watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Phần mềm lướt web - UC Web MINI
Lướt web nhanh hơn và tiết kiệm tới 95% chi phí.
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 14:17 - 19/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 7103 Lượt

“Đừng sờ lung tung, được không?” Nói vậy thôi, một phần thân thể anh cũng cứng đờ.

Tôi nhớ lại lời thề của mình lúc nãy, rút tay lại, cột dây lưng áo gió giúp anh.

“Buổi tối em làm gì?” Anh hỏi.

“Đi thư viện nghiên cứu proposal anh sửa cho em. Sửa lại nhiều quá, nhiều chỗ em không hiểu.”

“Không hiểu chỗ nào?” Anh nói “Sẵn anh ở đây, anh giảng em nghe, tốt hơn đúng không?”

“Vậy anh đi thư viện với em nha?” Tôi ôm cánh tay anh.

“Hôm nay anh không đeo chân giả, em ngại không?” Anh thản nhiên hỏi.

“Không sao. Đeo chân giả đi rất cực, tốt nhất anh đừng đeo hàng ngày.” Lời vừa bật ra, tôi liền lo lắng nhìn anh. Lịch Xuyên rất xem trọng bề ngoài, trong các trường hợp trang trọng anh đều chú ý tới quần áo. Anh còn là người theo chủ nghĩa hoàn mỹ, có thể thấy được, mất đi một chân, cả đời tàn phế, là cú sốc quá lớn đối với anh.

Anh nhìn tôi, muốn nói lại thôi.

Tầng 2 và tầng 3 thư viện là phòng tự học, mấy trăm bàn học trong một căn phòng thật lớn. Mấy trăm người ngồi trong phòng đọc sách. Nếu Lịch Xuyên vào đó, chắc chắn sẽ dẫn đến cảnh xáo động.

Tôi dẫn anh tới phòng đọc báo ở tầng 1, khu đó hơi lạnh, thường ít người đến.

Chúng tôi tìm được chỗ ngồi, Lịch Xuyên cầm áo khoác của tôi, vắt lên ghế, sau đó mới cởi áo gió của anh ra.

Tôi lấy propposal, từ điển và vở trong túi xách ra. Đang định ngồi xuống, bỗng nhiên Lịch Xuyên nói: “Ngồi bên trái anh đi.”

Tôi đổi sang bên trái: “Anh thuận tay trái hả?”

“Không phải.” Anh nói “Đúng rồi, thi giữa kỳ thế nào?”

Trời ơi, anh còn nhớ chuyện này.

“Điểm trung bình 90, thấp hơn mục tiêu 5 điểm. Chỉ cần cố gắng thêm chút nữa thì có thể nhận học bổng.”

“Bé ngoan dễ dạy. Đầu tiên nói cách em dùng article trước. Article tiếng Trung là gì?”

“Mạo từ.”

“Trước khái niệm không cần nói mạo từ. Ví dụ khi em nói space, em nói time, đó chỉ là concept[4">, không cần dùng mạo từ.”

[4"> Không gian, thời gian, khái niệm.

“À.”

“Còn chỗ này nữa, trước triều đại phải có mạo từ.”

“Học hết rồi, nhưng không nhớ.”

“Còn nữa, một nguyên tắc khi viết proposal là, không cần nói điều đó sẽ mang lại cho em lợi ích gì. Chỉ cần nói nó sẽ mang đến lợi ích gì cho sinh viên khác, cho trường, cho danh dự của trường.”

Nói tới đây, anh nhẹ nhàng thay đổi tư thế. Lúc này tôi mới phát hiện, mất đi một nửa người, lúc ngồi anh chỉ có một điểm tựa, ngồi thẳng rất khó, ngồi lâu càng khó hơn, anh phải dùng tay phải để chống đỡ cơ thể mình.

Sau đó, anh giảng cho tôi biết tại sao phải sửa, từng chỗ từng chỗ một, liên tục hơn 2 tiếng. Anh không thuận tay trái, nên viết láu lên giấy. Trí nhớ của Lịch Xuyên rất tốt, những từ thật dài thật phức tạp, anh cũng chưa bao giờ viết sai.

Cuối cùng, tôi thấy nếu như anh còn nói tiếp, chắc sẽ mệt mà ngất xỉu: “Mình về đi, khuya quá rồi.”

“Em còn muốn hỏi gì không?”

“Không có. Hiểu hết rồi. Anh Hai, anh giỏi quá – thì ra đây là ưu thế của người nói tiếng mẹ đẻ.”

Anh bật cười.

“Tiếng Anh không phải là tiếng mẹ đẻ của anh.” Anh nói “Anh lớn lên ở Thụy Sĩ, lúc nhỏ thì sống ở khu nói tiếng Pháp, đi học cấp 2 và cấp 3 ở khu nói tiếng Đức, tiếng mẹ đẻ của anh là tiếng Pháp và tiếng Đức.”

“Anh Hai, sự ngưỡng mộ của em với anh như sông dài biển rộng, chảy mãi không ngừng.”

Anh đứng lên, lấy áo khoác cho tôi, chờ tôi mặc xong, sau đó anh mới mặc áo gió vào. Chúng tôi cùng ra khỏi thư viện, đi đến chỗ bãi xe của thầy hiệu trưởng.

“Em muốn đi ăn khuya không?” Anh hỏi.

“Thôi, anh mệt rồi. Em về bệnh viện với anh, nha? Khó chịu chỗ nào, em mát xa cho anh, đi mà? Sức đề kháng của em mạnh lắm, không bị lây bệnh đâu, thật đó.” Tôi cọ cọ người anh.

“No.”

Anh đưa cho tôi một chiếc hộp nhỏ màu hồng “Anh mua điện thoại cho em, có thời gian thì gọi cho anh.”

“Bệnh viện có chặn tín hiệu không?”

“Ngày mai anh xuất viện rồi.”

“Mau lên xe đi.” Tôi nói.

“Anh tiễn em về ký túc xá trước.”

Trên mặt đất có một lớp băng mỏng, lỡ như anh té, chân còn lại cũng bị gãy luôn thì sao bây giờ.

“Lần sau đi mà, nha? Chừng nào anh khỏe hẳn rồi mới tiễn em. Em năn nỉ anh đó.”

“No.” Anh nói “Đường trơn lắm, em lại không nhìn đường, anh sợ em trượt chân.”

Về đến ký túc xá, tôi vui mừng vô cùng. Mọi người đều nhìn tôi, thấy hôm nay sắc mặt của tôi tươi tắn, khác hẳn mọi ngày.

“Haiz, cuối cùng rồi cậu cũng vượt qua nỗi đau thất tình.” An An quan sát sắc mặt tôi “Mừng cho cậu.”

Tôi đi rửa mặt, lén ra cầu thang trước phòng gọi điện cho Lịch Xuyên. Anh bắt máy trong vòng 3 giây: “Hi.”

“Sắp tới bệnh viện chưa?”

“Sắp rồi.”

“Sao lại là màu hồng?”

“Cái gì màu hồng?”

“Màu của điện thoại đó.”

“Đó là màu của thiếu nữ vị thành niên.”

“Em không phải thiếu nữ vị thành niên.”

“Em mới 17 tuổi.”

“Lịch Xuyên, anh bao nhiêu tuổi?”

“25. Già quá, phải không?”

“Đâu có già. Cảm ơn, anh ơi, em rất thích anh!” Tôi gọi một tiếng anh ngọt như mía lùi, vui vẻ tắt máy.

Hôm sau đó là một ngày nắng đẹp. Đã cuối học kỳ, tất cả mọi người đều chuẩn bị thi cử, tôi cũng không ngoại lệ. Đúng 7 giờ sáng tôi thức dậy, pha một ly trà đặc đem tới thư viện. Sau khung cửa sổ dài và hẹp, trong ánh nắng ấm áp, tôi mở sách ra, ôn lại bài khóa, ôn lại cấu trúc câu, ôn lại từ vựng, bận tối tăm mặt mũi.

Buổi trưa, tôi rời thư viện để đi ăn trưa, điện thoại reo mang theo giọng nói của anh:

“Anh đây, Lịch Xuyên.”

“Hi, Lịch Xuyên, anh xuất viện chưa?”

“Cuối cùng cũng xuất viện rồi. Bác sĩ là người quen của ba anh, đày đọa anh đến chết mất.” Anh nói “Chiều nay, em giúp anh việc này được không?”

“Giúp gì, anh nói đi.”

“Hôm nay bạn anh khai mạc gallery tranh, em đi với anh được không?”

“Đi thì được, có điều em không biết gì về hội họa, đến đó chắc sẽ lộ ra cái dốt?”

“Không phải, chuyện là vầy, anh cũng không muốn đi, nhưng bọn anh khá thân nhau, không đi không được. Gallery khai mạc lúc 4 giờ, giới báo chí cũng sẽ đến dự. Cậu ấy kêu anh có mặt đúng giờ cho xôm tụ, 7 giờ có tiệc rượu, cậu ấy cũng muốn anh tham dự luôn.”

“Tóm lại, chúng ta phải có mặt ở đó suốt 4 tiếng?”

“Nếu em chịu giúp, anh không cần phải ở lại đó 4 tiếng.”

“Thật không? Giúp sao đây?”

“4 giờ mình tới đó, một tiếng sau em nói em nhức đầu, mình đi về luôn.”

“Nhức đầu? Lý do này có giả quá không?”

“Giả hay thật thì phải xem em diễn có giống không.”

“Không thành vấn đề, Lịch Xuyên. Đi gallery xem tranh có yêu cầu gì về quần áo không? Cần mặc áo đuôi tôm không?”

“Có, phải mặc đồ dạ hội.”

“Tốt lắm, em phụ trách diễn xuất, anh phụ trách tiền đạo cụ.”

“Em ăn cơm chưa?”

“Chưa.”

“Vậy đợi anh tới đón em. Mình đi ăn trước, sau đó đi shopping.”

“Em chờ anh trước cổng trường. Em cũng đang định ra cổng gởi thư.”

20 phút sau, Lịch Xuyên lái xe đến đón tôi. Anh nói, anh cần phải chờ một tuần nữa mới mang chân giả được. Không đeo chân giả anh đi rất nhẹ nhàng, nhưng ngồi xuống lại bất tiện. Công việc của anh phải ngồi vẽ trong thời gian dài, nên anh bắt buộc phải mang chân giả.

Anh vẫn mặc vest đen, áo sơ mi đen, cà vạt màu tím. Dáng người cao ráo, tao nhã phong độ, kết hợp thêm gương mặt đẹp trai mê người, đúng là tâm điểm của mọi ánh nhìn. Tôi nghĩ, người như vậy, chỉ còn một chân, lại vừa xuất viện, nhưng anh bạn họa sĩ chẳng thèm lo lắng, vậy tôi phải giúp anh nhanh chóng thoát khỏi gallery tranh đó mới được. Đôi vai tôi gánh một trọng trách nặng nề.

Lịch Xuyên hỏi tôi có muốn ăn món Vân Nam không. Tôi nói, tôi muốn đi ăn sushi với anh. Anh chở tôi đến một nhà hàng Nhật. Anh thích ăn cá sống sashimi, tôi chỉ thích ăn gà nướng. Tôi hỏi anh có bận rộn lắm không, anh nói anh giải quyết hết toàn bộ công việc trong bệnh viện rồi, còn hoàn thành trước thời hạn nữa. Chúng tôi chỉ ở nhà hàng một lúc, vì tôi không muốn để anh phải ngồi lâu. Anh không cầm đũa bằng tay trái được, tay phải thì đỡ lấy thân thể, nên đành ăn bằng nĩa.

Sau đó chúng tôi đến một cửa hàng thời trang, không rõ tên cửa hàng là tiếng Pháp hay tiếng Ý. Lịch Xuyên đứng đọc tạp chí, tôi đi thử quần áo, thử tám bộ, bộ nào cũng rộng.

Tôi hỏi Lịch Xuyên “Làm sao giờ?”

Lịch Xuyên định dẫn tôi đi cửa hàng khác, bà chủ liền nói “Dáng người cô hơi nhỏ, nếu hai người không ngại, tôi có thể dẫn cô lên khu “Quần áo thanh thiếu niên” ở tầng hai xem thử.”

Lịch Xuyên nói: “Sao chị không nói sớm, cô ấy là thiếu nữ mà.”

Đứng hình.

Bà chủ chọn cho tôi bộ váy màu đen, viền vòng ren màu tím, lộ nửa ngực. Tôi mặc thử, vừa người lại có vẻ gợi cảm. Không biết là thời đại gì, quần áo cho thiếu nữ cũng ít vải như vậy. Bà chủ chọn thêm áo ngực, túi xách, giày phù hợp cho tôi.

Lịch Xuyên lấy thẻ tín dụng ra, nói: “Biết anh thích gì nhất ở em không?”

Tôi nói: “Thích gì?”

“Em quyết định rất nhanh. Nếu là cô gái khác, thử hết buổi chiều cũng chưa chọn được.”

“Anh từng lựa quần áo cho cô gái khác hả?” Nhân lúc bà chủ quán đi quẹt thẻ, tôi hỏi nhỏ.

“Chẳng lẽ nhìn anh giống trai tơ lắm à?”

Tôi

Trang: [<] 1, 17, 18, [19] ,20,21 ,55 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT