watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Phần mềm lướt web - UC Web MINI
Lướt web nhanh hơn và tiết kiệm tới 95% chi phí.
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 07:07 - 18/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 6729 Lượt

mà vội vàng thế?”

Nguyễn Ân cảm thấy toàn thân ướt mồ hôi. Có cần nói hay không? Cần không?

Chần chừ hồi lâu, rốt cuộc cô thốt ra: “Nội y gợi cảm em đặt mua hộ Tiểu Tuyết. Anh không nên xem”.

Xin lỗi, cô rất ích kỷ. Cô không hề vĩ đại, cô không muốn…

Cố Tây Lương nhún vai, anh không có hứng thú với chuyện này. Nhưng nếu là của Nguyễn Ân, anh sẽ rất chờ mong.

Phong ba bão táp này qua đi, lòng Nguyễn Ân rốt cuộc cũng không thể bình lặng như trước được nữa.

Tình yêu của em, nếu có một ngày em vô tình lừa dối anh, xin anh hãy tin, em tuyệt đối không cố ý.

Thứ Sáu tuần sau.

Đã một tuần nay Hòa Tuyết quan sát Nguyễn Ân tỉ mỉ, cảm thấy nhất định là Nguyễn Ân có tâm sự, nếu không thì sao lúc nào cũng thấy cô ở trong trạng thái hoảng loạn?

Thế nên, khi Nguyễn Ân đang định ra khỏi cửa lớn, Hòa Tuyết liền giữ cô lại.

“Tớ không cần biết cậu có chuyện gì không thể nói ra với tớ. Nhưng Nguyễn Nguyễn, cậu ph

phải nhớ, dù xảy ra chuyện gì thì tỡ vẫn luôn ở bên cạnh cậu”.

Nguyễn Ân cảm động, vội nói: “Tớ hiểu.”

Lúc này, cô mới để ý thấy trên cổ tay Hòa Tuyết có một chuỗi tràng hạt.

“Í, sao chưa thấy cậu đeo cái này bao giờ?”

Hòa Tuyết giật mình rụt tay lại, đúng lúc một chiếc xe thể thao gào thét dừng lại trước cửa công ty. Nguyễn Ân nhìn thấy quen mắt, một lúc mới hiểu ra điều gì đó, lập tức chuyển chủ đề: “Tớ chờ mong tại một thời điểm tuyệt vời, ở một địa điểm tuyệt vời, nghe được một tin tức tuyệt vời từ cậu”.

Hòa Tuyết đỏ bừng mặt.

Mấy hôm nay, Cố Tây Lương đều đi sớm về muộn, nhưng cho dù ở bên Hà Diệc Thư muộn thế nào, anh nhất định sẽ trở về nhà. Thỉnh thoảng bắt gặp ánh mắt nóng ran của Hà Diệc Thư, anh sẽ mất tự nhiên mà tránh đi, sẽ bất chợt có một sự giác ngộ, rằng hiện giờ không phải chỉ có một mình anh, anh còn có một cô vợ nhỏ, tên là Nguyễn Ân, mỗi ngày đều đợi anh trở về. Thường thường, chuyện đầu tiên anh làm khi về nhà chính là kiểm tra xem cô có ngoan ngoãn bôi thuốc hay không. Vết bỏng đã đỡ hơn nhiều, da non hồng hồng đã mọc, nhưng anh vẫn phải kiểm tra theo thói quen mới yên tâm.

Nguyễn Ân ngủ không yên giấc, hình như đang gặp ác mộng, mang tai đỏ bừng. Cố Tây Lương sờ trán cô, quả nhiên là bị sốt, anh nhỏ giọng nỉ non.

“Sao lại đau ốm liên miên như thế?”

Gần đây thật sự quá mệt mỏi, Cố Tây Lương lê cơ thể uể oải của mình vào phòng tắm, lấy khăn mặt ướt lau mặt cho Nguyễn Ân, sau đó đi tìm thuốc hạ sốt.

Nguyễn Ân cảm nhận được một cơn lạnh lẽo sau gáy, mấy phút sau thì tỉnh dậy. Cô nghiêng đầu, không phải mơ, anh ấy đã về rồi. Cô gắng gượng chống tay ngồi dậy, bật đèn đầu giường. Cố Tây Lương đang ngồi quay lưng về phía cô, cô không nhìn thấy mặt anh.

Nguyễn Ân khẽ gọi: “Tây Lương!”.

Rất lâu, rất lâu, Cố Tây Lương mới nghiêng người lại, nhưng không nhìn cô. Nguyễn Ân chỉ có thể loáng thoáng thấy dưới cái bóng của anh là vẻ mặt phẫn nộ.

Cô chưa bao giờ thấy anh như vậy, chưa bao giờ…

Cô lại thử gọi thêm một tiếng: “Tây Lương…”

Rốt cuộc, Cố Tây Lương cũng bùng phát cơn thịnh nộ. Anh đột ngột quay lại, ném chiếc hộp màu hồng xuống đất, ảnh bên trong tung tóe, còn có mấy tấm rơi xuống chiếc khăn lạnh.

Quả nhiên, Thượng Đế không thích những đứa trẻ hay nói dối. Mặc dù, cô không hề có ý giấu diếm, cô chỉ sợ quả bom này sẽ làm nổ tung tất cả mọi thứ hiện tại, tan tành như mây khói.

Cố Tây Lương nhặt một bức ảnh lên, giơ sát tận mặt Nguyễn Ân, nắm chặt cánh tay cô, rất mạnh. Giọng nói của anh cực kỳ phẫn nộ.

“Cái gì đây?”

Nguyễn Ân hoảng sợ đến mức câu cú lộn xộn, giải thích lung tung: “Em mới vừa nhận được không lâu, không phải em cố ý giấu anh, em chỉ sợ…em…”

Cố Tây Lương không muốn nghe lời giải thích của cô, anh vẫn khăng khăng nói câu kia.

“Anh đang hỏi em, đây là cái gì?”

Nguyễn Ân chợt phát hiện tai mình suýt nữa thì ù đi vì thanh âm này của anh.

Là cái gì? Có cần phải hỏi nữa không? Chẳng lẽ hỏi thì có thể thay đổi được điều gì sao, có thể coi như chưa từng xảy ra sao?

Liệu có thể coi đây chỉ là vài tấm bưu thiếp chụp phong cảnh du lịch thôi không? Có thể coi cô gái trong những bức ảnh đó chỉ là một người qua đường ABC thôi không? Có thể thờ ơ như không trông thấy bộ dạng giãy giụa trong tuyệt vọng của cô ấy ư? Có thể trở lại ngày đó, đánh bất tỉnh tên đàn ông thú tính đang đè trên người cô gái rồi ném xuống sông làm mồi cho cá không?

Không được. Tất cả đều không được.

Nếu đã biết là không thể được, tội gì phải hỏi?

Cố Tây Lương không đợi câu trả lời của cô, anh đột ngột buông tay, khiến Nguyễn Ân ngã về giường. Cô tròn mắt nhìn anh cầm lấy chìa khóa, chạy ra khỏi phòng ngủ. Tiếng bước chân vội vã vang lên. Sau khi định thần lại, cô lập tức đuổi theo, nhưng dưới nhà chỉ còn lại ánh đèn xe xa xôi chậm rãi tiêu tan.

Có lẽ, anh đi rồi, em sẽ không thể có được anh lần nữa.

Hà Diệc Thư một mình rời khỏi bệnh viện. Lúc sáng, cô vô tình nghe được chủ nhiệm khoa tim mạch gọi điện nói với Cố Tây Lương về bệnh tình của cô.

“Anh Cố, tình trạng sức khỏe của cô Hà khá đặc biệt, căn cứ vào bệnh án mà anh cung cấp, cô ấy đã từng làm phẫu thuật vài lần, lần nào cũng xuất hiện biến chứng. Phân tích từ phim chụp lồng ngực có thể thấy, nguyên nhân hôn mê có liên quan tới những điều kia. Để tránh những hiện tượng khác thường làm ảnh hưởng tới chức năng tin, biện pháp tốt nhất là cấy ghép tim, có điều, xác suất thành công vô cùng thấp.”

Chương 12

Trên đường lái xe tới bệnh viện, Cố Tây Lương lại nhận được điện thoại của y tá riêng, thông báo Hà Diệc Thư mất tích. Anh vội vàng quay đầu xe đến căn hộ của Hà Diệc Thư. Ấn chuông rất lâu mà không có hồi âm, anh gọi điện hỏi Cố Nhậm, anh ta cũng nói không gặp cô ở bệnh viện. Cố Nhậm đang định cúp máy thì Cố Tây Lương gọi giật lại.

“Còn có việc nữa”.

“Nói đi!”

“Bảy năm trước đã xảy ra chuyện gì?”

Khựng lại một lúc, Cố Nhậm mới lên tiếng: “Có những việc, em nên hỏi người trong cuộc thì tốt hơn.” Sau đó là một chuỗi dài tút tút.

Câu trả lời ấy khác nào ngầm thừa nhận? Cố Tây Lương quá mức khiếp sợ. Anh không dám tin đây là sự thật, càng không muốn tin. Điều anh không thể tin được nhất chính là Nguyễn Ân lừa dối anh. Cô xưa nay không biết nói dối, đối xử với ai cũng đều thật lòng, lương thiện, bất cứ khi nào viện cớ thì chỉ vài phút sau là để lộ chân tướng, vậy mà lần này cô đã giấu giếm anh lâu như vậy! Cố Tây Lương lại nghĩ đến Hà Diệc Thư, đã muộn thế này, cô ấy có thể đi đâu?

Trời bắt đầu mưa phùn. Hà Diệc Thư đang ngồi trên thảm cỏ nhựa của đường chạy trong trường học, vội vàng chạy vào tầng trệt của dãy phòng học trú mưa. Dừng chân, cô vỗ ngực thở hổn hển, lúc ngẩng đầu lên, ánh mắt liền bị thu hút.

Đó là một bể phun nước hình bầu dục, đã hết giờ tự học buổi tối, người ta đã tắt đèn trong bể, chỉ còn lại những giọt mưa gợn sóng lăn tăn trên mặt nước.

Nếu Hà Diệc Thư nhớ không nhầm, ở đây từng có một bồn hoa, ở đây, cô và Cố Tây Lương từng có cuộc đối thoại đầu tiên.

Nhân tài khoa Nghệ thuật.

Cậu cũng không kém.

Ánh mắt long lanh, hoa tình nở rộ.

Nếu như…nếu như không mắc phải căn bệnh này, nếu như không xảy ra cái chuyện không dám hồi tưởng kia, sao cô nỡ rời bỏ Cố Tây Lương đây?

Đã ngần ấy năm, nhưng cơn ác mộng kia vẫn luôn lặp đi lặp lại, trong mộng là hình ảnh bản thân từ giãy giụa cầu cứu đến tuyệt vọng, nhìn ánh đèn đường từ đỏ thắm đến lu mờ…

Hà Diệc Thư rơi vào hồi ức đáng sợ, không thể tự thoát ra. Cô bất giác rùng mình, mưa rơi dần nặng hạt, một bóng người xông vào tầm mắt.

Cố Tây Lương đang cầm ô, ánh mắt dừng trên người Hà Diệc Thư. Quả nhiên là cô ấy ở đây!

Đáy lòng anh vô cớ dâng trào một nỗi cay đắng không thể diễn tả. Tới gần, rồi tới gần hơn, mãi đến khi bóng dáng kia rõ ràng hiện lên giữa màn đêm, anh mới chịu mở miệng, câu đầu tiên chính là: “Hà Diệc Thư, đừng coi anh là một kẻ ngốc!”

Vết thương bị chôn vùi trong ký ức lại lộ ra, trực tiếp đập tan tất cả mọi thứ.

Nên hình dung thế nào về Cố Tây Lương năm đó? Cao ngạo hay khinh người? Có lẽ là cả hai.

Tình yêu sâu đậm của hai người nổi danh khắp trường, danh hiệu nhân tài của anh cũng vang bốn hướng. Rõ ràng gia đình có điều kiện rất tốt nhưng nội tâm lại cố chấp cướp đoạt, chẳng cần tốn quá nhiều công sức cũng có thể giành được suất học bổng cao nhất, những sinh viên thật sự cần tới khoản tiền đó vì thế mà sinh lòng thù hận với anh, chẳng hạn như Lưu Lâm – anh chàng nhà nghèo liên tục xếp thứ hai.

Trường đại học T cứ ba năm một lần tổ chức thi đấu, quán quân sẽ nhận được số tiền thưởng là một trăm ngàn Đài tệ, đối với những người có hoàn cảnh gia đình bình thường mà nói thì đây là một khoản tiền xa xỉ. Vì thế, Lưu Lâm dốc hết tâm huyết chuẩn bị ba tháng trời, nhưng cuối cùng vẫn kém 0,5 điểm, đành chấp nhận đứng thứ hai, anh ta thầm oán hận ông trời bất công. Bị nỗi căm phẫn che mắt, Lưu Lâm không thể khách quan phân tích được khuyết điểm của mình, càng không thể nhìn ra

Trang: [<] 1, 26, 27, [28] ,29,30 ,52 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT