watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

LAZADA - Mua Sắm Online
Mua sắm trực tuyến với giá rẻ nhất tại Lazada
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 14:17 - 19/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 7106 Lượt

trang điểm lên xe, tự ngắm mình trong gương. Xe quẹo vào một con hẻm nhỏ, Lịch Xuyên lại đi đường tắt. Ra đường lớn, một tòa nhà hoa lệ đập ngay vào mắt tôi. Chúng tôi xuống xe trước cửa lớn, anh đưa chìa khóa cho bảo vệ, bảo vệ chạy xe vào bãi giúp anh.

“Bạn anh theo trường phái nào?” Tuy không phải lễ trao giải Oscar, nhưng tôi vẫn thấy hơi hồi hộp.

“À, trường phái Pomo.” Thấy tôi chưa hiểu, anh nói thêm: “Postmodern. Trường phái hậu hiện đại.”

Tôi không biết chút gì về tiền hiện đại, nói chi đến hậu hiện đại.

“Em không cần nói gì hết.” Anh an ủi tôi “Cứ giả vờ xem tranh, thấy chán thì ăn khô bò.”

Trước khi lên xe, anh mua cho tôi một gói khô bò – món ăn vặt tôi thích nhất – nhét vào túi xách mới mua. Trên đường đi, Lịch Xuyên cứ nói tôi vẫn là cô bé con, vì tôi thích những thứ lấp lánh. Túi xách mới mua đính nhiều kim sa, cầm trong tay, lấp la lấp lánh.

“Làm vậy sao được.” Tôi nói.

“Sợ gì, đây là triển lãm tranh hậu hiện đại.” Anh chống nạng, đi rất từ tốn. Tôi ngẩng cao đầu, đi cạnh anh.

Có một đám người đứng ở cửa gallery. Một thanh niên tóc dài đến vai nhanh chóng bước đến: “Lịch Xuyên!”

“Chưa muộn nhỉ.” Lịch Xuyên bước đến bắt tay anh ta, giới thiệu tôi: “Đây là Tạ Tiểu Thu, sinh viên. Đây là anh Giang Hoành Khê, họa sĩ nổi tiếng.”

Chúng tôi bắt tay chào hỏi.

Đứng cạnh Giang Hoành Khê là vợ của anh ta, một người phụ nữ trẻ, gương mặt xinh đẹp vô cùng, tóc búi cao, dáng vẻ quý phái.

“Quý Liên.” Lịch Xuyên đưa tay ra: “Lâu rồi chưa gặp.”

Hai người bắt tay, Lịch Xuyên giới thiệu tôi: “Đây là Tạ Tiểu Thu, sinh viên khoa Ngữ Văn Anh. Đây là cô Diệp Quý Liên, họa sĩ tranh thủy mặc.”

“Hân hạnh.” Tôi nói.

“Hân hạnh.” Quý Liên cười nắm tay tôi: “Tiểu Thu, em học trường nào?”

“Đại học Sư phạm S.”

“Lịch Xuyên, bọn mình có chuẩn bị ghế sô pha cho cậu, bây giờ cậu muốn nghỉ một chút không?” Quý Liên nhìn qua ống quần trống của Lịch Xuyên, liền giật mình. Rõ ràng Lịch Xuyên rất ít khi đi xã giao mà không mang chân giả.

“Cảm ơn, không cần đâu.”

Đúng lúc này, một người đàn ông trung niên mặc âu phục màu xám, vẻ mặt thâm sâu và kiêu ngạo đi đến. Diệp Quý Liên liền nói: “Để tôi giới thiệu. Đây là anh Hàn Tử Hư, chủ phòng tranh Tử Thảo, họa sĩ nổi tiếng, cũng là chuyên gia giám định ngọc.”

Không biết thời đại gì nữa, sao ai tới đây không là “sĩ” cũng là “gia”!

Tiếp theo Diệp Quý Liên giới thiệu Lịch Xuyên: “Đây là anh Vương Lịch Xuyên, Tổng giám đốc CGP Architects, là kiến trúc sư, sinh viên cao học khoa Kiến Trúc Đại học Havard, công trình AS-4 của cậu ấy đạt giải thưởng lớn của Pháp năm ngoái. Hiện cậu ấy đang thiết kế khoảng 50 công trình tại Trung Quốc. Lịch Xuyên, có cần mình giới thiệu bố và anh trai cậu luôn không?”

Lịch Xuyên lắc đầu: “Không cần đâu.”

Chương 12

Tôi khoác tay Lịch Xuyên đi đến khu vực dành cho khách mời ký tên bên cánh trái của gallery. Lịch Xuyên ký tên như rồng bay phượng múa. Tôi nghiền ngẫm chữ ký của anh, có một chữ cái nhìn không rõ lắm, có lẽ là phiên âm theo tiếng Pháp. Sau đó, tôi ký tên mình, chữ ký nhỏ như kiến đậu sát dưới tên anh.

Anh cúi đầu nhìn tôi: “Sao chữ ký của em nhỏ quá vậy?”

“Anh là nhân vật lớn, em là nhân vật nhỏ.”

“Ký lại đi, được không? Người không biết sẽ tưởng sau tên anh có hậu tố.”

Tôi ký lại chữ ký lớn hơn, đè phía trên tên anh: “Vậy được chưa?”

Anh mỉm cười: “Được rồi.”

“Anh Vương, chúng tôi có sắp xếp phòng nghỉ riêng cho anh ở khu vực phía sau gallery.” Cô gái phụ trách tiếp đón khách nói nhỏ, rõ ràng là đã được dặn dò trước “Ra khỏi cửa quẹo trái là tới.”

“Cảm ơn.” Lịch Xuyên lấy cây viết ký tên tôi đang cầm trên tay bỏ xuống, hỏi: “Phòng treo đồ ở đâu?”

“A, ở trong này.” Cô gái cười dịu dàng nói, cô không dám nhìn Lịch Xuyên, nhưng khuôn mặt đã đỏ bừng.

Lịch Xuyên cởi áo khoác giúp tôi, rồi đưa cả áo gió của anh cho cô gái.

Cô gái ngạc nhiên vì cử chỉ ga lăng của anh, cầm lấy áo gió ra chiều nghĩ ngợi, ngơ ngẩn một lúc, khá lâu sau mới đưa một tấm thẻ cho Lịch Xuyên: “Đây là số thẻ để lấy quần áo, anh vui lòng giữ kỹ.”

Đèn trần của gallery tỏa ánh sáng dìu dịu. Trên bốn vách tường treo đầy tranh sơn dầu. Trong phòng có vài cửa ngăn theo phong cách cổ điển. Hội họa phong cách hiện đại được trưng bày trong gallery theo phong cách vườn cảnh cổ điển, vô cùng đặc biệt.

“Em thích mấy bức tranh này à?” Lịch Xuyên đứng bên cạnh hỏi.

“Không thích lắm, nhìn không hiểu.” Tôi nói “Nhưng thiết kế của gallery khá ấn tượng, em rất thích.”

Tôi thấy nụ cười đắc ý trên mặt anh.

“Anh thiết kế hả?”

“Nếu không người ta mời anh đến làm gì?”

“Nói vậy, kiến trúc sư Vương Lịch Xuyên, anh thiết kế theo phong cách nào?”

“Chủ nghĩa tự nhiên. Cố gắng hết sức để vượt khỏi sự hạn chế của thời đại.”

Tôi nhớ đến một nhà hiền triết khá nổi tiếng: “Là kiểu giống Trang Tử[1"> phải không?”

[1"> Trang Tử 75 là nhà hiền triết chủ nghĩa vô vi, thuận theo tự nhiên. Tác phẩm Nam Hoa Kinh của Trang Tử có nhiều ảnh hưởng đến văn hóa truyền thống Trung Hoa.

“Hả? Em cũng biết Trang Tử?” Anh giật mình “Trang Tử là nhà triết học Trung Quốc mà anh thích nhất.”

“Dạ thưa anh, anh chỉ biết 950 chữ Hán thôi.” Tôi cười “Đàm luận về Trang Tử với em, có phải hơi xa xỉ không?”

“Anh từng đọc bản dịch tiếng Pháp rồi, lúc học đại học có đăng ký môn này nữa. Tiếc là giáo sư là người Trung Quốc, giọng Trung Quốc nặng quá, nên tới nay vẫn chưa hiểu sâu lắm. Nhưng mà em đâu phải sinh viên Ngữ Văn Trung, muốn so sánh kiến thức về Trang Tử, anh và em kẻ tám lạng người nửa cân thôi.”

“Ba em chính là người thực hành triết học Trang Tử. Ông hướng về thiên nhiên, nên bỏ thành phố đến nông thôn. Nhà em không có điện thoại, không có TV, thậm chí còn không mua xe đạp. Từ nhỏ ba em đã dạy, đi bộ là tốt nhất. Nhưng mà, em với em trai đều phản bội ông. Không có xe đạp, tụi em xin tiền ông ngoại mua, không có TV, tụi em để dành tiền tiêu vặt đi coi video.”

Anh giật mình: “Thật hả? Ba em từ chối nền văn minh hiện đại à?”

“Ba em nói, hiện đại và cổ đại không khác nhau về bản chất.”

“Đúng là khiến người ta tỉnh ngộ.” Lịch Xuyên nhìn tôi, nét cười thoáng qua, nhiều ẩn ý.

Người đến gallery càng đông. Đa phần đều là họa sĩ ăn mặc kỳ dị, phần nhiều trong số đó còn rất trẻ. Diệp Quý Liên tranh thủ đến nói chuyện với chúng tôi mấy câu, còn hẹn tôi sau này nếu rảnh thì đi dạo phố. Tôi nghĩ các họa sĩ nữ rất kiêu căng, không ngờ Diệp Quý Liên lại rất hòa đồng, nên cũng thích chị ấy.

Tôi len lén nhìn đồng hồ, mới qua 10 phút, hỏi Lịch Xuyên: “Đứng lâu quá anh có mệt không?”

“Không sao.” Mặc dù anh cầm theo nạng, nhưng thật ra lúc anh đứng thẳng thì rất ít khi chống.

“Haiz, thật ra, em thấy trong gallery có hai người không giống họa sĩ lắm.” Tôi nhìn một người giữa đám đông, nói với anh.

“Vậy hả?” Nhìn theo tầm mắt của tôi, Lịch Xuyên thấy một người đàn ông trung niên mặc vest xám, khuôn mặt chữ điền, trên ngực có gài một cây bút máy. Hình như ông ta đang tìm người nào đó, sau đó vẻ đã tìm được người cần tìm, liền đi thẳng về phía chúng tôi.

Lúc đó, chúng tôi đang tụ tập với nhóm sinh viên Học viện Mỹ thuật Trung ương, ước sao cho thời gian trôi qua thật nhanh. Nhóm sinh viên đang bàn về Kandinsky[2">, chúng tôi giả vờ nghe.

[2"> Wassily Kandinsky -58: một trong những họa sĩ người Nga nổi tiếng nhất thế kỷ 20, được tôn vinh với những tác phẩm hội họa thuộc trường phái trừu tượng đầu tiên trên thế giới.

“Xin hỏi, anh là Tổng giám đốc Vương đúng không?” Người đàn ông trung niên hỏi.

Lịch Xuyên ngạc nhiên, hỏi lại: “Xin hỏi anh muốn tìm ai?”

“Anh Vương Lịch Xuyên, công ty CGP Architects.”

“Tôi đây.”

Người đàn ông lấy danh thiếp ra: “Giám đốc Nhà máy Kính Đông Phong, Hứa Kiến Quốc”

Tôi không hiểu Giám đốc nhà máy kính dự triển lãm tranh hậu hiện đại làm gì?

“Ông Hứa, ông tìm tôi có chuyện gì không?”

“Tổng giám đốc Vương là kiến trúc sư trưởng của cao ốc Hương Tạ, Trung tâm thương mại Vạn Khoa và khách sạn Long Cương, đúng không?”

Lịch Xuyên do dự một lúc mới nói: “Đúng.”

“Chúng tôi là doanh nghiệp quốc doanh cỡ vừa có lịch sử lâu năm, có thể sản xuất được loại vách kính hai lớp tuần hoàn tự động phù hợp với ba công trình đó.”

“Tôi chỉ phụ trách thiết kế tổng quan và phối cảnh thôi. Ông nên tìm đơn vị thi công thương lượng đi.”

“Chúng tôi có tìm hiểu thông tin về anh rồi. Anh là A&E, có nghĩa là kiến trúc sư, cũng là kỹ sư kiến trúc. Nếu anh nói để đạt được hiệu quả như thiết kế cần phải mua loại vật liệu nào đó, thì đơn vị thi công không thể không mua.”

Lịch Xuyên bình tĩnh: “Loại vách kính này là sản phẩm kỹ thuật cao mới được phát minh. Hiện nay đúng là trong nước có vài nhà máy sản xuất, nhưng chưa đạt tiêu chuẩn kỹ thuật. Thông thường chúng tôi phải nhập khẩu từ châu u.”

“Tổng giám đốc Vương, nhà máy chúng tôi có thể sản xuất được loại vách kính đạt tiêu chuẩn. Về mặt giá tiền, chi phí lắp đặt, anh sẽ tiết kiệm khá nhiều cho chủ đầu tư. Ngoài ra còn được tiếng là hỗ trợ

Trang: [<] 1, 18, 19, [20] ,21,22 ,55 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT