watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

SUB - ZALO - HÌNH NỀN ĐIỆN THOẠI
Hình nền đẹp nhất cho điện thoại Android
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 07:07 - 18/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 6720 Lượt

lòng Cố Nhậm lúc này đủ mọi điều giày vò. Trái tim cô bị tổn thương khiến anh đau đớn, nhưng nực cười là, vết thương của cô do chính tay anh tạo lên.

Đêm, dai dẳng và lạnh giá. Chúng ta mỗi người đều đang ở bên một người khác, hoặc là có một người ở bên, vậy mà vẫn không tìm được hướng đi về phía đối phương. Tôi ở đầu bên này, em ở đầu bên kia, không nhớ nhau, không nhìn nhau….

Nguyễn Ân tỉnh lại vào giữa trưa hôm sau. Đúng như Cố Nhậm dự đoán, hành động đầu tiên của cô là làm ầm lên đòi về nhà, cô nói, sợ Cố Tây Lương không thấy cô sẽ lo lắng, sẽ tức giận. Cố Nhậm phải dùng sức giữ cô nằm yên trên giường, sau đó lấy chiếc di động nhỏ xinh từ túi quần ra, chìa trước mặt cô. Bây giờ, Nguyễn Ân mới chịu ngừng giãy giụa.

“Bác sĩ đề nghị nằm viện, anh cũng về lấy điện thoại mang đến cho em rồi đây, không phải sợ người nào đó không tìm được em nữa.”

Bị người khác nhìn thấu tâm tư, sắc mặt vốn đỏ bừng vì sốt của Nguyễn Ân lại càng thêm đỏ. Cô lặng lẽ cắn môi. Tòan bộ biểu hiện của cô đều được thu vào tầm mắt của Cố Nhậm, trái tim cứng rắn của anh bỗng mềm nhũn.

Cố Nhậm vừa mới ra khỏi phòng bệnh đi lấy thuốc và nước, Nguyễn Ân vội vàng cầm di động đặt ở đầu giường lên kiểm tra xem có cuộc gọi nhỡ hay không, nhưng chỉ có một dòng tin nhắn ngắn ngủi.

“Có việc phải đi công tác, không cần đợi anh.”

Nguyễn Ân cảm thấy có thể yếu ớt của mình như có thêm sức lực, hiện tại mặc dù không được thấy anh, nhưng ít ra anh vẫn thông báo hành tung với mình. Vậy thì hẳn là anh không còn tức giận nữa đâu? Nhất định thế rồi.

Nguyễn Ân không để ý mu bàn tay đang cắm kim truyền dịch, cô cầm điện thoại lên trước mặt, xem, rồi lại xem, vẻ hưng phấn lộ rõ mồn một.

Cố Nhậm đẩy cửa vào thấy Nguyễn Ân trong bộ dạng sinh khí dồi dào. Chắc là cô ấy đã đọc được tin nhắn rồi! Đêm qua về nhà Cố Tây Lương lấy điện thoại cho Nguyễn Ân, anh cũng tò mò mở ra xem, phát hiện một tin nhắn đến từ “Ông xã”. Lúc đó, anh không tránh khỏi bị hai chữ này làm cho giật mình, hiện giờ lại thấy cô vui vẻ như thế…

Em tốt đẹp như vậy, làm sao cậu ta nỡ từ bỏ em? Người trong cuộc u mê, người ngoài cuộc tỉnh táo, ai dám nói điều này không đúng?

đến với Diễn Đàn Lê Quý Đôn

Một tuần sau, Nguyễn Ân ra viện. Suốt khoảng thời gian đó Cố Tây Lương không hề liên lạc với cô. Mấy hôm đầu Nguyễn Ân cho rằng anh thực sự rất bận nên không dám chủ động gọi điện, sợ làm ảnh hưởng tới công việc của anh. Thế nhưng sau đó cô vẫn không kiềm chế được mà bấm dãy số mình đã thuộc nằm lòng kia, chỉ có điều không liên lạc được.

Sợ Cố Tây Lương xảy ra chuyện gì, Nguyễn Ân đành gọi cho Lục Thành. Chuông chờ vang lên rất lâu mới có người nghe máy, câu đầu tiên của đối phương là: “Thiếu phu nhân”.

“Gọi tôi là Nguyễn Ân thôi.”

“Vâng, thiếu phu nhân.”

Nguyễn Ân bất lực, mặc kệ anh ta vậy. Do dự một lúc, cô mở miệng thăm dò.

“À…tôi muốn hỏi…”

Khi ấy Lục Thành vừa mới vào phòng làm việc của Cố Tây Lương để nộp báo cáo xu thế giá cả thị trường, thấy cuộc gọi của Nguyễn Ân, trong lòng đã thầm đoán được bảy tám phần. Anh hỏi người đàn ông đang ngồi trên ghế tựa trong bộ dạng hồn vía lên mây.

“Thiếu gia!”

Cố Tây Lương nhìn về phía tòa cao ốc bên ngoài cửa sổ, rất lâu sau mới quay đầu lại ra hiệu cho Lục Thành nghe điện.

“Bảo với cô ấy tối nay tôi về nhà.”

Sau đó, dường như nhớ ra cái gì, anh bổ sung: “Tìm hiểu một người tên là Lưu Lâm, bạn học đại học trước đây của tôi.”

Nghe Lục Thành nói chừng sáu giờ tối nay Cố Tây Lương về Đài Bắc, Nguyễn Ân không kiềm chế được nỗi vui sướng, lăn lộn trên giường mà khua chân múa tay. Lát sau bình ổn lại tâm trạng, cô gọi điện thoại cho Hòa Tuyết.

“Gần đây có bộ phim nào hay?”

“Nguyễn cô nương, giọng cô nghe chừng rất phấn khích. Phim à? Tớ nhớ cậu mới vừa xuất viện, ngoan ngoãn ngồi nhà nghỉ ngơi cho tớ nhờ!”

“Khỏe rồi, khỏe rồi, mọi người làm quá lên. Là thế này, trước đây, ừm, tớ và Tây Lương có chút xíu hiểu lầm, hôm nay anh ấy đi công tác về, tớ muốn mời anh ấy đi xem phim để tạ lỗi…”

Hòa Tuyết nghe xong trợn trừng mắt, hiểu lầm? Hiểu lầm nên không thể đợi anh ta chủ động? Tình cảm của Nguyễn Ân dành cho Cố Tây Lương càng ngày càng sâu nặng, Hòa Tuyết rất sợ có một ngày cô ấy sẽ thương tích đầy mình.

“Nguyễn Nguyễn, trên đời này cái gì cũng có thể thay đổi, suy nhất có một thứ không được thay đổi, chính là đối xử tốt với bản thân mình.”

Nguyễn Ân biết Hòa Tuyết thật sự lo lắng cho mình, liền vội đáp ứng: “Tớ biết rồi, chẳng phải vẫn còn cậu đấy ư?”

Sau đó Hòa Tuyết dặn cô ở nhà nghỉ ngơi, không được ra khỏi nhà, đợi Hòa Tuyết đi mua vé xem phim rồi sẽ mang đến tận cửa.

Lồng ngực Nguyễn Ân tựa như được rót vào một ly nước ấm.

Lúc này Hòa Tuyết đang ngồi trên xe của Hàn Duệ, thấy anh ngoặt tay lái, cô nhíu mày: “Anh bảo đi ăn cơm mà, sao lại quay lại?”.

Hàn Duệ vẫn giữa vẻ mặt thờ ơ: “Chẳng phải vừa nãy em nói muốn đi đặt vé xem phim à?”.

Khóe miệng Hòa Tuyết bất giác cong lên.

Chuông cửa reo, Nguyễn Ân vội vàng xuống mở cửa, thầm nghĩ là Hòa Tuyết mang vé xem phim tới, nhưng ngoài ý muốn, là Hà Diệc Thư. Hai người nhìn nhau hồi lâu không ai lên tiếng, cuối cùng Hà Diệc Thư mở lời trước.

“Tôi có thể vào ngồi được không?”

Bàn tay đang bám cánh cửa của Nguyễn Ân buông ra.

“Mời vào.”

Chương 13

Lãnh đạo công ty đi họp, rắn mất đầu, nhân viên trong phòng đều coi đây là cơ hội để tranh thủ lười biếng, Nguyễn Ân cũng không ngoại lệ. Trước mặt cô để một cuốn sách mỏng, đây là cuốn tạp chí trẻ tuổi mà cô rất thích khi học đại học. Hình như ngoài đọc sách báo, xem ti vi, đọc truyện cười, Nguyễn Ân cũng không có sở thích nào đặc biệt. À, vẫn còn một thứ nữa, chính là Cố Tây Lương. Thi thoảng cô lại nghĩ, cuộc sống mục nát này không giống như mình từng mong muốn trước kia, ngoài mấy cái trò tiêu khiển nhạt nhẽo này, toàn bộ tâm tưởng của cô đều đặt vào một người.

Thứ nhất là Cố Tây Lương, thứ hai lại là Cố Tây Lương, thứ ba vẫn là Cố Tây Lương… Nhưng một khi đã yê, cô đâu còn cách nào khác?

Thở dài một hơi, Nguyễn Ân tiếp tục đọc câu chuyện dang dở, một câu trong bài lập tức thu hút ánh mắt cô: thích một người cũng giống như thích núi Phú Sĩ, bạn có thể nhìn thấy anh ta, nhưng lại không thể mang anh ra đi.

Một ví dụ thật là giàu hình ảnh, phân tích triệt

để tình yêu của Nguyễn Ân đối với Cố Tây Lương.

Thấy cô thất thần, Hòa Tuyết cũng tò mò lân la ngó đầu vào xem.

“Đùa đấy à, bây giờ mà cậu vẫn còn đọc cái tạp chí này á?”

Nguyễn Ân bị câu nói đột ngột của Hòa Tuyết làm cho hú vía, cô quay đầu lại, xị mặt ra nói: “Bây giờ đọc cái này có vẻ là ấu trĩ thật nhưng cậu cũng biết là tớ đang hoài niệm mà.”

“Vâng, vâng. Hoài niệm! Thế nên ngoài Cố Tây Lương ra, cậu cũng không thể chú ý đến người đàn ông khác được!”

“…”

“Người khác không biết chứ tớ còn không rõ chắc? Cậu cũng như tên cậu ấy, nhu nhược
đến mức thần linh cũng phải tức giận. Thế nên Cố Tây Lương và cái cô Hà Diệc Thư nào đó mới trắng trợn không coi cậu ra gì. Nguyễn Nguyễn, cứ như thế không được đâu!”


Chữ “Nguyễn” trong tên Nguyễn Ân có cách phát âm giống chữ “nhuyễn” – nghĩa là nhu nhược, mềm yếu.

Bị hai cái tên kia giẫm vào chân đau, Nguyễn Ân vô thức lảng tránh vấn đề này. Tiếc rằng, não bộ lại không ngừng xuất hiện hình ảnh Cố Tây Lương và Hà Diệc Thư ở bên nhau, rất nhiều, rất nhiều, bao gồm cả đoạn thời gian ngắn ngủi mà Hà Diệc Thư ở chung với họ. Nguyễn Ân cứ tưởng mình đã quên, nhưng thực ra vẫn còn nhớ. Chẳng qua là vì không có ai nhắc nhở cô, không ai chạm vào vết sẹo ấy của cô, thế nên cô mới cho rằng vết sẹo đã lành ấy không còn đau nữa.

Trầm tư rất lâu, Nguyễn Ân mới hỏi trong vẻ thấp thỏm: “Cậu bảo tớ nên làm gì bây giờ?”

Hòa Tuyết bị câu hỏi này làm cho kinh ngạc, trước giờ cô vẫn luôn nửa có nửa không thăm dò tâm tư của Nguyễn Ân, thăm dò sự tiến triển tình cảm giữa Nguyễn Ân và Cố Tây Lương, nhưng câu trả lời nhận được luôn là hai chữ “rất tốt”. Hôm nay không ngờ Nguyễn Ân lại chủ động hỏi ý kiến mình, Hòa Tuyết nghĩ, xem ra sự việc sắp đi quá giới hạn rồi đây. Cô cẩn thận dò hỏi.

“Hai người họ vẫn cứ mập mờ không rõ ràng như thế à?”

Nguyễn Ân khổ sở gật đầu, khiến cho Hòa Tuyết vừa rồi còn ăn nói nhỏ nhẹ đã lập tức bùng nổ, đập tay “bốp” một cái xuống mặt bàn, giận dữ quát mắng: “Cái tên Cố Tây Lương khốn kiếp! Chưa thấy hổ gầm nên dám coi Tiểu Ân nhà chúng ta là mèo bệnh chắc?”

Cả phòng đổ dồn ánh mắt về phía này.

Nguyễn Ân vội kéo Hòa Tuyết ngồi xuống, ngắn không cho cô ấy quá kích động.

May mà Hòa Tuyết vẫn còn chút lý trí, biết rõ đây là công ty, không dám lớn tiếng nữa. Cô thuận theo Nguyễn Ân kéo mà ngồi xuống, nhưng miệng vẫn không chịu ngậm lại.

“Tớ nói cho cậu biết, đối phó với dạng người nào thì phải dùng chiêu thức đấy, gậy ông đập lưng ông! Tớ là người có ánh mắt tinh tường, từ lâu tớ đã nhìn ra rồi, ông anh Cố Nhậm

Trang: [<] 1, 28, 29, [30] ,31,32 ,52 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT