watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Hồng Nhan 3Q - Cho Iphone
Hồng Nhan 3Q là gM SLG với chủ đề lịch sử tam quốc cho Iphone
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 14:17 - 19/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 7114 Lượt

sục quyết tâm chiến đấu.

“Chúc em may mắn!”

“Chúc anh trúng thầu!”

Nghe nói là thế mạnh của tôi, tôi cảm thấy rất khả quan. Nhưng so với Phùng Tĩnh Nhi học hành bài bản, gia đình học thuật thì rất khó nói. Thi giữa kỳ xong, phòng ký túc xá tràn ngập không khí cạnh tranh, ai cũng cố gắng hết sức để giành học bổng, không nói điểm số cho nhau biết.

Tôi vốn rất xem trọng điểm số, nhưng giờ đây điểm số không quan trọng nữa. Từng phút từng giây tôi chỉ nhớ nhung một người, Lịch Xuyên.

Buổi trưa tôi đi thi về, định đi lấy nước, phát hiện bình thủy tinh đã đầy nước.

“Anh Tu Nhạc lấy nước cho cậu rồi.” An An mang giày thể thao Nike, nói.

“Anh Tu Nhạc đâu rồi? Tôi muốn cảm ơn anh ấy.”

“Vừa xuống lầu, cậu không gặp à?”

Tôi đuổi theo, nói cảm ơn Tu Nhạc. Anh ta nói, không cần khách sáo.

“Em đọc quyển sách anh tặng em chưa?”

“… Chưa đọc. Gần đây phải lo ôn thi. Em nghĩ chắc em sẽ thích quyển tiểu thuyết đó. Đúng rồi, tại sao tên sách là Mặt trăng và Đồng xu?”

“Ai cũng muốn có mặt trăng trên trời, nhưng lại không nhìn thấy đồng xu ngay cạnh mình.”

Tôi sợ hãi, cảm thấy lời nói của Tu Nhạc có ẩn ý. Sau đó tôi an ủi chính mình, Lịch Xuyên chỉ có ¾ cơ thể của người bình thường. Lịch Xuyên đi bộ phải chống gậy. Lịch Xuyên khỏa thân, người trên hoàn mỹ, người dưới gợi cảm, nhưng ghép người trên và người dưới lại là hiện thực tàn khốc. Tóm lại, Lịch Xuyên tuyệt đối không phải là mặt trăng. Còn Tu Nhạc cũng khá đẹp trai, thành thật chất phác, rất giống thanh niên yêu nước đang hát Hành khúc nghĩa dũng quân[4">. Trình độ ngoại ngữ của Tu Nhạc đã đạt cấp 8, lọt vào danh sách tuyển thẳng lên nghiên cứu sinh, thành tích xuất sắc, giành được học bổng Hồng Vũ mà tôi và Phùng Tĩnh Nhi mơ ước từ lâu. Tu Nhạc còn là đại biểu sinh viên, là học trò cưng của thầy hiệu trưởng. Tóm lại, Tu Nhạc cũng tuyệt đối không phải là đồng xu.

[4"> Quốc ca của nước Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa, được nhà thơ Điền Hán viết lời và Niếp Nhĩ phổ nhạc vào khoảng giữa giai đoạn Chiến tranh Trung – Nhật -8.

Kết luận là, tôi thích Lịch Xuyên, tôi không thích Tu Nhạc.

Kiên định niềm tin, tôi càng quyết tâm hơn, nói với Tu Nhạc: “Cảm ơn anh lấy nước giúp em. Sau này xin anh đừng lấy nước giúp em nữa.”

Anh ta kinh ngạc nhìn tôi, ngập ngừng: “Anh… dù sao ngày nào anh cũng phải lấy nước cho mình, lấy thêm hai bình cho em… cũng không phiền gì.”

“Xin anh đừng lấy nước giúp em nữa.” Lúc nói câu này, mặt tôi lạnh như tiền, giọng nói đanh lại. Tôi không thích anh ta, nên không thể để anh ta hy vọng. Càng không thể lợi dụng sự nhiệt tình của anh ta để trục lợi. Tạ Tiểu Thu tôi không bao giờ xử sự như thế.

Trở lại phòng, điện thoại reo, là Lịch Xuyên gọi.

“Thi tốt không?”

“Chắc cũng tốt. Anh đang ở đâu?”

“Trên đường ra sân bay.”

“Lịch Xuyên, anh đi một mình hả? Có ai chăm sóc anh không?” Tôi lo cho anh. Đi công tác xa, không đầy đủ như ở nhà, người này nửa đêm còn dậy uống sữa nữa chứ.

“Một mình sao được, 8 người, dốc toàn lực đấu thầu mà. Ngày mai, ngày mốt anh có hai buổi presentation[5">. Em thì sao, ngày mai em làm gì?”

[5"> Thuyết trình.

“Ngày mai thi skimming[6">, ngày mốt thi scanning[7">. Sau đó thì mua vé tàu, về quê ăn Tết.”

[6"> Đọc lướt để lấy ý chính của một đoạn văn.

[7"> Đọc lướt để lấy thông tin cần tìm trong một đoạn văn. Skimming và scanning là hai kỹ năng chính của môn đọc hiểu (Reading).

“Vậy có nghĩa là, khi anh về không gặp được em rồi?” Ở đầu bên kia, rõ ràng anh đang lo lắng.

“Đúng vậy. Nửa năm rồi em không gặp ba và em trai, nhớ lắm.”

“Em chỉ nhớ hai người đó thôi, anh thì sao?” Anh nói “Anh sẽ đến Côn Minh tìm em.” Kiến thức của Lịch Xuyên về Vân Nam chỉ giới hạn ở Côn Minh.

“Anh Hai ơi, quê em không phải ở Côn Minh, mà là một thị trấn nhỏ dưới chân một ngọn núi cao.” Tôi nói “Anh lo mà lái xe đi, ăn Tết xong em trở lại trường sẽ đến tìm anh.”

“Ăn Tết xong? Vậy là thêm nửa tháng nữa còn gì?” Anh chán nản nói.

“Vương Lịch Xuyên.” Tôi gọi đầy đủ họ tên anh, giận dữ: “Bây giờ anh biết nửa tháng là bao lâu rồi há.”

Tôi tắt máy, thấy Tiêu Nhụy ló đầu ra khỏi màn: “Trời ơi, cứ tưởng cậu thất tình, thì ra không phải thất tình, mà là đang yêu cuồng nhiệt.”

“Câm miệng.” Tôi leo lên, nhéo Tiêu Nhụy.

“Trời, anh Vương hào phóng quá nha, mua áo khoác hàng hiệu cho bạn nữa.” Tiêu Nhụy biết nhiều về thời trang, cứ hay than phiền đòi đổi sang học thiết kế thời trang.

Chiếc áo khoác nhung đen này là một trong những đạo cụ mua để tham dự triển lãm tranh hôm qua. Những thứ khác, tôi ngại không dám mặc về ký túc xá, nên để lại chỗ Lịch Xuyên. Chỉ đem về cái này, vì vừa đẹp vừa ấm, giống như may đo riêng cho tôi, nên tôi vui vẻ mặc về trường.

“Nhãn hiệu này tốt lắm hả?” Tôi không biết, lật lật cổ áo khoác.

“Đây là hàng hiệu của Ý. Rẻ nhất cũng mấy ngàn tệ.” Tiêu Nhụy rất rành.

“Không có đâu.” Tôi lắc đầu. Quần áo tôi mặc trên người không có cái nào quá 50 tệ.

“Mấy cửa hàng này thường sẽ không bấm giá ở ngoài, mà bỏ trong túi áo.” Tiêu Nhụy nói.

Nhớ rõ lúc thử đồ, thử xong là mua liền, tôi không hỏi giá bao nhiêu, Lịch Xuyên cũng không hỏi.

Tôi móc túi trong, thấy có một tấm thẻ nhỏ, lấy ra nhìn, giật thót.

Tám nghìn tám trăm tệ.

Tiêu Nhụy gật đầu: “Mình cũng đoán cỡ nhiêu đó. Cậu gặp đại gia rồi nha.” Tiêu Nhụy sờ mặt tôi, mắt tinh ranh như mắt mèo: “Nè, nhờ cậu chuyện này, sau này có gặp bạn bè của anh ta, nhớ giới thiệu cho mình một người. Hoặc là khi nào họ mở tiệc, cậu dẫn mình đi nha.”

“Vậy giới thiệu Lịch Xuyên cho cậu luôn cho nhanh.” Tôi cười nham hiểm.

“Thật không?”

“Đừng có mơ.”

Chương 14

Tôi dốc toàn bộ tinh thần cho hai bài thi cuối. Đồng thời tôi vẫn đến quán cà phê làm thêm như bình thường. Mỗi đêm về lại ký túc xá, hai bình nước nóng đầy tràn vẫn chờ đợi tôi như cũ. Tôi nghĩ, chắc An An lười nên nhờ Tu Nhạc lấy giúp, không ngờ An An nói, là Phùng Tĩnh Nhi lấy giúp tôi.

Tôi biết Phùng Tĩnh Nhi ít khi tự đi lấy nước, mà thường xuyên do Lộ Tiệp lấy giúp cô ta.

Nhân lúc Phùng Tĩnh Nhi chưa đi tự học buổi đêm, tôi nói cảm ơn cô ta. Vẻ mặt cô ta hơi mệt mỏi: “Haiz, khách sáo làm gì. Ngày nào cậu cũng đi làm về khuya, trời trở lạnh rồi, không có nước nóng sao được.”

Tôi nói, vậy cảm ơn Lộ Tiệp giúp tôi.

“Lộ Tiệp đang theo học lớp ngoại ngữ nâng cao, đâu có thời gian. Tôi còn phải lấy nước giúp anh ấy nữa là.” Phùng Tĩnh Nhi cười, trước nay nụ cười của cô ta đầy vẻ đắc ý, nhưng hôm nay, không biết sao có vẻ hơi buồn bã: “Bọn tôi muốn mời Lịch Xuyên đi ăn, để cảm ơn anh ấy đã giúp đỡ. Thư Lịch Xuyên sửa cho Lộ Tiệp hay lắm, có mấy trường đã trả lời thư. Bọn tôi chọn Đại học Chicago, bên đó đồng ý miễn học phí. Cậu biết đó, mấy trường như Đại học Chicago rất ít khi miễn học phí cho sinh viên. Lộ Tiệp có người thân ở nước ngoài, sẽ bảo lãnh cho anh ấy. Bây giờ, mọi chuyện đều ổn rồi, chỉ chờ thông báo nhập học thôi.”

“Chuyện này đúng là trời chiều lòng người, ai cũng vui mừng mà?” Tôi mừng thay cho Phùng Tĩnh Nhi.

“Đúng vậy.” Cô ta nói giọng thản nhiên.

“Cậu thì sao, tính làm gì?”

“Cũng tính thi TOEFL. Có điều tôi không có người thân ở nước ngoài, lại học chuyên ngành Ngữ Văn Anh, không có ưu thế cạnh tranh như Lộ Tiệp, chắc cũng khó.”

“Vậy để Lộ Tiệp xuất ngoại rồi tìm cách giúp cậu.” Tôi nói. Tôi cơ bản không biết đi du học là như thế nào, đối với tôi mà nói, đi du học cũng xa xôi như trong giấc mơ. Cho nên, tôi chỉ thuận miệng nói bừa.

“Tính sau đi.”

Nói chuyện với một người mình chả có cảm tình gì là thế đó, ấp a ấp úng, giấu đầu giấu đuôi, nghĩ một đằng nói một nẻo. Tôi và Phùng Tĩnh Nhi chẳng có cảm tình gì với nhau, nhưng cô ta lại lấy nước giúp tôi, làm tôi sợ hãi vô cùng. Hơn nữa, người giúp họ là Lịch Xuyên, không liên quan đến tôi, nên tôi chẳng dám nhận ơn huệ cho cô ta. Cho nên, nói chuyện với Phùng Tĩnh Nhi xong, tôi liền đi đến tiệm tạp hóa mua hai bình thủy mới, sau này buổi trưa lấy luôn 4 bình một lần, sẽ không nợ nần gì ai nữa.

Chuyện Lịch Xuyên mua áo khoác cho tôi, thông qua sự miêu tả sinh động của Tiêu Nhụy, đã lan truyền khắp ký túc xá. Tôi trở thành nhân vật chính trong truyện cổ tích. Đương nhiên, những phiên bản được truyền miệng nhiều nhất là, A: Tôi chẳng qua chỉ là một con bé được chàng công tử con nhà giàu nào đó bao nuôi, nhưng lại tưởng người ta yêu mình thật, nhưng chẳng qua anh chàng kia hám của lạ, nên chỉ chơi qua đường mà thôi. B: Sau giờ học tôi làm gái ở một vũ trường nào đó để kiếm thêm thu nhập, câu được một đại gia. Tiếng xấu của khoa Ngữ Văn Anh và khoa m nhạc đã lan truyền khắp trường, bởi vì có một lần, cảnh sát truy quét tệ nạn, bắt được 7 sinh viên nữ làm gái nhảy ở một vũ trường nào đó, toàn bộ đều bị trường đuổi học. Sau đó, có một nữ sinh viên khoa Ngữ Văn Anh do chịu không nổi sự nhục nhã, đã thắt cổ tự tử, chết trong một phòng nào đó trong ký túc xá này.

Thói đời là vậy, người tốt thì không ai tin, nhưng hễ có lời đồn ai làm điều xấu là tin sái cổ.

Đúng là tôi mới 17 tuổi, nhưng tôi không nghĩ rằng, tôi phải đợi tới khi mình

Trang: [<] 1, 21, 22, [23] ,24,25 ,55 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT