|
|
LAZADA - Mua Sắm Online
Mua sắm trực tuyến với giá rẻ nhất tại Lazada Tải Về Máy
|
Chỉ có mình Lộ Tiệp trêu đùa tôi: “Hôm nay cô Tạ trang điểm rất đặc biệt.”
“Vậy sao? Đặc biệt chỗ nào?”
“Mắt và môi hơi đen.”
“Đời Đường gọi là “lệ trang[11">”, biết không, đây chính là phong cách, chính là phục cổ đó.”
[11"> Một kiểu trang điểm thịnh hành phụ nữ Trung Quốc từ thời Đường đến thời Đông Hán, dùng sáp màu vẽ lên bóng mắt, nhìn đôi mắt giống hình giọt lệ.
“Khi nào mời em ăn cơm được? Phùng Tĩnh Nhi cứ nói em sống ở Bắc Kinh một mình chắc cũng buồn.”
“Sao lại muốn mời tôi ăn cơm?”
“Hôm nay anh Vương của em gởi email, hứa sửa giúp thư xin du học của anh.”
“Nhờ bản lãnh của hai người thôi, tôi đâu biết địa chỉ email của anh ấy.”
“7 giờ tối thứ bảy, quán Cửu Vị Hiên ở phố Tây được không? Mời anh Vương đi chung luôn.”
“Muốn mời thì tự mình mời đi, tôi không hẹn giùm được.” Tôi cười cười, một đám user[12">.
[12"> Lợi dụng
Tôi và Tu Nhạc nhảy tới khi tan vũ hội. Mọi người còn uống sữa đậu nành ở cổng, riêng nhóm Lộ Tiệp và An An muốn đi xem video, chỉ còn mình tôi và Tu Nhạc thong thả về ký túc xá. Cơn mưa phùn vừa dứt, gió đêm ẩm ướt, hương hoa vấn vương. Trong đêm tối, tôi nhìn thấy một bóng trắng xa mờ ở cạnh cổng ký túc xá.
Tim tôi đập thình thịch.
Đến gần hơn, bóng trắng nói: “Hi.”
“Hi.”
Sau đó, bóng trắng bắt tay Tu Nhạc: “Tên bạn là gì nhỉ?”
“Tu Nhạc.”
“Tu Nhạc, cảm ơn bạn cùng đi khiêu vũ với Tiểu Thu, cảm ơn bạn đưa cô ấy về.”
Hai kẻ mạnh tranh chấp, đương nhiên người mạnh hơn thắng. Mặt Tu Nhạc liền tái đi, không kiềm được lui về sau nửa bước. Tu Nhạc giơ tay lên, nhìn đồng hồ: “Tiểu Thu nói cô ấy mệt, muốn nghỉ sớm.”
“Yên tâm, tôi sẽ chăm sóc cô ấy.” Nhịn cười.
Sau đó, bóng trắng liền nắm tay tôi.
“Khuya rồi, hai người… còn đi ra ngoài?” Tu Nhạc nói, giọng hơi run run.
“Đi dạo quanh trường thôi.” Bóng trắng mỉm cười.
Tay Lịch Xuyên lúc nào cũng lạnh, giống động vật máu lạnh. Chúng tôi đi loanh quanh vườn trường.
“Tiểu Thu, rất tiếc, anh không thể nhảy với em.” Anh nói nhẹ nhàng, “Nhưng anh muốn thấy em vui.”
Tôi xoay người lại, nhìn anh: “Lịch Xuyên, lúc nãy anh đứng bên ngoài chờ em hả?”
“Đợi không lâu lắm.”
Đường càng ngày càng tối, không có đèn đường, hình như chúng tôi đi vào một mảnh rừng.
Tôi nắm tay Lịch Xuyên đi qua những thân cây, như đang có thú dữ đuổi theo sau lưng. Anh nắm chặt tay tôi, nhìn không rõ phương hướng: “Tiểu Thu, hình như mình lạc đường rồi thì phải?”
Giữa những thân cây có một bãi cỏ, ánh trăng lạnh lẽo tràn trên cỏ, tôi cảm thấy đã tìm được chỗ thích hợp, liền dừng lại bên một thân cây. Anh ôm chặt tôi, tôi dựa lưng vào thân cây khô cứng, hai chân bám chặt lưng anh, từ trên cao hôn anh. Cành cây lay động, nước mưa còn đọng lại rơi tí tách, xuống đầu tôi, xuống mặt anh.
Anh chăm chú hôn tôi, chóp mũi anh cọ giữa hai má, hơi thở ấm áp, nước mưa lạnh lẽo, đôi môi như đang giao mùa.
Tôi nghĩ, tôi phải nhớ mãi thời khắc này, 11 giờ 49 phút. Áo len màu mỡ gà, váy hoa màu xanh, giày da màu đen đế thấp. Chủ đề: “Kích thích nơi hoang dã” hoặc “Chuyện tình nơi vườn trường”. Trời hơi lạnh, da thịt dán vào nhau, lại thấy nóng. Lịch Xuyên mặc áo sơ mi trắng, không mặc áo khoác.
Bùn đất trên thân cây bám bẩn áo tôi, Lịch Xuyên hỏi tôi có khăn tay không.
Ngay lúc đó, tôi nghe thấy tiếng bước chân. Trong lúc vội vàng, chúng tôi nhanh chóng chỉnh đốn lại quần áo của mình. Không ngờ, ánh đèn pin lóe qua, rọi thẳng vào mặt tôi.
“Đứng lại! Bảo vệ vườn trường đây.”
Lịch Xuyên đẩy tôi ra, nói nhỏ: “Chạy mau.”
Đáng lẽ tôi không cần phải trốn, nhưng dáng vẻ chúng tôi khá khó coi, rất khả nghi. Nếu tôi bị bắt, dù không làm gì cũng không thể thanh minh. Tôi vội vàng bỏ chạy, nghe thấy có người nhanh chóng đuổi theo, sau đó, có người cản người bảo vệ lại. Ngay sau đó, cây cối xào xạc, cả hai bắt đầu đánh nhau. Tôi liền chạy về không chút do dự. Lịch Xuyên té nằm trên đất, người bảo vệ còn to hơn cả Schwarzenegger[13">, chân mang giày da đang đá Lịch Xuyên. Tôi xông lên, mất hết lí trí tát cho anh ta hai cái, la lớn: “Dừng tay! Dừng tay! Anh dừng tay lại cho tôi!”
[13"> Arnold Alois Schwarzengger 1947: là vận động viên thể hình, nam diễn viên phim hành động của Mỹ, vóc người cao to và cơ bắp cuồn cuộn. Ông cũng là thống đốc thứ 38 của bang California, Mỹ.
Người bảo vệ dừng tay lại, nắm cánh tay tôi: “Con nhóc này to gan quá nhỉ! Hai đưa bây học khoa nào?”
“Khoa nào không liên quan tới anh, chúng tôi đứng đây nói chuyện, liên quan gì tới anh?”
“Nói chuyện, hừ, đừng tưởng tao không biết tụi mày đang làm gì!”
Tôi cười lạnh: “Anh dám bắt tôi về, tôi sẽ nói anh có ý định cưỡng hiếp tôi. Anh nhìn đi, trên cánh tay tôi có dấu tay của anh.” Sau đó tôi bứt một cái nút áo trên áo anh ta: “Trong tay tôi có nút áo của anh.”
Anh ta không tức giận mà còn cười: “Mày tưởng tao sợ cái mánh vặt của mày chắc? Hôm nay tao tha cho tụi bây. Mày cũng to gan dữ, chắc thằng nhóc này cũng không dám làm gì mày. Muốn làm chuyện đó thì ra ngoài thuê phòng, đây là rừng tình yêu, tối nào cũng có bảo vệ đi tuần tra.”
Nói xong câu này, anh ta đột nhiên bỏ đi. Tôi quỳ xuống đất, đẩy nhẹ Lịch Xuyên.
“Lịch Xuyên, Lịch Xuyên.”
Anh vẫn bò rạp trên mặt đất, không nhúc nhích.
“Anh có bị thương không?” Người tôi đột nhiên run rẩy.
“Anh không sao.” Anh miễn cưỡng ngồi dậy, sắc mặt tái nhợt đến đáng sợ.
“Ngồi đây đừng cử động, em tìm người đưa anh đi bệnh viện.” Tôi biết anh bị thương, không thể cử động.
Anh kéo tay tôi lại: “Không cần đi bệnh viện, anh còn đi được. Em… đỡ anh dậy.”
Tôi dìu anh đứng lên, đưa nạng cho anh. Anh cầm nạng hỏi:
“Người đó… có làm em bị thương không?”
“Chỉ nhéo tay em mấy cái.”
“Để anh xem.” Anh nhìn cánh tay tôi dưới ánh trăng. Nhìn thật lâu, không nói gì.
“Chỗ này cách bãi đậu xe xa không?” Anh hỏi.
“Không xa lắm.”
Chúng tôi mất rất nhiều thời gian mới tới bãi đậu xe. Anh không cho tôi dìu, cố gắng đi về phía trước, dọc đường phải dừng lại nghỉ ngơi hai lần, rõ ràng là bị thương khá nặng.
“Lịch Xuyên, em đi bệnh viện với anh.” Tôi nói.
“Anh không sao, không cần đi bệnh viện.”
“Vậy em về nhà với anh, xem vết thương của anh thế nào.”
“Không cần, anh tự lo được.” Anh thản nhiên nhìn tôi “Anh xin lỗi, lần này phải để em về ký túc xá một mình. Anh không đi với em được.”
“Lịch Xuyên, không, cho em theo với, em lo lắm!” Trong giọng nói của tôi mang theo âm thanh nức nở.
“No.” Anh nói “Ngủ ngon. Vài ngày nữa anh sẽ tới thăm em.”
Tôi quay người đi, nghe thấy anh gọi tôi, đưa áo sơ mi của anh cho tôi: “Thay áo sơ mi của anh đi. Áo len của em bị dơ rồi, lát về phòng sẽ bị bạn bè cười.”
Anh mặc áo thun ba lỗ, lộ ra nửa người trên rắn chắc.
“Ngủ ngon.” Tôi ứa nước mắt nhìn theo anh.
“Ngủ ngon.”
Chương 10
Trước khi về phòng, tôi ghé nhà vệ sinh của ký túc xá chỉnh lại quần áo. Cởi áo len ra, búi tóc kiểu chiếc lá, mặc áo sơ mi của Lịch Xuyên vào rồi mới về phòng.
Tôi tính len lén vào phòng, len lén lên giường, len lén thay quần áo, nhưng mà, trong phòng thắp nến sáng trưng, tôi thấy An An, Tiêu Nhụy và Ngụy Hải Hà mỗi người bưng một ly trà sữa, đang ngồi bên giường cắn hạt dưa.
Nhìn thấy tôi, cả đám hét chói tai, không ngờ tôi mặc áo sơ mi của con trai.
“Tốc độ tên lửa nha…” Ba người cùng cười khanh khách.
Tôi nhét áo len lên giường mình.
“Làm gì có, đi bộ nóng quá, mồ hôi đầy người, mới cởi áo len ra.” Tôi lấy nước, rửa mặt, rửa tay, phi tang chứng cứ.
“Anh Vương đến phòng khiêu vũ tìm cậu à?” Tiêu Nhụy hỏi “Cậu vừa đi thì anh ấy đến, hỏi mình cậu ở đâu, mình chỉ hướng phòng khiêu vũ cho anh ấy.” Tiêu Nhụy rất ít khi đến phòng khiêu vũ sinh viên, chê hiệu ứng âm thanh dở.
“Không có. Tôi nhảy xong đi về mới gặp anh ấy.”
“Không thể nào? Vậy chẳng lẽ người ta đứng ngoài đợi cậu hơn 2 giờ?”
Có thật không? Trời thu khá lạnh, anh chỉ mặc phong phanh một cái áo sơ mi.
“Tôi cũng không biết nữa.” Vì không muốn trở thành đề tài buôn chuyện của họ, tôi qua quýt vài câu. Nhưng hai chữ mệt mỏi hiện rõ trên mặt tôi, bọn họ đều thấy. Tôi leo lên giường, ngã vào trong chăn, lăn qua lăn lại ngủ không được. Đến 2 giờ sáng, cuối cùng cũng nghĩ thông suốt. Lịch Xuyên là người trưởng thành, đương nhiên biết tự chăm sóc bản thân. Lịch Xuyên cũng giàu, cho dù không có thời gian chăm sóc bản thân, cũng sẽ tìm được người chăm sóc cho anh. Tôi không là gì của anh, cũng không thể làm gì cho anh. Anh dường như cũng không cần tôi làm gì cho anh, tóm lại, tôi không cần lo lắng cho anh.
Sau đó, tôi mất nửa tiếng nhớ lại lúc chúng tôi gặp nhau, mới phát hiện từ ngày chúng tôi biết nhau, tôi cứ liên tục gây phiền phức cho anh. Lần đầu tiên, tôi đổ cà phê lên người anh. Lần thứ 2, tôi hại anh đêm khuya phải chở tôi về ký túc xá. Lần thứ 3, đầu tiên tôi ép anh đi xem phim với tôi, sau đó ký túc xá khóa cửa, tôi phải ngủ nhờ nhà anh. Còn tôi hôm nay, tôi lại hại anh vô cớ bị người ta đánh. Hình như tôi là khắc tinh của anh thì phải.
Cuối cùng, tôi tổng kết ra nguyên nhân căn bản dẫn đến lỗi lầm, chính là thói mê trai vô
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




