watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Hồng Nhan 3Q - Cho Iphone
Hồng Nhan 3Q là gM SLG với chủ đề lịch sử tam quốc cho Iphone
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 14:17 - 19/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 7128 Lượt

là vì thiếu nửa người dưới để chống đỡ sức nặng của cơ thể, ngồi rất khó khăn. Nếu anh không mang chân giả, chỉ cần ngồi trên ghế cứng khoảng 10 phút thôi là anh sẽ thấy đau.

Không ngờ Lịch Xuyên nhanh nhận ra sự đặc biệt của cái ghế, không chịu ngồi: “Anh ngồi ở đây được rồi.” Nói xong, anh đi thẳng tới chiếc ghế bên cạnh, ngồi xuống.

Chị họ lần lượt thay nhau đi pha trà.

Dì uống một hớp trà, hỏi: “Cậu Vương tới Côn Minh hồi nào?”

“Đi máy bay chuyến sáng nay.” Tôi trả lời thay anh.

“Năm nay cậu bao nhiêu tuổi?” Dì liếc tôi, hỏi tiếp.

“Hai mươi lăm.”

“Cậu theo Tiểu Thu nhà tôi cũng nhanh đó.”

“Dạ không dám, người chậm phải xuất phát sớm hơn.” Ai nói người này không biết tiếng Trung, nhưng phản ứng nhanh vô cùng.

“Phụt…” Tôi và chị họ phì cười, suýt phun trà ra.

“Cậu Vương… Lịch Xuyên, đúng không? Cậu học trường nào? Là bạn học của Tiểu Thu hả?” Dượng hỏi.

“Ông già lẩm cẩm, một đứa 17, một đứa 25, người ta lớn hơn Tiểu Thu nhà mình 8 tuổi, bạn học sao được chứ?” Dì cằn nhằn dượng.

“Không phải tôi cũng lớn hơn bà 8 tuổi sao? Tám tuổi cũng được, số may mắn.” Dượng cãi lại.

Lịch Xuyên nói: “Con tốt nghiệp rồi, đang làm kiến trúc sư ở Bắc Kinh.”

Dì gật đầu: “Kiến trúc sư là nghề tốt. Quê cậu ở đâu?”

Bắt đầu tra hộ khẩu rồi.

“Dạ… Bắc Kinh.”

“Bắc Kinh? Nhà ở Bắc Kinh mắc lắm! Mẹ Tiểu Yến đi thăm bà con ở Bắc Kinh về kể, một căn hộ nhỏ hai phòng ngủ một phòng khách giá cả triệu tệ[7">. Cậu nói thử xem, người Bắc Kinh phải kiếm bao nhiêu một tháng mới mua được nhà đây?”

[7">Khoảng 3,5 tỉ đồng Việt Nam

“Dì, lương của Lịch Xuyên cũng khá lắm.” Tôi chen ngang, không để dì nói tiếp.

“Cậu biết rõ, hai đứa yêu nhau, vấn đề quan trọng nhất không phải là tiền.” Dì đổi giọng “Quan trọng là, người đàn ông phải biết gánh vac.”

Lời dì nhiều ẩn ý, Lịch Xuyên im lặng, dáng vẻ chân thành nghe theo sự giáo dục của tổ chức.

“Cậu Vương, cậu 25 tuổi, nên tìm cô gái tương đương tuổi cậu. Tiểu Thu mới học đại học, chưa hiểu sự đời, vẻ ngoài và suy nghĩ vẫn giống học sinh. Bản thân nó không có khả năng phán đoán. Cậu Vương, cậu nên giúp nó mới phải.”

“Dì…”

“Người lớn nói chuyện, con nít đừng xen vào.” Dì nghiêm mặt.

Lịch Xuyên làm dịu tình hình: “Thưa dì, Tiểu Thu vừa thông minh vừa quyết đoán, có khả năng sống tự lập tốt, con không biết phải giúp em ấy cái gì.”

Đáng tiếc, Lịch Xuyên không biết dì và ba tôi là chiến hữu. Ý kiến của ba tôi, dì luôn kiên định chấp hành. Một ông già ngoan cố như ba tôi đâu có tôn trọng dì một cách vô cớ. Có năm kia, em trai tôi muốn đến nhà dì nghỉ hè, thật ra là muốn xem bộ phim TV Thần điêu hiệp lữ. Ba tôi chỉ dặn dì một tiếng, suốt mùa hè năm đó, đừng nói tới Thần

điêu hiệp lữ, ngay cả chương trình Thời sự nó cũng không xem được ngày nào.

“Nói đến khả năng sống tự

lập,” dì đổi giọng, ra đòn chết người, “Nhìn tình trạng sức khỏe của cậu Vương, chắc bản thân cậu vẫn cần người khác chăm sóc. Bậc cô dì như chúng tôi sao yên tâm giao một cô gái 17 tuổi cho cậu được?”

Từ nhỏ tới lớn, tôi chưa bao giờ ghét dì. Bởi vì câu nói này, tôi lần đầu hận bà. Tôi bắt đầu cắn móng tay mình. Mỗi khi tức giận mà không thể phát tiết, là tôi cắn móng tay theo bản năng.

Lịch Xuyên kéo tay tôi. Anh im lặng một lát, lại nói:

“Thưa dì, trong cuộc đời này, phúc họa khó lường trước được. Cháu không cần Tiểu Thu chăm sóc cháu, cháu sẽ chăm sóc Tiểu Thu thật tốt. Xin dì yên tâm.”

Anh nói mà mặt không đổi sắc, không kiêu ngạo, không nịnh nọt. Dì định mở miệng, nhưng không biết nói gì, liền liếc dượng một cái ý muốn dượng nói chuyện.

Dượng trầm ngâm một lát, nói: “Lịch Xuyên, cậu thích ăn bánh xếp không? Hôm nay nhà tôi làm bánh xếp. Mẹ Châu Châu, mau đi nấu cơm đi.”

Thừa dịp dì nổi giận đùng đùng đi vào bếp, dượng vỗ nhẹ vai anh: “Đừng để ý. Bình thường bà ấy hiền lắm.”

Lịch Xuyên mỉm cười: “Đâu có, dì chỉ nói sự thật mà thôi.”

Kể từ khi vào cửa, tôi luôn muốn tìm lí do để dẫn Lịch Xuyên chuồn đi. Nhưng ông anh rể người Thượng Hải vừa nghe Lịch Xuyên làm kiến trúc, liền bắt chuyện với anh: “Cậu Vương là kiến trúc sư hả? Tôi đang làm việc ở Công ty bất động sản Hoành Đô, tôi quen nhiều người trong ngành lắm, cậu làm ở công ty nào?”

“Một công ty Thụy Sĩ, CGP Architects.”

“Có nghe nói. Chắc cậu giỏi ngoại ngữ lắm. Tôi không rõ tình hình Bắc Kinh lắm, nhưng ở Thượng Hải có chi nhánh của công ty này, rất nổi tiếng trong giới kiến trúc. Thiết kế ngoại thất và cảnh quan sân vườn rất đẹp. Có điều đắt khách quá, chúng tôi bỏ tiền ra mời cũng không được. Chi nhánh Thượng Hải có hai kiến trúc sư người nước ngoài rất giỏi, đáng tiếc là không biết tiếng Trung, muốn nói chuyện với họ phải mời phiên dịch chuyên nghiệp, một tiếng giá 500 tệ.” Dượng quay đầu nhìn tôi, nói: “Lúc Tiểu Thu phát hiện đậu vào khoa tiếng Anh, buồn bực rất lâu. Con thấy chưa, học giỏi tiếng Anh cũng kiếm được bộn tiền đó chứ.”

“Hiện nay Tổng công ty ở Bắc Kinh có mời mấy kiến trúc sư ở trong nước, rất giỏi, trao đổi với họ sẽ tiện hơn nhiều. Đúng rồi, anh rể làm gì trong giới bất động sản vậy?”

“Quy hoạch, Giám đốc phòng Quy Hoạch.” Anh rể đưa danh thiếp ra “Sau này nếu chúng tôi tìm kiến trúc sư ở Thượng Hải khó quá, tới Bắc Kinh tìm cậu được không?”

“Được chứ. Xin lỗi anh, tôi không có danh thiếp, đây là số điện thoại của tôi. Tôi có biết anh Phương bên công ty anh, có ăn chung với anh ấy bữa cơm.”

“Anh Phương nào?”

“Phương Viễn Hoa.”

“Là Tổng giám đốc.”

“Đúng rồi.”

“Thì ra cậu quen biết nhiều vậy.” Anh rể cười tươi rói nhìn anh, chữ “thích” đã hiện rõ trên mặt.

Nguồn ebook: http://luv-ebook.com/

Bạn trai của chị Châu Châu cũng họ Vương, tên Vương Dụ Dân. Anh ta làm cùng công ty bất động sản với Châu Châu. Dụ Dân giống Châu Châu, chỉ học đại học tại chức, sau lại đi làm kiếm tiền, mới học cao học tại Đại học Vân Nam. Lớp này đầu vào rất dễ, nhưng học phí rất cao, tốt nghiệp xong không có học vị, chỉ có bằng tốt nghiệp, nên cũng không phải là bằng chính quy. Do đó dì không thích, luôn phản đối hai người tìm hiểu nhau. Lúc trước, dì một hai muốn giới thiệu con đồng nghiệp cho Châu Châu. Anh chàng này tốt nghiệp Đại học Thanh Hoa[8">, hai người quen một thời gian, Châu Châu không thích, chủ động đòi chia tay, khiến dì tức gần chết. Đây là lần đầu tiên Dụ Dân đến nhà, mang theo một đống quà, nhìn có vẻ rất hồi hộp. Không ngờ nửa đường lại xuất hiện Lịch Xuyên, thành đối tượng tấn công chủ yếu của dì, anh ta liền nhẹ nhõm.

[8"> Cùng với Đại học Bắc Kinh là hai trường Đại Học đứng đầu của Trung Quốc.

“Cậu Vương, cũng trùng hợp thật, tôi đang làm ở công ty Gia Hoa Hoành Cảnh, cũng là công ty bất động sản. Tôi làm bên kinh doanh tiếp thị, còn làm thêm bán bảo hiểm nhân thọ nữa.”

“Vậy à?” Lịch Xuyên nói “Hay là tôi mua bảo hiểm cho Tiểu Thu, cô ấy hay bị lạc đường lắm.”

“Bảo hiểm chẳng qua là lừa đảo. Tôi đâu dám lừa người nhà. Nếu anh Vương muốn mua, thì mua bảo hiểm An Bình đi.” Dụ Dân cười nói “Lúc nãy anh rể nói trụ sở chính của công ty cậu ở Thụy Sĩ, cổ đông lớn của công ty tôi là một công ty đầu tư của Thụy Sĩ, cũng tên CGP, không biết có quan hệ gì với công ty anh không?”

Lịch Xuyên nói: “Có liên quan. Công ty tôi trực thuộc công ty này.”

Dụ Dân thở dài, nói: “Công ty tôi hai năm nay làm ăn không tốt lắm, nghe nói CGP có ý định rút cổ phần. Tin đồn đã lan tới tận đây, không biết có đúng hay không. Anh Vương ở Bắc Kinh có nghe nói gì không? Nếu là thật, tôi và Châu Châu nghỉ sớm thì tốt hơn.”

Lịch Xuyên lắc đầu: “Không nghe nói. CGP đầu tư trong nước rất nhiều, cụ thể là công ty nào thì tôi không rõ lắm. Như vậy đi, nếu lời đồn là thật, anh gọi điện thoại cho tôi. Tôi sẽ nghĩ cách giúp anh, được không?”

“Nếu vậy thì làm phiền anh.” Dụ Dân xin số điện thoại của Lịch Xuyên.

“Chuyện nhỏ thôi mà.”

Đang nói chuyện, dì tôi mặt đăm đăm từ bếp đi ra, dượng thấy, nói to với chúng tôi:

“Lịch Xuyên, Tiểu Thu nhà tôi thủ khoa đại học của huyện Cả Cựu, tổng điểm của nó cũng đứng đầu cả tỉnh Vân Nam. Ba nó rất kỳ vọng vào nó. Hai đứa còn trẻ, đừng vì yêu đương mà ảnh hưởng việc học.”

“Dượng ơi, Lịch Xuyên thường dạy thêm ngoại ngữ cho con. Còn sửa bài tập cho con nữa.” Tôi vội vàng giải thích thêm. “Con ở Bắc Kinh chưa quen, hễ gặp khó khăn là anh ấy giúp con, kêu là đến liền.”

Mục đích của những câu này, là lay động dì tôi.

Năm đó dì tôi từ Cả Cựu lấy chồng ở Côn Minh, dượng tuy là công nhân, nhưng ba mẹ dượng cũng là cán bộ đội sản xuất. Mẹ chồng dì luôn phản đối cuộc hôn nhân của hai người, khi đám cưới cũng không tham dự. Dì một thân một mình không ai nương tựa, một thời gian dài phải sống khổ sống sở.

Vẻ mặt dì hơi dịu lại, dì liếc tôi: “Cậu Vương, nghe nói lần này Tiểu Thu về Côn Minh, cậu mua vé máy bay khoang hạng nhất cho nó?”

“Chuyện đó… đúng ạ.”

“Còn nhỏ ngồi khoang hạng nhất cái gì, không sợ hại chết nó?”

“Thưa dì, Tiểu Thu xếp hàng hai ngày hai đêm mà không mua được

Trang: [<] 1, 29, 30, [31] ,32,33 ,55 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT