watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Phần mềm lướt web - UC Web MINI
Lướt web nhanh hơn và tiết kiệm tới 95% chi phí.
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 14:17 - 19/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 7129 Lượt

cười tủm tỉm nói “Báo cáo em hai tin vui: thứ nhất, anh hạ sốt rồi, nhiệt độ cơ thể bình thường, 37 độ 1. Thứ 2, mề đay cũng lặn mất rồi, đột nhiên đến đột nhiên đi, giống như anh chưa từng bị nổi mề đay.”

Cần gì anh báo cáo, trước khi đi ngủ tôi đã kiểm tra toàn thân anh một lần, tôi ngồi xuống, bổ sung: “Thứ ba, hai cục trên lưng anh còn ở chỗ cũ, anh vẫn chưa mang theo chân giả được.”

“Đừng nói mấy chuyện này nữa được không?” Anh nhẹ nhàng nói “Anh xin lỗi, làm em mất ngủ cả đêm. Anh xin thề, anh luôn giữ gìn sức khỏe, cũng thường xuyên tập thể dục, thật ra anh ít khi bị bệnh lắm.”

“Em cũng vậy.” Tôi đắc ý nói “Ăn được, uống được, ngủ được, chơi được, ngày nào cũng sống vui vẻ, là hạnh phúc.”

Ăn sáng xong, Lịch Xuyên dẫn tôi đi siêu thị mua quần áo cho tôi. Tôi mua trà gạo nếp [6"> cho dì dượng, mua đồ chơi cho Đậu Đậu, mua đồ trang điểm cho chị Châu Châu. Lịch Xuyên đưa tôi tới cửa khu chung cư nhà dì dượng tôi, anh chống nạng, nhảy xuống xe, mở cửa cho tôi.

[6"> Làm từ cây lưu tô, là một loại trà quý hiếm, đặc sản vùng núi Văn Đài, thành phố cảng Liên Vân, tỉnh Giang Tô, Trung Quốc

Tôi kéo tay anh không buông: “Lên gặp dì với em đi, dì em hiền hơn ba em nhiều. Dì chắc chắn sẽ thích anh.”

Anh suy nghĩ một lúc, nói: “Để lần sau đi.”

Anh dẫn tôi tới cổng lớn, đứng dưới bóng cây, anh đưa mấy món quà cho tôi: “ Đừng ở lại lâu quá, ăn cơm xong rồi về liền nha. Anh sẽ dẫn em đi dạo một vòng Côn Minh.”

“Anh Hai ơi, em dẫn anh đi dạo hay là anh dẫn em đi đây?”

“Anh dẫn em đi chứ. Uổng công em tự xưng là người Vân Nam, tới Côn Minh mà không phân biệt được đông tây nam bắc.” Anh nói.

Tôi rúc vào lòng anh, không chịu đi.

“Đi đi, đi sớm về sớm.” Anh đưa tay ra, cột dây lưng áo gió lại cho tôi.

“Được rồi.” Tôi lưu luyến, vẫn ngẩng đầu nhìn mặt anh chăm chú.

Anh cúi đầu xuống, hôn nhẹ lên trán tôi. Sau đó anh đẩy tôi ra, nói: “Anh cảm thấy, hình như mình đang bị người ta nhìn.”

Tôi quay đầu lại, thấy bảy người, xếp thành một hàng đứng cách cổng lớn không xa, đang trừng to mắt nhìn tôi. Đứng đầu là một người phụ nữ trung niên, tay xách giỏ, trong giỏ có một con cá to.

Chiếc Mercedes-Benz của Lịch Xuyên đậu bên cạnh họ.

Tôi dơ tay lên, chào hỏi mọi người: “Dì.”

Chương 17

Tuy Côn Minh[1"> được mệnh danh là thành phố mùa xuân, nhưng thật ra mùa đông vẫn rất lạnh, nhưng giống cái lạnh của phương Bắc, trong cái lạnh có mang theo sự ẩm ướt.

[1"> Thủ phủ tỉnh Vân Nam, Trung Quốc, nằm ở độ cao trung bình khoảng 1.892m so với mực nước biển, được hình thành từ năm 279 trước Công Nguyên

Tôi và Lịch Xuyên mặc quần áo giống hệt nhau: áo len cao cổ màu xám, quần jeans, giày vải du lịch, ngoài khoác thêm một chiếc áo gió xanh lam sậm màu. Lịch Xuyên nói, ăn mặc kiểu này, đi ra đường sẽ biết ngay chúng tôi là một cặp tình nhân. Thật ra, trừ cây nạng không thể rời tay một phút, Lịch Xuyên mặc quần áo gì cũng vẫn giống người mẫu chuyên quảng cáo nước hoa. Mà tôi, đi trên đường, tự ngắm gương mèo khen mèo dài đuôi, thấy mình cũng xinh xắn, nhưng khi so với Lịch Xuyên lại rất đỗi bình thường. Tôi thật sự ngại không muốn đi chung với anh.

Vì sợ dị ứng sẽ dẫn đến nhiễm trùng da, Lịch Xuyên nghe tôi năn nỉ khổ sở quá, nên không mang chân giả nữa. Anh lên hành trình một ngày của chúng tôi trên điện thoại Blackbarry: Buổi sáng đi phố cổ Quan Độ[2"> ăn canh bún[3"> và mua sắm, sau khi chúc Tết dì thì đến Đại Quan Lâu[4"> , công viên Đầm Sen, nếu vẫn còn sức thì đi leo núi Tây Sơn. Buổi tối đi Kim Mã Phường, đến quán bar Bướu Lạc Đà uống rượu, đi LDW ăn bún. Điểm đặc biệt nhất của Lịch Xuyên chính là, mỗi ngày sau khi ngủ dậy, tắm rửa xong, anh sẽ viết “To-do-list”[5">, đồng thời cũng kiểm tra lại kế hoạch của mình: từ kế hoạch tuần đến kế hoạch tháng, kế hoạch năm rồi kế hoạch 5 năm. Anh tự nhận mình là người biết quản lý thời gian.

[2">Quan Độ là một quận nội thaàn của thành phố Côn Minh.

[3">Món ăn đặc sản của tỉnh Vân Nam, bún sợi to được nấu trong nồi đồng nhỏ, nước dùng có thịt heo xay, cà chua, hành, gừng, hẹ, tỏi, bột ớt.

[4">Đại Quan Lâu, Công viên Đầm Sen, núi Tây Sơn, Kim Mã Phường…. là các danh lam thắng cảnh, đại điểm du lịch nổi tiếng của thành phố Côn Minh.

[5">Công việc phải làm.

Lịch Xuyên còn có một đặc điểm khác là, anh rất lười học tiếng Trung. Ví dụ như trên đường đi, thấy bảng hiệu nào viết bằng tiếng Anh, dù chỉ là phiên âm Latin, thì anh sẽ không nhớ tên tiếng Trung. Tôi hỏi anh, LDW[6"> là gì?

[6"> LDW là viết tắt ba chữ cái đầu của phiên âm Latin của cụm từ….. nghĩa là hương vị của phủ Điền xưa (Phủ Điền là tên cũ của Tỉnh Vân Nam).

“Hương vị Vân Nam đó!” Anh đắc ý, cảm thấy chính mình còn giống người Vân Nam hơn tôi. Tôi choáng váng.

Dì đang xách giỏ thức anh, nhìn tôi với vẻ mặt phức tạp. Dượng thì chỉ cười cười, tôi biết dễ thuyết phục ông hơn dì. Hai bà chị và anh rể thì chỉ khoanh tay đứng nhìn. Cháu trai Đậu Đậu thì hết cứ ngó nghiêng suốt buổi.

“Dì, đây là Vương Lịch Xuyên. Bạn…” Tôi liếm liếm môi “Bạn con”

Lịch Xuyên gật gật đầu: “Còn chào dì.”

Phải nói rằng, lúc này ánh mắt sáng ngời, vẻ mặt chính trực, khí chất thanh cao, lời nói ngay thẳng, khiến người khác cảm thấy thu hút và áp lực.

Dì tôi nhìn anh một hồi lâu, gật đầu, không nói gì.

Nhưng dượng tôi lại mở miệng: “Hiểu rồi, nhóc con vì cậu này mà gây với ba mày một trận. Tối 30 Tết mà bỏ nhà đi.”

Tôi mặt dày gật đầu: “Dượng, con có mua trà gạo nếp dượng thích nè.” Phải lấy lòng người dễ tính trước, lần lượt phá từng rào cản.

“Trời đất, con tốn tiền làm chi.” Dượng không nhìn khuôn mặt xanh mét của dì, cười ha hả. Dượng còn muốn nói vài câu để làm dịu không khí, vừa tính mở miệng, lại bị dì ngắt lời: “Tiểu Thu, ở ngoài lạnh lắm, vào nhà ngồi đi.” Dì sai anh rể tôi, “Tiểu Cao, con cầm đồ đạc cho Tiểu Thu đi.”

Những lời dì nói, không hề có ý tứ mời Lịch Xuyên vào nhà.

Ngay lập tức, cổ tôi cứng lại, đưa tay kéo Lịch Xuyên: “Thôi khỏi, dì! Con và Lịch Xuyên còn có việc, bữa khác lại tới chúc Tết dì.”

Sau khi mẹ tôi mất, dì đặc biệt có uy trong nhà tôi. Ba tôi thường xem dì như hình bóng của mẹ, đối với dì vừa thân thiết vừa tôn trọng. Nhưng là, tôi đạp xe mười mấy tiếng đồng hồ từ Cá Cựu đến Côn Minh, không phải để Lịch Xuyên chịu sỉ nhục trước mặt dì.

Lịch Xuyên vuốt vuốt tay tôi, nhẹ nhàng nói: “Tiểu Thu, lâu lâu mới tới Côn Minh, phải đi thăm dì chứ. Chiều anh qua đón em.”

Sau đó, anh bình tĩnh cười với mọi người, nói: “Chúc mọi người năm mới vui vẻ.” Nói xong, anh buông tay tôi ra, đi ra xe. Không biết lái xe đã đứng dậy từ khi nào, liền mở cửa xe cho anh.

Đúng lúc đó, dượng lớn tiếng gọi: “Đợi chút, cậu Vương. Hiếm khi tới Côn Minh, mời cậu cùng Tiểu Thu lên uống ly trà!”

Chị Châu Châu liền tiếp lời: “Đúng đó, chúng tôi mua nhiều đồ ăn lắm, gặp bữa thì ăn chung đi!”

Dì tôi trừng mắt nhìn hai người ăn cây táo, rào cây sung.

Mọi người cùng nhau đi tới cổng khu chung cư, dì tôi nhìn Lịch Xuyên nói: “Cậu Vương, cầu thang rất khó đi, cần ai cõng cậu lên không?”

“Không cần đâu, thưa dì.” Lịch Xuyên nói: “Mời dì đi trước.”

Ngoại trừ giọng điệu có chút khiêu khích, những điều dì tôi nói là thật. Nhà dì ở tầng 7, cầu thang vừa hẹp lại vừa dốc, lại còn để đầy đồ linh tinh. Người bình thường còn phải lách người liên tục mới qua được. Căn hộ chung cư này là năm xưa nhờ dượng tôi đạt danh hiệu chiến sĩ thi đua mới được cấp.

Người trong nhà đi quen, chỉ nghe vài tiếng bước chân lẹp xẹp, dì, dượng, chị họ, Đậu Đậu, mấy anh rể đều biến mất. Còn lại tôi và Lịch Xuyên, từ từ leo lên từng bậc thang một. Lên đến tầng 3, Lịch Xuyên dựa vào tường, nghỉ mệt một chút. Anh nói: “Em đừng đi sau lưng anh nữa. Lỡ anh té xuống thì em cũng té theo.”

Tôi nói: “Em muốn đi sau lưng anh mà. Lỡ anh có té, em còn đỡ anh được.”

Anh không nói gì thêm, lấy nạng gõ gõ bậc thang, ý bảo tôi đi trước.

Lên đến tầng 6, liếc thấy giày của anh sắp tuột dây, tôi đang định cúi người xuống cột lại giùm anh. Anh ngăn tôi lại: “Để anh.”

“Chuyện này cũng giành với em làm chi?” Tôi trừng mắt nhìn anh. Tôi nhanh chóng cúi người, cột chặt dây giày.

“Lần trước em cột như vậy, làm anh phải lấy kéo cắt dây.” Anh lẩm bẩm.

Tôi đứng lên, hỏi “Đừng nói là anh bỏ luôn đôi giày kia rồi nha?”

“Đâu có.” Người này luôn xem tiền như rác, nói với anh cũng như không thôi.

Lên đến tầng 7. mọi người đã vào nhà từ lâu, chỉ còn mình dượng đứng cạnh cửa chờ kéo cửa sắt cho chúng tôi. Lịch Xuyên bước lên giữ chặt cửa lại, tôi lách qua người anh đi vào nhà. Sau đó, anh vào nhà, cởi áo gió giúp tôi, cầm cả áo của anh, đưa cho Mẫn Mẫn. Thân thể khiếm khuyết của anh hiện ra rõ ràng trước mắt tất thảy mọi người. Tôi thấy người Mẫn Mẫn hơi run. Những người khác đều đang cố gắng che giấu ánh mắt kinh ngạc.

“Ngồi đây đi, Lịch Xuyên.” Tôi chỉ vào ghế sô pha đơn có tay vịn duy nhất trong phòng khách, dẫn anh đến đó không chút do dự. Thật ra, đó là chỗ ngồi riêng của dì, dì luôn thích ngồi đó đan áo len, xem TV.

Ở nơi đông người, Lịch Xuyên luôn phải mang chân giả,

Trang: [<] 1, 28, 29, [30] ,31,32 ,55 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT