watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

BÁ CHỦ TAM QUỐC
Bá Chủ Tam Quốc là game chiến thuật "quốc chiến".
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 14:17 - 19/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 7092 Lượt

gọi là “hazelnut”, mà gọi tên tiếng Pháp là “Noisettle”.

[5"> Hương kem Ai len hay hương hạt dẻ.

“Columbia, please[6">.” Bây giờ tôi đã chuyển sang uống loại cà phê đậm nhất, mạnh nhất.

[6"> Cà phê Columbia có hương đặc trưng do moka Columbia kết hợp với mùi vị béo của bản thân bơ trong hạt cà phê được giữ lại do phương pháp rang đặc biệt.

Đúng là mọi thứ đều thay đổi.

Anh điều khiển xe lăn đi mua cà phê. Trả tiền xong, nhờ phục vụ bưng tới cho tôi.

Tôi không đeo kính, nên phải trừng to mắt nhìn anh. Mặt anh rất gần mặt tôi, dù sao cũng nhìn không rõ, nên tôi liền nhìn anh chằm chằm, cứ như anh là người ngoài hành tinh.

“So.” Anh nói “Em bị cận thị nặng à?”

“Không nặng lắm.”

“Đã lâu không gặp, Tiểu Thu.” Anh nói, giọng nói đến từ hư không “Em khỏe không?”

“Rất khỏe. Anh thì sao?”

“Cũng rất khỏe.”

“Lâu lâu mới đến Trung Quốc, sao không dẫn bà xã theo chơi?” Tôi hỏi.

“Anh vẫn còn độc thân.” Anh nhìn mặt tôi “Em thì sao?”

“Thông tin cá nhân, không thể tiết lộ.”

Giấu giếm.

Rõ ràng anh bị câu nói của tôi đả kích. Sau đó anh cứ ngồi đó không nhúc nhích, không nói chữ nào.

Tôi cũng ngồi im không lên tiếng.

Anh không mở miệng. tôi cũng không mở miệng, chẳng ai chịu xuống nước.

Suốt một tiếng, chúng tôi như hai người người xa lạ, ngồi đó uống nước, không ai nói chuyện với ai.

Rốt cuộc, tôi mở miệng trước: “Lịch Xuyên, sao anh lại về?”

Anh giật mình, chắc không nghĩ tôi sẽ hỏi câu này. Qua hồi lâu, anh mới trả lời: “Đi công tác.”

“Vậy chừng nào anh rời Bắc Kinh?”

Anh lại chần chờ hồi lâu, trả lời qua loa: “Khi kết thúc công tác.”

Nhìn anh có vẻ khó xử, tay anh đang nắm chặt ly trà, cơ hồ sắp bóp nát nó ra. Hơn nữa, khuôn mặt anh đanh lại, rất cứng nhắc, rất lo lắng. Tôi cảm thấy, nhìn dáng vẻ của anh hiện giờ, nếu tôi tiếp tục hỏi vài câu anh khó trả lời, ắt hẳn anh sẽ xỉu trước mặt tôi ngay lập tức.

Thôi vậy, tôi không làm khó dễ anh nữa. Tôi cười cười, nói tiếp: “Như vậy, xin hỏi, trong thời gian công tác, chúng ta có quan hệ gì?”

Bạn bè? Người quen? Đồng nghiệp? Cấp trên, cấp dưới? Tóm lại, chắc chắn không phải người yêu rồi.

“Giữa chúng ta, là quan hệ công việc.”

Tôi hít sâu một hơi.

Quan hệ công việc.

Đúng lúc đó, điện thoại của tôi reo. Tôi đang bực mình muốn chết, không muốn nghe điện thoại, nên lập tức ấn nút từ chối.

Nửa phút sau, điện thoại lại reo.

Tôi đành phải nghe: “Alo?”

“Tôi là Tiêu Quan.”

“Chào Tổng Giám đốc Tiêu.”

“Hôm nay tôi có đến CGP, nghe Emma nói em đang ở Ôn Châu?”

“Đúng vậy.”

“Có một cuộc bán đấu giá cần dịch một quyển sổ tay giới thiệu, đúng lúc Đào Tâm Như bị bệnh, tôi đã nhận hợp đồng rồi. Em làm giúp được không? Tôi sẽ trả nhuận bút dịch gấp đôi.”

“Khi nào cần?” Tôi lấy sổ ghi chú ra, kiểm tra lịch.

“Cuối tháng được không?” Anh ta nói “Em cứ làm xong việc ở Ôn Châu trước đi.”

“Bao nhiêu trang?”

“Năm mươi trang.”

“Nhiều cổ văn lắm à?”

“Toàn bộ.”

“Cũng được.”

“Cảm ơn.”

Tôi đang định gác máy, không ngờ anh ta nói tiếp: “Annie, lần trước do tôi quá đường đột. Xin em đừng giận. Trước đây tôi và Emma có mâu thuẫn nghiêm trọng.”

“Không sao.”

“Chừng nào về Bắc Kinh?”

“Có lẽ là mười ngày sau, không chắc chắn lắm.”

“Nhớ báo cho tôi trước, tôi sẽ ra sân bay đón em, rồi mời em đi ăn luôn. Xem như xin lỗi vậy.”

“Không cần đâu, anh khách sáo quá rồi.”

“Annie, trước đây em có ai theo đuổi em chưa?”

Tôi sửng sốt, trả lời: “Chưa.”

Tôi suy nghĩ, chuyện tôi và Lịch Xuyên, thật ra là tôi theo đuổi anh, hay là anh theo đuổi tôi? Không biết nữa. Lúc đầu, chắc chắn là tôi chủ động, tôi mời anh xem phim trước. Đúng là bội tình bạc nghĩa, vậy mà tôi chỉ giận mà không hận anh.

“Em quen tôi thử đi, coi như làm nóng người.”

Tôi chưa kịp trả lời, anh ta đã gác máy trước.

Gác máy, tôi bưng cà phê lên, uống một hớp, sau đó thấy ngón tay mình cứ co giật không ngừng, liền quyết định ra ngoài hút thuốc.

“Tôi đi ra ngoài một chút.”

“Ra ngoài làm gì?”

“Không liên quan tới anh.”

Tôi thật sự khinh thường bản thân mình, khinh thường bản thân vì qua bao nhiêu năm rồi mà không bỏ xuống được. Khinh thường bản thân vì không kiềm chế được cơn tức.

Tôi đi nhanh ra ngoài cổng, tìm được một chỗ vắng vẻ, hút hết điếu này tới điếu khác.

Bên ngoài rất lạnh, mặc dù tôi mặc áo khoác, nhưng tay vẫn lạnh cóng. Nhưng tôi không muốn trở về quán cà phê, không muốn gặp con người ngồi xe lăn đó. Tôi thà đứng giữa đám khói thuốc mờ mịt do chính mình tạo ra. Tôi đứng ở ngoài khoảng một tiếng, tới khi hút hết điếu thuốc cuối cùng, mới quay lại chỗ đón hành khách. Tôi vào toilet rửa mặt, nhìn gương thấy khuôn mặt của tôi không có sự thay đổi nào dưới sự che lấp của son môi, kem nền, phấn mắt. Chỉ có điều, lúc hút thuốc, tôi không kiềm chế được rơi nước mắt, mascara được quảng cáo là chịu nước, nhưng không tốt cho lắm, tôi mới quẹt sơ đã lem màu, tôi lấy khăn giấy lau thì nó lại không trôi, chùi cỡ nào cũng không hết.

Cách giờ máy bay hạ cánh nửa tiếng, bộ dạng tôi thành như vậy, buồn bã thảm hại, mất hồn nhất vía, giống như mới gặp cú sốc lớn.

Tôi không thể để Lịch Xuyên thấy tôi.

Tôi gọi cho anh. Di động mới reo là có người bắt máy.

“Tiểu Thu…”

“Gọi tôi là Annie.”

Đầu bên kia trầm mặc.

“Tôi thấy hơi mệt. Anh đã ra sân bay, vậy tôi về khách sạn trước đây.”

“Có phải em đang hút thuốc nữa hay không?”

“Hút thuốc thì sao?” Tôi lạnh lùng nói “Hút thuốc là cách sống của tôi.”

Đầu bên kia, chỉ có tiếng hít thở của anh.

Một lát sau, anh mới nói: “Được rồi, em về trước đi. Đứng chờ trước cổng chính, tôi kêu lái xe đưa em về.”

“Không cần, tôi tự bắt taxi được.” Tôi trả lời lạnh như băng, không cần biết anh có đồng ý hay không liền gác máy.

Về khách sạn, đi ngang qua quầy lễ tân, tôi bỗng nhiên nhớ tới tôi vẫn còn giữ chìa khóa phòng Lịch Xuyên, phải trả lại cho quầy lễ tân. Nhưng tôi lại nhớ tới một chuyện. Bản thảo “Chuyện cũ của Lịch Xuyên” vẫn ở trong máy tính của Lịch Xuyên. Cơ hội hiếm có, tôi phải tranh thủ tìm file và xóa file.

Trên hành lang không có người.

Đút chìa khóa điện tử vào, một giây sau, đèn đỏ hóa xanh, cửa mở. Tôi lách người vào.

Laptop của anh nằm ở trên giường.

Đèn bàn nhỏ ở phòng ngủ đang bật. Tôi leo lên giường, mở laptop lên, trong vòng vài giây, của sổ màu xanh lam xuất hiện.

Tiếp theo, một cửa sổ nhỏ xuất hiện trên màn hình, yêu cầu tôi nhập mật mã. Tôi sửng sốt.

Tôi biết, mật mã chắc chắn rất đơn giản. Lịch Xuyên tuyệt đối sẽ không sử dụng mật mã phức tạp để mình gặp phiền phức.

Tôi nhập thử: 0907.

Sinh nhật chung của chúng tôi.

Mật mã không đúng.

Tôi suy nghĩ một lúc, lại thử: Xiao Qiu.

Đúng vậy, là tôi tự kỷ. Sai mất tiêu.

Tôi bắt đầu nghĩ xem còn thứ nào mà anh có thể dùng làm mật mã. Tôi thử tên ban nhạc mà anh thích: Roxette. Sai luôn.

Tên anh trai anh: Ji Chuan.

Sai luôn.

Con mèo anh nuôi ở Thụy Sĩ: Mia.

Không đúng.

Nhà văn anh thích: Proust.

Cũng không đúng.

Lúc này, tôi muốn nói rằng, các bạn độc giả thân mến, nếu bạn yêu một người, mà không đoán ra mật mã máy tính của người đó, thì bạn đã thất bại trong vai trò người yêu rồi.

Tôi ngồi trên giường suy đi nghĩ lại hết nửa tiếng. Vì tôi biết số lần nhập thử có hạn, nên tôi không thể nhập thử hoài được.

Cuối cùng, tôi nghĩ tới ba chữ viết tắt: LDW.

Hương vị Vân Nam, còn nhớ không? Anh cứ gọi là LDW.

Đèn xanh sáng lên, màn hình được mở ra.

Trong khoảnh khắc đó, mắt tôi rơm rớm. Đúng vậy, tôi xúc động. Mỗi năm Lịch Xuyên đổi máy tính mới ít nhất một lần. Nhưng anh vẫn dùng mật mã này, chứng tỏ anh ít nhiều gì vẫn còn nhớ tôi.

Trên màn hình desktop toàn là file bản vẽ. Tôi liền nhấp vào thư mục My Documents. Trong My Documents đầy thư mục con. Có thể thấy nội dung công việc của anh khá nhiều, tất cả đều được phân loại kỹ càng. Đường dẫn này nối đến đường dẫn kia, thư mục này liên kết với thư mục kia. Từ điển Kim Sơn đã cài xong. Tôi kiểm tra đường dẫn của từ điển Kim Sơn, phát hiện nó đã được chuyển sang một thư mục khác.

Tôi loay hoay trong mê cung thư mục, lục đi lục lại, tìm mãi cũng không thấy tên file cũ do tôi đặt.

Sau đó, tôi vỗ đầu mình, vội vàng bật “My Desktop” lên, dùng từ khóa “lcws.doc” để tìm file, đây là tên viết tắt các chữ cái đầu tiên của tác phẩm. Nó nằm chung với một rừng sách điện tử khác của tôi.

Chớp mắt đã tìm được file. Tôi mừng rỡ, nhấp chuột trái vào file, lại nhấp chuột phải, sau đó chọn lệnh “Xóa”.

Nửa giây sau, một cửa sổ hiện ra “Lỗi xóa file.”

NO!

Tôi lại thử một lần, vẫn là “Lỗi xóa file.”

Tôi kiểm tra thuộc tính của file, thì ra là “Read only[7">”. Tôi nhớ rõ ràng, tôi chưa bao giờ cài thuộc tính Read only cho file này. Có khi nào là do Lịch Xuyên làm không?

[7"> Chỉ đọc, không xóa và sửa chữa nội dung.

Hừ, còn lâu mới làm khó được tôi! File read only thôi mà? Tôi sửa đổi thuộc tính file là xong.

Tôi mở file ra, chọn “Properties”, sửa ô Read only.

Sửa

Trang: [<] 1, 48, 49, [50] ,51,52 ,55 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT