên man suy nghĩ, bị mất một nửa thu nhập, tiền sinh hoạt của tôi làm sao đây, học phí của tôi làm sao đây, học phí năm sau của em trai tôi làm sao đây. Bệnh viêm gan của ba tôi làm sao đây. Trước nay ba tôi không muốn tôi lo lắng bệnh tình của ông, nhưng điều kiện y tế ở nông thôn có hạn, nên tôi gửi thuốc từ Bắc Kinh về cho ông, một hộp 75 tệ. Tôi không muốn ba biết giá thuốc, chỉ nói 1 hộp 5 tệ.

Tôi không chú tâm lắm nhưng cũng nhảy hết bản nhạc không mắc lỗi gì. Suốt buổi tôi vẫn cúi đầu giả vờ chăm chú học nhảy, hạn chế thời gian tâm tình với Tu Nhạc. Qua mấy lần trao đổi bạn nhảy, tôi đã nhảy với toàn bộ anh kết nghĩa của phòng 301 mỗi người một lần.

Trang: [<] 1, 13, 14, [15] ,16,17 ,55 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT