|
|
LEO Privacy Guard - Diệt Virus
Phần mềm diệt virus và tăng tốc android của bạn. Tải Về Máy
|
phát triển công nghiệp trong nước. Sao lại không làm?”
“Có thể nhà máy anh sẽ sản xuất được vách kính lớp ngoài, nhưng sơn Low-E cho vách kính lớp trong chắc là khó đạt chuẩn. Hơn nữa, kỹ thuật lắp tường kính có độ khó nhất định, phải kết nối tốt với hệ thống thông gió và khí sưởi, bình thường chúng tôi phải thuê công ty tư vấn chuyên nghiệp của Thụy Sĩ lắp đặt.”
“Mưu sự tại nhân. Chúng tôi đứng hạng A về thiết kế vách ngăn kính kiến trúc, cũng nhận đứng cấp 1 về lắp đặt công trình vách ngăn kính kiến trúc, hơn nữa còn có kinh nghiệm hai năm thi công công trình vách kính hai lớp tuần hoàn tự động. Ngoài ra, chúng tôi còn đầu tư tiền mời cố vấn lắp đặt từ Thụy Sĩ tới.”
“Cố vấn là ai?” Lịch Xuyên hỏi.
“Anh Andrews công ty Midlin.”
“Ông đợi một chút, tôi gọi điện thoại đã.” Lịch Xuyên lấy điện thoại di động ra, bấm số sau đó nói chuyện liên tục gần 5 phút bằng tiếng Pháp rồi mới tắt máy.
“Andrews kêu ông tới tìm tôi?” Lịch Xuyên nói “Ông cho anh ta bao nhiêu tiền? Hửm?”
“Tôi có 3.000 nhân viên, đủ năng lực sản xuất, nhưng không đủ đơn đặt hàng. 3.000 nhân viên, cộng thêm người nhà là hơn 10 ngàn người đang inh ỏi đòi ăn.”
Lịch Xuyên không hiểu cụm từ đó, nhìn tôi, tôi giải thích bằng tiếng Anh: “Ý nói đang chờ anh cứu mạng.”
“Ông Hứa, ông có trách nhiệm với nhân viên của ông, tôi có trách nhiệm với công trình của tôi, ai cũng có trách nhiệm của mình, ông nói đúng không? Chúng ta không đóng phim truyền hình, đừng bàn chuyện tình cảm với tôi.”
Tôi đứng hình. Tuy anh ta không biết nhiều tiếng Trung, nhưng lúc cần nói lý thì vô cùng lưu loát.
“Tổng giám đốc Vương, chắc anh không hiểu văn hóa Trung Quốc cho lắm. Điểm khác biệt lớn nhất giữa văn hóa phương Tây và văn hóa Trung Quốc chính là, người Trung Quốc trọng tình cảm, trọng tình người, trọng quan hệ giữa người và người.” Hứa Kiến Quốc bình tĩnh nói.
Lịch Xuyên hỏi tôi bằng tiếng Anh: “Văn hóa Trung Quốc là vậy à?”
Tôi nói: “Đúng vậy. Ông giám đốc này chắc có nhiều kinh nghiệm đấu tranh v
với nhà tư bản.”
“Nhà tư bản?” Lịch Xuyên vô thức nhíu mày.
“Chính là
bản chất giai cấp của anh.” Tôi nói thêm, vẫn dùng tiếng Anh, giơ cao ngọn cờ, kiên định lập trường đứng về phía đồng bào trong nước.
“Giám đốc Hứa, vách kính bên ông sử dụng hệ thống điều hòa nào?”
“Hệ thống AVA, tiết kiệm năng lượng, bảo vệ môi trường, dễ chịu, thoải mái. Tổng giám đốc Vương, tôi không hy vọng anh đồng ý ngay lập tức, chỉ mong anh dành chút thời gian tới nhà máy chúng tôi tham quan tình hình sản xuất và hàng mẫu.”
“Nhà máy của ông ở đâu?”
“Thẩm Dương.”
Lịch Xuyên suy nghĩ một lúc: “Như vậy đi, mời ông ngày mai đến văn phòng của tôi bàn bạc thêm, được không? Đây là số điện thoại của tôi, ông vui lòng hẹn trước với thư ký.” Anh viết số điện thoại cho ông ta.
Ông ta cầm tờ giấy, nhiệt tình bắt tay anh: “Tổng giám đốc Vương, cảm ơn anh cho chúng tôi cơ hội.”
“Không cần khách sáo.”
Ông ta nhanh chóng chào tạm biệt, có vẻ rất bận rộn.
Tôi tranh thủ đi toilet, lúc vào thấy Lịch Xuyên đang đứng nói chuyện với Giang Hoành Khê và vợ anh ta, tôi không muốn xen ngang, một mình đứng xem tranh.
Ngày mai phải thi môn nghe nói, tôi nhẩm lại từ vựng.
Một lát sau, có người đứng cạnh tôi, hỏi: “Cô thích bức tranh này lắm à?” Anh ta hỏi “Tôi thấy cô nhìn nó khá lâu.”
Tôi quay người lại, là một thanh niên nho nhã lịch sự, khuôn mặt thư sinh cổ điển, anh tuấn, tao nhã, nhưng kiểu tóc hơi quái dị, có vẻ hơi phóng đãng.
“Tống Thanh. Học viện Mỹ thuật Tây An.” Anh ta tự giới thiệu.
Tôi ngẩng đầu tìm Lịch Xuyên, mong anh đến cứu tôi, anh đứng cách tôi rất gần, nhưng lại đang quay lưng về phía tôi, đang cười cười nói nói với vợ chồng Giang Hoành Khê.
“Đúng vậy.” Tôi tỏ vẻ thâm trầm “Rất thích.”
“Như vậy, theo ý cô, chủ đề của bức tranh này là gì?” Anh ta hỏi tiếp, ra vẻ rất hứng thú, rất muốn nghe tôi ý kiến của tôi.
Tôi vội vàng nhìn lên bức tranh. Tranh vẽ khuôn mặt người, nhưng mà, ngũ quan trên mặt là bộ phận sinh dục của phụ nữ.
Tôi nuốt nước bọt, trầm mặt vài phút: “Đây là một khuôn mặt người.” Vớ vẩn.
Tống Thanh nhìn tôi khó hiểu, chờ tôi nói tiếp. Tôi đành nói tiếp:
“Mặt người… được công khai, ai cũng có thể nhìn thấy.”
“Cơ thể con người… được giấu kín, thể hiện dục vọng, không thấy được.”
“Cho nên, khuôn mặt có các bộ phận sinh dục, có nghĩa dục vọng từ che giấu biến thành công khai. Miệng trùng với âm đạo, nói lên tình dục hiện đại và cổ đại có bản chất khác nhau.”
“Bản chất khác nhau chỗ nào?” Tống Thanh hứng thú dạt dào.
“Vật dẫn thay đổi. Đúng không? Dục vọng hậu hiện đại được thể hiện bằng miệng chứ không phải bằng bộ phận sinh dục.”
Tôi nói tiếp: “Miệng là gì? Miệng tượng trưng cho cái gì, anh nói đi?”
Khí thế áp đảo, tôi đưa ngay ra câu hỏi phản công.
“Ngôn ngữ?” Anh ta trả lời.
Tôi dẫn dắt anh ta: “Ngôn ngữ, thanh âm, ký hiệu, văn bản, miệng, truyền thông không chính thức…”
“Cho nên…”
“Tình dục hậu hiện đại đạt được sự thỏa mãn thông qua văn bản, chứ không phải cảm giác. Như bức tranh này, tôi thấy anh nên vẽ thêm một thứ vào góc này.”
“Thứ gì?” Anh ta có vẻ sợ hãi.
“Một tảng đá.”
“Vì sao?”
“Tảng đá không có dục vọng.” Tôi đưa ra kết luận: “Một vật không có dục vọng lại sinh ra dục vọng, chỉ có nhà nghệ thuật trường phải hậu hiện đại với trí tưởng tượng phong phú mới nghĩ ra.”
Nhìn qua Lịch Xuyên, anh quay lưng về phía tôi, đang cười đến mức hai vai run rẩy.
Tống Thanh giật mình ngộ ra, nói: “Ý kiến của cô rất hay. Tôi chính là tác giả của bức tranh này, ý kiến của cô gợi cho tôi nhiều suy ngẫm. Đã lâu rồi tôi chưa từng nghe ai phân tích sâu sắc đến vậy. Xin hỏi, cô có số điện thoại không? Khi nào rảnh, tôi có thể mời cô uống cà phê không?”
Một bàn tay khoác qua vai tôi, Lịch Xuyên chen ngang: “Không có, cô ấy là sinh viên, không có điện thoại.”
“À.” Tống Thanh bất mãn liếc Lịch Xuyên, có lẽ thấy sự xuất hiện của anh đã phá cuộc chuyện trò của chúng tôi, quá thiếu lịch sự. Anh ta không chú ý tới Lịch Xuyên, tiếp tục chỉ vào bức tranh bên cạnh: “Bức tranh kia cũng do tôi vẽ, hân hạnh được nghe ý kiến của cô!”
Tôi nhìn qua, chỉ thấy một vệt màu đỏ tươi lóa mắt.
Đỏ như máu. Giữa vệt màu đỏ có những sợi tơ nhỏ, màu đỏ thẫm, giống như mạch máu lan rộng.
Tôi liền cúi đầu, vô thức kéo tay Lịch Xuyên.
Tôi muốn giữ bình tĩnh, nhưng đầu óc trống rỗng, nói trong vô thức: “Lịch Xuyên, dẫn em đi khỏi đây đi!”
Sau đó tôi không nhớ gì nữa.
Tôi tỉnh lại, phát hiện mình đang nằm sô pha mềm mại. Miệng có vị ngọt, giống như mới ăn chè xong.
Lịch Xuyên ngồi bên cạnh, nắm tay tôi.
“Muốn uống nước không?” Anh hỏi.
Tôi lắc đầu.
“Sao không nói cho anh biết.” Mặt anh cứng ngắc “Em có chứng sợ máu?”
“Không nghiêm trọng lắm.” Tôi từ từ hít thở.
“Nhưng mà, em còn xem phim kinh dị…”
“Em nghĩ như vậy có thể khắc phục được.”
“Người khác chảy máu em cũng xỉu?”
“Em chỉ xỉu khi thấy máu người khác thôi. Thấy máu của chính mình thì không xỉu.”
Tôi muốn ngồi dậy, anh đè tôi xuống “Nằm nghỉ thêm một chút.”
“Em sợ máu bẩm sinh, hay do yếu tố tâm lý?”
“Lúc mẹ sinh em trai em, mất nhiều máu nên chết.” Tôi nói “Lúc đó em ở cạnh mẹ.”
“Vậy à? Bệnh viện nào cho trẻ con nhìn sản phụ đẻ?”
“Mẹ đẻ em trai ở nhà, không chịu đi bệnh viện.”
“Tại sao?”
“Bà rất tự tin, nhưng lại gặp chuyện ngoài ý muốn, điều kiện y tế ở nông thôn rất tệ, đến lúc đó thì đã muộn. Chính mẹ cũng không biết mình sẽ xảy ra chuyện, trước khi chết còn hỏi em có thích em trai hay không.”
Lịch Xuyên không nói gì, vuốt ve mặt tôi, tóc tôi: “Anh cũng không còn mẹ. Mẹ anh qua đời rất sớm. Tai nạn xe cộ.”
“Mẹ anh làm nghề gì?”
“Nói với em thế này nhé.” Anh tự uống nước “Anh là kiến trúc sư đúng không?”
“Đúng vậy.”
“Nghe tiếp nữa em sẽ chán.” Anh nói “Anh trai anh cũng vậy, bố anh cũng vậy, mẹ anh cũng vậy, chú anh cũng vậy, ông nội anh cũng vậy.”
“Bà nội anh cũng vậy?”
“Cũng vậy. Em còn muốn nghe nghề nghiệp của gia đình anh nữa không?”
“Chị họ anh cũng vậy à? Anh có chị họ không?”
“Cũng vậy.”
“Lịch Xuyên, lịch sử nhà anh chán quá đi.”
“Đúng vậy. Ha ha.”
Chương 13
Lịch Xuyên nói, lúc tôi vừa ngất xỉu anh cứ tưởng là tôi đang diễn, anh định nhờ Giang Hoành Khê đưa tôi vào xe, để dễ dàng chuồn đi theo kế hoạch đã định trước. Không ngờ thấy mạch đập của tôi hơi khác, liền đưa tôi lên phòng nghỉ, đút tôi uống nước đường. Tòa nhà này là khu chung cư cao cấp, tầng 2 có một phòng khám. Anh mời bác sĩ tới khám cho tôi, hỏi nguyên nhân, bác sĩ nói có thể do tôi mắc bệnh sợ máu. Đối với bệnh này thường chỉ cần nằm nghỉ khoảng 10 phút là khỏe.
Anh nhìn đồng hồ đeo tay: “Em nằm 20 phút rồi mà sao mặt vẫn trắng bệch vậy hả?”
Tôi ngồi dậy, cười ha ha: “Mặt của em trắng là do đánh phấn. Em trang điểm, biết chưa?”
“Da em rất đẹp rồi, em còn nhỏ, trang điểm làm gì.”
“Mục tiêu theo
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




