|
|
BIGONE 2015 - Phiên Bản Iphone
Game đánh bài cờ bạc đã có mặt trên Iphone Tải Về Máy
|
chánh, tôi không hẹn mà gặp hiệu trưởng đang đi về hướng tôi, tôi đang định tránh đường khác, tưởng thầy không nhìn thấy tôi, không ngờ thầy gọi tôi lại: “Em gì ơi!”
“Dạ chào thầy.”
“Proposal của em đâu? Khi nào thì thầy đọc được?” Thầy hỏi.
Tối hôm đó, tôi nghiêm túc viết một bản proposal. Đột nhiên nhớ ra Lịch Xuyên từng hứa sửa proposal cho tôi, nên xin Lộ Tiệp địa chỉ email của Lịch Xuyên. Thật ra, tôi cũng mong là anh sẽ sửa proposal giúp tôi, chỉ là tôi muốn mượn cớ, hỏi thăm tình hình sức khỏe của anh ra sao, xuất viện hay chưa. Tôi tới tiệm net, đăng ký địa chỉ email, viết email bằng tiếng Anh cho anh.
“Chào anh, Lịch Xuyên. Đã lâu không gặp, không biết sức khỏe của anh như thế nào rồi, xuất viện hay chưa. Em viết một bản proposal, nếu anh thấy tiện, có thể sửa giúp em được không. Tạ Tiểu Thu.”
Tôi click chuột, gởi email đi. Ngay tích tắc đó, tôi liền hối hận, chuyện giữa chúng tôi đã bế tắc, sao tôi còn tìm anh làm gì. Có phải dễ dãi quá không. Nếu đã tìm anh, thì cũng phải viết khách sáo một chút, sao cứ vô tư như vậy, bệnh của anh cũng đâu phải do tôi giày vò. Xì, tôi khinh thường mình.
Thứ 3 tôi phải thi một môn quan trọng, nên không lên mạng kiểm tra email. Tối thứ 4 tôi tới tiệm net, vừa mở hộp thư, liền thấy một bức thư trả lời. Tôi chưa kịp xem nội dung bức thư, nước mắt liền tuôn ra như mưa. Thư viết bằng tiếng Anh, rất dài. Đầu tiên, anh sửa proposal cho tôi, cơ bản câu nào cũng bị anh sửa, số từ anh sửa vượt xa số lượng từ vốn có. Sau đó anh nói, anh còn nằm viện. Anh bị viêm phổi, sợ lây bệnh cho tôi. Bệnh viện chặn tín hiệu điện tử, cho nên không gọi điện thoại được. Hơn nữa, anh cũng không muốn tôi nhìn thấy bộ dạng bệnh tật của anh. Anh xuất viện sẽ đến gặp tôi ngay.
Tôi lập tức trả lời: “Lịch Xuyên, bây giờ em sẽ đi thăm anh liền!!!” Tôi gõ ba dấu chấm than.
Một giây sau tôi nhận được hồi âm của anh: “No.”
Tôi không cam tâm, lại viết tiếp: “Cho em biết anh ở bệnh viện nào đi, em không sợ lây bệnh.”
Anh lại trả lời: “No means no[2">.”
[2"> Không là không.
Tôi bực mình rời khỏi tiệm net.
Chương 11
Đúng 5 giờ chiều, tôi đến quán cà phê làm thêm. Ca tối vẫn chỉ có ba người là Tiểu Đồng, Tiểu Diệp và tôi. Tôi tan ca lúc 8 giờ, Tiểu Diệp làm tới 12 giờ, riêng Tiểu Đồng đến rạng sáng hôm sau mới tan ca. Ban ngày Tiểu Đồng ngủ bù, nên thường xuyên trốn học. Tuy nhiên Tiểu Đồng vẫn lên thẳng năm 2, khiến người ta ngạc nhiên vô cùng. Tiểu Đồng nói, sở dĩ anh được lên lớp là bởi vì bản thân dành rất nhiều thời gian điều tra thói quen và cách thức giảng dạy của giảng viên. Ví dụ như, giảng viên ghét sinh viên quay cóp, có biệt hiệu Tứ Đại Danh Bộ[1">, thì không chọn môn của người đó. Giảng viên chấm bài quá khó, thường đánh rớt sinh viên, đương nhiên là không chọn. Giảng viên hay điểm danh, không chọn. Giảng viên không được phong phó giáo sư, hay buồn bực, không chọn. Tốt nhất là kiểu giảng viên nói thẳng với sinh viên ngay từ đầu: môn của tôi muốn đạt 85 điểm thì rất khó, nhưng muốn rớt càng khó hơn.
[1"> Tứ Đại Danh Bộ: một bộ phim võ thuật cổ trang của Hồng Kông kể về bốn chàng trai trẻ sống vào cuối thời Tống, được tôn xưng là thần thám thiết diện vô tư, phá được nhiều vụ án và giành lại công bằng cho bá tánh.
Tuy làm thêm ở quán cà phê khá vất vả, nhưng có một điểm tốt duy nhất, chính là có thể luyện khẩu ngữ. Tuy rằng chỉ là vài câu đơn giản, nhưng muốn nói lưu loát cũng không phải dễ. Nếu gặp người nước ngoài thích tám, lại đúng lúc đang rảnh, nếu ông chủ không có mặt tại quán, thì trò chuyện với khách khoảng 10 phút cũng không ai nói gì. Tiểu Đồng sẽ mắt nhắm mắt mở, vì anh cũng thích tám chuyện.
Hôm nay có một nhóm sinh viên người Anh đến quán, là cơ hội hiếm có, nên tôi và Tiểu Đồng tranh thủ luyện khẩu ngữ. Thời gian trôi qua rất nhanh, tôi vất vả trước máy thu ngân cả buổi, đến gần 8 giờ, Tiểu Diệp bỗng nhiên đi tới nói: “Lâu rồi không thấy anh ấy nhỉ.”
Tôi vẫn chưa hiểu ra: “Lâu không thấy ai?”
“Thì anh Vương đó.”
“Đúng vậy.” Tôi nói.
Sau lần xích mích, Tiểu Diệp chưa từng chủ động bắt chuyện với tôi. Tiểu Đồng nói, chị ta đang chờ tôi chủ động làm hòa. Ý của Tiểu Đồng là, muốn tôi tìm cơ hội thích hợp để làm hòa với chị ta. Nhưng mà, tôi chưa bao giờ nhường nhịn chị ta. Tiểu Diệp cũng chẳng thèm để ý đến tôi, đầu óc chị ta đang chìm đắm trong khối tình cảm đơn phương, không còn tâm trạng để ý đến bất kỳ ai trong quán. Chị ta bắt chuyện với tôi, đương nhiên chỉ vì một nguyên nhân, chị ta muốn biết tin về Lịch Xuyên.
“Gần đây em có gặp anh ấy không?” Chị ta hỏi.
“Không có.” Tôi nói “Nghe nói anh ấy bị bệnh.”
Chị ta hoảng hốt “Hả? Bệnh gì?”
“Viêm phổi.” Tâm trạng không vui, tôi cũng chả thèm đề phòng người khác làm gì.
“Sao em biết?”
“Anh ấy nói.”
“Em nói em không gặp anh ấy mà?”
“Email.”
“Cho chị địa chỉ email của anh ấy được không?” Chị ta nhìn tôi chằm chằm, tôi nghĩ, nếu tôi nói không được, chắc chị ta sẽ bóp cổ tôi ngay.
Tôi viết địa chỉ email của Lịch Xuyên cho chị ta.
Tôi cũng không để bụng gì cho cam, vì tôi nghĩ Tiểu Diệp là con nhà gia giáo, sẽ không tự tiện viết thư cho người lạ.
“Cám ơn. Lần trước anh ấy có để quên một quyển sổ ở quán. Chị định hỏi xem khi nào anh ấy đến lấy được.”
Không biết nói gì. Con gái đang yêu thủ đoạn vô biên mà.
Làm việc xong tôi thay đồng phục ra về. Gió đêm lạnh thấu xương, trời đã lập đông, mặt đường đóng một lớp băng mỏng. Tôi mặc áo gió hiệu Yaya[2">, vừa dày vừa rộng, đáng lẽ chỉ nên mặc áo vào ngày trời đổ tuyết dày. Tôi mua cái áo này trước khi lên Bắc Kinh. Lúc đó, trong cửa hàng không còn size S, cũng không còn size M, chỉ còn một cái size L, lại được giảm giá 50%, nên tôi mua cái size L. Hôm nay tôi mặc lần đầu tiên, rộng thùng thình che hết cả người tôi, cho dù có đeo ba lô bên trong cũng không ai biết.
[2"> Một thương hiệu thời trang dành cho đối tượng người tiêu dùng có thu nhập trung bình.
Tôi đến trạm xe buýt chờ xe theo thói quen, xe buýt chưa đến, tôi lại ngồi trên băng ghế sắt lạnh lẽo để học từ vựng. Chưa đầy 5 phút sau, một chiếc xe đột nhiên dừng lại, giọng nói quen thuộc gọi tên tôi: “Tiểu Thu.”
Tôi ngẩng đầu nhìn, là chiếc xe SUV của Lịch Xuyên.
Tôi chưa từng nhìn kỹ xe của Lịch Xuyên, thứ nhất là do tôi không quan tâm đến xe hơi, thứ 2 là do tôi chỉ thấy xe anh vào ban đêm, khó mà quan sát kĩ được. Qua lớp cửa kính của trạm xe, tôi nhìn đến thẫn thờ, không cất bước nổi. Tất cả mọi thứ dường như không có thật. Tôi ngỡ mình đang nằm mơ, sợ một cơn gió thổi qua, hình ảnh này sẽ tan mất. Thật sự là Lịch Xuyên đó ư? Không phải anh đang nằm viện sao?
Anh nhảy xuống xe, chống nạng đôi, mở cửa xe cho tôi.
Dường như anh mới đi dự tiệc về, mặc áo gió đen, bên trong mặc một bộ vest màu lông chuột thẳng thớm, cà vạt có hoa văn màu xanh lá rất đẹp, mùi nước hoa CK thoang thoảng. Điểm khác biệt duy nhất so với thường ngày chính là anh không mang chân giả, nên chỉ còn có một chân.
Anh cúi người gài dây an toàn cho tôi, hỏi: “Lạnh không?”
“Không lạnh.”
Anh đóng cửa xe, bật máy sưởi, khởi động xe.
Sau những cơn sóng tình lần trước, đã hơn một tháng chưa gặp lại anh. Anh vẫn hoàn mỹ, vẫn đẹp trai, dù nhìn mặt anh từ góc độ nào đi nữa thì trái tim tôi vẫn loạn nhịp.
“Giận anh à?” Anh hỏi.
Tôi không trả lời.
“Dù giận cỡ nào cũng không nên chửi anh qua email chứ?” Anh cười cười “Dù gì anh cũng sửa proposal cho em mà. Tiếng Anh của em ngày càng giỏi, từ nhỏ tới lớn chưa ai chửi anh bằng câu đó hết.”
Lúc anh nói “no means no”, tôi gửi lại cho anh hai chữ chửi tục.
“Dừng xe, tôi muốn dừng xe.” Tôi thẹn quá hóa giận.
“Nóng tính quá.” Anh không để ý tới tôi, càng chạy nhanh hơn.
“Dừng xe! Nếu không tôi báo công an đó!”
“Điện thoại của anh đây, em gọi 110[3"> đi.” Anh đưa điện thoại cho tôi, xe vẫn chạy bon bon.
[3"> Tương tự 113 tại Việt Nam.
Chưa đầy 15 phút sau, xe đã đến trường tôi. Lịch Xuyên nhảy xuống xe, mở cửa xe cho tôi.
Mặc dù khả năng giữ thăng bằng của Lịch Xuyên khá tốt, nhưng cơ thể tàn tật của anh cúi xuống khá khó khăn. Trái tim tôi liền mềm lại, nhẹ nhàng nói: “Anh xuất viện sớm làm gì, bị em chửi nên mới xuất viện đúng không?”
“Chưa xuất viện, anh trốn ra mà.” Anh đưa túi cho tôi.
“Trời ơi, mới chửi có một câu, đâu đến mức phải trốn viện ra tính sổ với em.”
“Nói đúng lắm, đúng là anh muốn tính sổ với em.” Anh nắm tay tôi, kéo tôi tới trước mặt anh.
“Có biết người ta lo cho anh cỡ nào không?” Tôi ôm anh, vùi đầu vào ngực anh.
“Anh xin lỗi.” Anh ôm tôi thật chặt “Thật ra em không cần phải lo, anh biết tự chăm sóc mình, vả lại còn có y tá nữa mà.”
“Em không gây chuyện nữa đâu, em thề.” Tôi hôn anh, tìm kiếm động mạch trên cổ anh như ma cà rồng, rồi hôn lên đó. Anh cúi đầu xuống hôn lên mặt tôi, hơi thở vừa lạnh lẽo vừa ngọt ngào lướt qua mặt tôi: “Sao lại mặc áo rộng quá vậy? Nhét hai người vào còn vừa.”
“Em thích áo rộng, rộng mới thoải mái.” Tôi luồn tay vào trong áo gió của anh, vuốt ve lưng anh “Chỗ này có bị thương không? Đau lắm không?”
“Không sao.” Anh thấp giọng nói
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




