watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Hồng Nhan 3Q - Cho Iphone
Hồng Nhan 3Q là gM SLG với chủ đề lịch sử tam quốc cho Iphone
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 14:17 - 19/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 7094 Lượt

đầu. Nghe tiếng tôi ngáp, liền hỏi: “Sao vậy, hôm qua không ngủ hả?”

“Có chứ.” Tôi là thiên tài mà, cần gì cố gắng làm việc? Cần gì thức đêm hôm hoàn thành công việc?

Anh hỏi tiếp: “Vậy em ăn trưa chưa?”

Lúc tôi vào phòng anh, đã là một giờ chiều.

“Chưa.” Tôi đói đến sắp xỉu rồi.

“Hôm nay làm tới đây thôi.” Anh gác bút, đứng dậy, đi ra mở cửa cho tôi.

Tôi chạy ra quán bán đồ ăn vặt ngoài cổng, ăn đại một cái bánh hành chiên. Sau đó về phòng tắm một cái, nằm xuống ngủ ngay.

Tôi ngủ thẳng một mạch đến chiều ngày hôm sau, không có ai tìm tôi.

Tôi dậy, đi ra hành lang thì gặp Tiểu Đinh bên phòng đồ họa, thật ra chúng tôi cũng chẳng thân thiết gì, nhưng cũng cùng đi xuống nhà hàng ăn trưa. Ăn xong, tôi hỏi anh ta: “Tiểu Đinh, tôi rất ít khi sang phòng đồ họa chơi, ngại quá, không biết tên đầy đủ của anh là gì?”

“Đinh Xuân Thu.”

Anh ta nói xong, nghiên cứu vẻ mặt tôi: “Sao, cô không thấy tên tôi hơi kỳ sao?”

“Đinh Xuân Thu, tên rất hay nha! Tả Truyện[1"> còn được gọi là Tả Thị Xuân Thu còn gì?”

[1"> Tả truyện hay Tả Thị Xuân Thu là tác phẩm sớm nhất của Trung Quốc viết về lịch sử phản ánh giai đoạn từ năm 722 TCN đến năm 468 TCN.

“Cô có đọc truyện của Kim Dung không?”

“Không.”

Anh ta bắt tay tôi: “Annie, cô gái duy nhất tôi biết chưa bị tiểu thuyết kiếm hiệp đầu độc. Tôi xin chân thành bày tỏ lòng kính trọng với cô.”

Tôi che miệng cười thầm. Thì ra anh ta sợ người khác gọi mình là “Tinh tú lão quái[2">”.

[2"> Tinh tú lão quái Đinh Xuân Thu: một nhân vật phản diện trong bộ tiểu thuyết Thiên Long Bát Bộ của nhà văn Kim Dung.

“Những người khác đi đâu hết rồi?” Tôi nhìn lướt qua cả nhà hàng phía sau lưng anh ta, chỉ có vài người của CGP, không thấy Lịch Xuyên.

“Đa phần là đang làm việc trong phòng, ban Tổng Giám đốc thì theo anh Lịch Xuyên ra công trường rồi. Công ty mình đang gấp mà, sắp đến hạn dự thầu rồi. Bây giờ phải thực hiện lại toàn bộ công việc của hai tháng trước, hơn nữa còn phải hoàn thành trong vòng 10 ngày, mà còn yêu cầu phải trúng thầu nữa, ai cũng bận bù đầu bù cổ hết.”

Tôi phát hiện người của CGP thích gọi Lịch Xuyên là anh Lịch Xuyên, chứ không gọi là anh Vương. Vì trong công ty có đến năm người họ Vương.

Nhưng mà, nói thật, tôi đâu thấy Lịch Xuyên bận gì đâu. Nước tới chân rồi mà anh ta còn nghiên cứu thơ Tạ Linh Vận.

“Cho tới bây giờ, bản vẽ quy hoạch tổng thể và phương án thiết kế tổng thể đã làm xong chưa?”

“Các bản vẽ do anh Lịch Xuyên phụ trách đã xong mấy bản rồi, như bản vẽ phối cảnh cảnh quan chính, bản vẽ phác thảo tay các chi tiết quan trọng cũng gần xong hết rồi.Các bản vẽ thiết kế chi tiết cảnh quan và đường nội bộ do Tổng Giám đốc Giang và Phó Tổng Giám đốc Trương phụ trách . Bản vẽ mặt bằng tổng thể, bản vẽ phối cảnh tổng thể, bản vẽ phối cảnh không gian và bản vẽ mặt cắt vẫn chưa xong, Cuối cùng còn phải viết hồ sơ thiết kế nữa: thuyết minh ý tưởng, thuyết minh công dụng, thuyết minh về chỉ tiêu kinh tế kỹ thuật nữa… Bên phòng tôi chủ yếu chỉ làm mấy việc vặt hậu kỳ thôi.” Anh ta dừng một chút, rồi nói thêm “Tuy nhiên, công trình này có trúng thầu hay không, chì nhờ vào anh Lịch Xuyên thôi. Anh ấy nổi tiếng là nhanh chân lẹ tay, chưa từng trễ hạn, thậm chí còn thường xuyên hoàn thành bản vẽ trước thời hạn nữa. Có anh ấy ở đây, mọi người an tâm 50% rồi… Chỉ sợ, sức khỏe anh ấy không chịu nổi khối lượng công việc nặng như vậy.”

Tôi cảm thấy, nụ cười của mình đông cứng lại: “Sức khỏe? Nhìn anh ấy khỏe lắm mà?”

“Nghe nói là bị tai nạn khi trượt tuyết, hơn nữa anh ấy bị thiếu máu nghiêm trọng, có bao giờ khỏe đâu. Lúc Tổng Giám đốc Giang gọi điện thoại mời anh ấy, anh ấy vẫn đang nằm viện. Mấy hôm nay bận quá, hình như bệnh lại trở nặng hơn. Lúc đầu anh ấy nói sẽ cùng làm mô hình với mọi người sau khi hoàn thành thiết kế, nhưng bây giờ Tổng Giám đốc Giang không dám để anh ấy làm.”

“Tại sao?”

“Làm mô hình phải sử dụng dao cắt giấy, lỡ bị đứt tay, không cầm máu được thì nghiêm trọng rồi.”

Tôi chưa từng nghe nói Lịch Xuyên thiếu máu. Thời gian chúng tôi yêu nhau, anh ấy chỉ bị bệnh hai lần. Một lần bị viêm phổi, phải nằm viện, nhưng mà, nghe ý anh thì là do bác sĩ chuyện bé xé ra to. Lần thứ hai là anh bị sốt, tôi ép anh mới chịu uống mấy viên Ngân Kiều Phiến[3">. Nhìn anh bình thường rất khỏe mạnh, đâu giống người bị thiếu máu.

[3"> Ngân Kiều Phiến: một loại thuốc đông y dạng viên của Trung Quốc, được người dân sử dụng rộng rãi để giảm sốt, giảm ho khi bị cảm; thành phần chính có hoa kim ngân, liên kiều, bạc hà…

Đang tính hỏi tiếp, Tiểu Đinh lại nhìn đồng hồ: “Annie, không nói với cô nữa, tôi phải đi làm tiếp đây.”

Tôi về phòng, lại nằm lì trên giường, lòng dâng lên nỗi lo âu mơ hồ. Ngay sau đó, điện thoại tôi reo, là số của Phó Tổng Giám đốc Trương.

“Annie, cô còn ở khách sạn không?”

“Còn.”

“Cô đi sân bay đón hai người được không? Người nước ngoài.”

“Được.” Tôi cô gắng nói bằng giọng hào hứng. Tôi là phiên dịch duy nhất ở đây, cũng là người rảnh rỗi nhất, tôi không đi thì ai đi.

“Chuyện là vầy, khách gồm có anh trai của anh Vương, anh Vương Tế Xuyên và một kiến trúc sư người Pháp, tên là René. Đáng lẽ anh Vương tính tự mình đi đón, nhưng bây giờ chúng tôi vẫn đang khảo sát công trường, không về kịp, nên phiền cô đi đón họ giúp. Còn chỗ ở thì chúng tôi sắp xếp rồi.”

“Số chuyến bay và giờ hạ cánh là…”

“Anh Vương nói, cậu ấy ghi số chuyến bay và thời gian trên giấy ghi chú trên bàn làm việc của cậu ấy, lúc đi quên cầm theo. Chỉ nhớ hình như là 6 giờ rưỡi đến Ôn Châu. Tôi vừa gọi điện thoại cho bảo vệ. Cô có thể xuống quầy lễ tân lấy chìa khóa, rồi lấy tờ giấy ghi chú để đi đón khách.”

Tôi nhìn đồng hồ, 5 giờ 40. Quá gấp. Tôi gác máy, xuống quầy lễ tân lấy chìa khóa, mở của phòng Lịch Xuyên, tìm được tờ giấy ghi chú, vội vàng về phòng thay đồ, trang điểm, lấy túi xách, bắt taxi tới sân bay.

Mùa đông Ôn Châu, trời tối rất sớm.

Sân bay khá đông đúc.

Tôi tìm thấy số hiệu chuyến bay trên bảng thông báo điện tử, thấy máy bay hạ cất cánh từ Bắc Kinh chậm hơn 2 tiếng so với dự kiến vì “lý do thời tiết”. Từ Bắc Kinh tới Ôn Châu mất 2 tiếng đồng hồ, tôi phải ngồi chờ thêm hai tiếng ở sân bay.

Tôi mua một cuốn tạp chí, vào quán cà phê ngồi đọc giết thời gian.

Đợi được một tiếng, tôi lại nhìn bảng thông báo, phát hiện máy bay vẫn chưa cất cánh, hơn nữa, giờ cất cánh dự kiến biến thành 22:00.

Tôi hối hận sao không mang máy tính theo. Trong máy tính có rất nhiều e-book, còn phải chờ mấy tiếng nữa, tôi làm gì để giết thời gian đây.

Lên cơn ghiền thuốc lá, tôi đến cửa hàng mua một gói thuốc, chạy ra gốc cây ngoài cổng chính hút một điếu. Sau đó lại đi vào, lại mua một cuốn tạp chí, tiếp tục chờ.

Tới 9 giờ, tôi chạy ra ngoài hút điếu thứ hai, điện thoại bỗng reo lên. Một dãy số lạ.

“Alo?”

“Annie.”

Nghe thấy giọng nói này, tim tôi bắt đầu đập thình thịch.

“… Tổng Giám đốc Vương.”

“Máy bay hạ cánh trễ hả?”

“Dạ.”

“Dự kiến mấy giờ hạ cánh?”

“Mười hai giờ.”

“Không cần chờ nữa, về trước đi.”

“Không về, đây là nhiệm vụ Phó Tổng Giám đốc Trương giao cho tôi.”

“Tôi là cấp trên của Phó Tổng Giám đốc Trương.”

“Nếu tôi về, thì lúc khách đến ai đón?”

“Không cần đón, họ tự đón taxi ở sân bay cũng được.”

“Taxi sân bay? Tổng Giám đốc Vương, dân tộc Trung Hoa chúng ta rất hiếu khách, là người Trung Quốc, tôi không thể để các chuyên gia nước ngoài đến CGP kiểm tra công việc bị đối xử như thế. Tôi, Tạ Annie, sẽ hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ mà lãnh đạo công ty giao cho tôi.” Tôi chỉ nói vấn đề công việc.

Đầu bên kia trầm mặc.

Một lát sau, anh hỏi: “Em đang ở đâu?”

“Ở quán cà phê chỗ phòng chờ.”

“Sao tôi không thấy em?”

“Tôi ở trong toilet.”

“Dập thuốc đi, qua đây gặp tôi.”

Giọng của Lịch Xuyên cho dù nói gì cũng dễ nghe, ừ, giọng điệu hung hăng này ít khi nghe thấy nha.

Để tránh anh ngửi thấy mùi thuốc, tôi xịt nhiều nước hoa lên người. Anh đeo chân giả, ngồi trên xe lăn. Khuôn mặt gầy rộc, vest đen, áo sơ mi màu lam nhạt, cà vạt sọc. Tất cả phụ nữ trong tiệm, bất luận già trẻ, đều đang liếc nhìn anh.

Lịch Xuyên không thích xe lăn, nếu không phải vạn bất đắc dĩ thì anh tuyệt đối không ngồi. Tôi chưa thấy anh ngồi xe lăn ở nơi công cộng bao giờ.

Tôi nói “Hi”, đi tới sô pha trước mặt anh, ngồi xuống.

Trước mặt anh có một ly trà chanh. Chắc chắn là bị sặc mùi nước hoa của tôi, anh quay người sang chỗ khác, ho nhẹ, sao đó nói Excuse me[4">.

[4"> Xin lỗi.

Tôi cười thầm. Lịch Xuyên vẫn bị bệnh cũ, dù anh ho, hắt xì hoặc là vô tình đụng vào người khác, thì đều nói “Excuse me” ngay lập lức. Có khi anh rút tiền ở ATM, lỡ ấn nhầm nút cũng nói sorry với cái máy.

“Em muốn uống gì?” Anh hỏi.

“Cà phê.”

“Hai sữa hai đường?”

Sáu năm trước, tôi thích cà phê thơm đậm mùi sữa. Thật ngọt, thật béo.

“Cà phê đen, không đường.”

“Irish cream or Noisettle[5">?” Đây là hai loại cà phê tôi thích uống nhất lúc còn yêu Lịch Xuyên. Lịch Xuyên không

Trang: [<] 1, 47, 48, [49] ,50,51 ,55 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT