watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Speed Video Downloader - Android
Tải Video Từ Youtube Nhanh Và Miễn Phí
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 07:07 - 18/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 6692 Lượt

ảnh lúc hai người bên nhau, cô vừa ngẫm nghĩ vừa nói: “Cũng tàm tạm! Nhưng tớ luôn có cảm giác anh ấy giấu giếm tớ chuyện gì đó! Không rõ là tớ nghĩ quá nhiều hay là làm sao, nhưng mà không quan trọng, vấn đề là anh ấy quát tớ!”.

Quát thế nào?

Không hỏi thì còn tốt, Hòa Tuyết vừa thấy dòng chữ liền nhớ tới chuyện cũ, lập tức phát điên. Hàn Duệ gắt gỏng là vì cô và em gái của anh luôn đấu khẩu với nhau, không ai nhường ai, sau đó cô có quá lời một chút. Hàn Duệ cứ đứng ở vị trí trung lập thì cô còn chấp nhận được, đằng này rõ ràng là anh tỏ ra bênh vực người nhà! Bênh vực người nhà không sai, nhưng anh lại dám cảnh cáo cô, ý tứ là không cho phép ai bắt nạt Hàn Mẫn, kể cả cô. Thực ra cô không nghĩ tới chuyện bắt nạt Hàn Mẫn, chẳng qua cảm thấy đấu khẩu với cô ta rất thú vị, nhưng thái độ của Hàn Duệ lại khiến cô bị tổn thương.

Cảnh cáo!

Trong lòng Hòa Tuyết dùng tới hai chữ nghiêm trọng này. Mặc dù Hàn Duệ không biểu hiện ra ngoài rõ ràng nhưng cô có thể cảm nhận được anh quan tâm tới mình. Thế nên cô cứ ngây thơ cho rằng mình rất quan trọng đối với anh, chẳng qua anh ăn nói có phần khó nghe mà thôi. Nhưng sau sự việc lần đó, Hòa tuyết đã bắt đầu thay đổi cách nghĩ. Hai người cãi nhau một trận, rồi cô lẳng lặng mua vé máy bay đi Mỹ.

Nghe xong, Nguyễn Ân cảm thấy Hòa Tuyết vẫn còn quá trẻ con, hệt như hồi còn học đại học, chẳng bao giờ chịu nhường nhịn ai. Vốn chỉ là chuyện cỏn con, đâu cần thiết phải nghiêm trọng hóa vấn đề lên thế. Nhưng như vậy mới là Tiểu Tuyết.

Trút hết nỗi lòng, Hòa Tuyết cảm thấy nhẹ nhõm hẳn. Hai người một nói một nghe, dần dần chìm vào giấc ngủ.

Hôm sau, Hòa Tuyết và Nguyễn Ân định đi dạo phố, Cố Nhậm bảo tài xế đưa họ đi nhưng Nguyễn Ân từ chối, nói không đi bộ thì sao gọi là dạo phố? Cố Nhậm đành để tùy ý cô, dặn dò mấy câu rồi đi làm. Hai cô gái hí hửng dắt nhau tới khu mua sắm, trên đường bỗng có một chiếc ô tô dừng lại bên cạnh. Nguyễn Ân giật mình kéo Hòa Tuyết lùi lại. Hòa Tuyết đang định mở miệng mắng đối phương thì cửa xe đã mở ra, người bước xuống từ trên xe mới khiến cho cô hoảng hốt thật sự.

Người đàn ông sắc mặt sa sầm kia, không phải Hàn Duệ thì còn ai vào đây?

Tối qua đi làm về, Hàn Duệ phát hiện người nào đó biến mất, điện thoại không liên lạc được, đến nhà họ Hòa cũng không thấy đèn sáng. Cô có thể đi đâu? Anh lái xe trên đường cao tốc cực nhanh, đột nhiên nghĩ tới mỗi lần tâm trạng không vui Hòa Tuyết đều ra ngoài giải khuây, lần trước trong nhà gặp chuyện không may, cô cũng không nói một câu mà xuất ngoại du lịch. Hàn Duệ một tay lái xe, một tay gọi điện cho ai đó.

“Giúp tôi kiểm tra tất cả các chuyến bay nội địa và nước ngoài ngày hôm nay.”

Thấy người đàn ông kia đang từng bước đi tới trước mặt mình, Hòa Tuyết cảm thấy toàn thân toát mồ hôi lạnh. Người đàn ông này nhìn bề ngoài có vẻ là thanh niên ưu tú nhưng chỉ có những người ở bên cạnh mới biết rõ, Hàn Duệ càng tỏ ra lễ độ với bạn thì bạn càng phải khiếp sợ. Điểm này, xác thực là rất giống năm xưa Nguyễn Ân hình dung về Cố Tây Lương. Chẳng trách hai người họ hợp tác rất ăn ý trên thương trường. Quả nhiên là tính cách và chí hướng hợp nhau.

Liếc mắt về phía Nguyễn Ân, Hàn Duệ không khỏi rùng mình. Nếu không nhầm thì người phụ nữ này chính là vợ trước của Cố Tây Lương. Chỉ có điều không phải cô ta đã yên ổn nằm trong quan tài rồi ư? Vì sao lại xuất hiện bằng xương bằng thịt ở đây? Xưa nay chưa bao giờ bắt gặp chuyện quỷ quái giữa ban ngày ban mặt thế này, vì thế chỉ có một khả năng duy nhất, có người cố ý sắp đặt. Tuy nhiên, chuyện tình cảm này, Hàn Duệ không mấy hứng thú lo nghĩ nhiều, cứ bình tĩnh chờ lời giải đáp từ từ được gợi mở thì hơn.

Nguyễn Ân nhận ra sự nghi hoặc của đối phương, nhưng vì không nói được nên cô chỉ có thể tiếp tục che chắn cho cô gái đang trốn sau lưng mình.

Hàn Duệ cũng chẳng bận tâm tới động tác thập thò của Hòa Tuyết, chỉ thản nhiên mở miệng: “Em ngoan ngoãn về hay là muốn anh trói em vác lên máy bay?”.

Hòa Tuyết chột dạ, dẫu sao cũng là mình nhất thời sốc nổi bỏ đi, không kịp nghĩ tới hậu quả. Bây giờ người ta đã đuổi đến tận đây rồi, cô vẫn chưa biết bản thân có muốn về cùng người ấy hay không. Tối qua tâm sự hết với Nguyễn Ân, cô cũng cảm thấy hình như đúng là chuyện nhỏ nhặt thật, nhưng mà cứ dễ dàng theo Hàn Duệ về thì chẳng phải rất mất mặt rồi ư?

Hòa Tuyết còn đang do dự thì đã bị Nguyễn Ân đẩy lên trước, Hàn Duệ đỡ lấy, thừa dịp Hòa Tuyết còn chưa kịp phản ứng đã nhanh chóng bế ngang cô lên xe. Cuối cùng chỉ còn lại tiếng hét bằng giọng giả thanh của Hòa Tuyết vang lên: “Nguyễn Nguyễn!”

Hàn Duệ trước khi lên xe không quên quay lại nhìn Nguyễn Ân với ánh mắt nửa cười nửa không. Hình như cô không còn là cô gái yếu ớt trước kia nữa.

Nguyễn Ân thở dài, vì sao người ta yêu nhau có thể đầu giường cãi nhau cưới giường làm hòa, còn cô thuận buồn xuôi gió từ đầu tới cuối mà kết cục lại dở dang? Không tìm được câu trả lời, Nguyễn Ân lấy di động ra gửi tin nhắn cho Hòa tuyết: “Đừng trẻ con như thế nữa, rồi đến lúc hối hận không kịp đâu. Còn nữa, mau nghĩ xem nên báo đáp tớ thế nào. Không thì cuối tuần sau tớ xuống máy bay hãy để tớ được trông thấy khuôn mặt như hoa như ngọc của cậu là được”.

Hòa Tuyết nhận được tin nhắn liền bật cười, tóm lại là vì viết tiểu thuyết một thời gian nên ngôn từ cô ấy mới trở nên quanh co vòng vèo như vậy!

Hàn Duệ lấy làm lạ, vừa rồi hình như đối phương vẫn còn tỏ ra không muốn nói chuyện. Hòa Tuyết không buồn để ý tới anh, soạn tin nhắn hồi âm Nguyễn Ân: “Cậu bỏ đi sớm như thế làm gì chứ? Nếu cậu tỉnh lại sớm một chút thì có phải bây giờ Cố Tây Lương đã là thứ trong tay cậu rồi không? Đâu đến lượt bà cô kia chứ! Chúng ta song kiếm hợp bích làm cho cô ta thịt nát xương tan đi!”

Nhìn chằm chằm cái tên vẫn còn ảnh hưởng tới mình kia, Nguyễn Ân mãi mới định thần lại, trả lời Hòa Tuyết một câu không liên quan: “Thịt nát xương tan? Này cậu hận người ta cứ như người ta cướp mất chồng cậu không bằng!”.

Bên kia không có hồi âm.

Gần một năm nay, có lẽ Nguyễn Ân không học được bản lĩnh gì đặc biệt ngoài tài đánh trống lảng.

Hòa Tuyết lúc này xác thực là đang vô cùng lo lắng, tuần sau nhất định phải đưa Nguyễn Ân đến hôn lễ của Cố Tây Lương ư? Nói không được thì cũng vô dụng, hiện giờ cô có cảm giác mình chẳng khác nào con cún bị bắt đi cày.

Đi làm về, Cố Nhậm thấy trong nhà chỉ có mình Nguyễn Ân đang ngồi ở ghế đọc báo, không khỏi lấy làm lạ hỏi: “Cô ấy đâu rồi?”

Nguyễn Ân bấy giờ mới phát hiện ra có người, cô giơ hai ngón tay ra hiệu.

“Bị đón đi rồi à?”

Cô gật đầu.

Cố Nhậm vừa thay dép vừa nói: “Cãi nhau vụn vặt, thúc đẩy tình cảm”.

Nguyễn Ân nghe vậy, chỉ cúi đầu tiếp tục đọc tờ báo tiếng Anh. Cô còn có thể nói gì được nữa? Cô luôn luôn lảng tránh vấn đề tình cảm, không muốn cùng anh nói tới chuyện này. Nhưng Cố Nhậm không để cô thoát, anh ngồi xuống cạnh cô, trong giọng nói đầy chờ mong.

“Nếu em cũng như vậy, thỉnh thoảng giận dỗi, thỉnh thoảng cãi nhau với anh thì tốt biết mấy!”

Nguyễn Ân biết không thể trốn tránh được nữa, đành ngẩng lên mỉm cười, cố ý bóp méo lời của anh.

Thiếu gia Cố Nhậm đối xử tốt với em như thế, em có muốn giận dỗi cũng không được.

Thấy cô cố tình trêu đùa, Cố Nhậm chỉ im lặng. Anh biết cô hiểu ý anh, cô đang cố tình lảng tránh, nhưng anh không muốn vạch trần, cũng không muốn bức bách cô. Thời gian, anh vẫn còn nhiều. Thấy không, anh đã khiến cô không thể chống cự. Anh đối xử với cô rất tốt? Đúng là như vậy.

Cố Nhậm đi lên gác, Nguyễn Ân mới đặt tờ báo sang một bên, trong đầu lại xuất hiện hai chữ kia…

Kết hôn. Kết hôn….

Chương 18

Lục Thành đón Hà Diệc Thư đi thử váy cưới, sau đó lại đưa cô về nhà rồi mới trở lại công ty.

Hà Diệc Thư về tới nhà, thay một bộ quần áo thoải mái, sau đó quan sát phòng ngủ một lần, nên thay đổi lại một chút rồi nhỉ? Khung ảnh trước đây bị cô tháo xuống, giờ Cố Tây Lương đang đem bày trong phòng làm việc. Tình yêu và nỗi nhớ của anh dành cho Nguyễn Ân, trước giờ anh không hề giấu giếm. Tranh giành với một người chết, bạn luôn là người thua. Hà Diệc Thư hiểu rõ điều ấy.

Quá khứ không quan trọng, quá trình không quan trọng, kết quả mới là quan trọng nhất.

Nhưng, khi nhìn khắp phòng một lượt, Hà Diệc Thư phát hiện ra tờ đơn ly hôn. Vị trí chữ ký của người chồng trống không khiến trái tim cô nhói đau.

Ngẫm nghĩ một lúc, Hà Diệc Thư đặt túi tài liệu về chỗ cũ.

Nghe thấy tiếng cửa mở, sự thất vọng trên mặt lập tức được thay thế bằng vẻ tươi cười. Cố Tây Lương lên gác, Hà Diệc Thư cũng vừa ra khỏi phòng ngủ, chào anh một câu. Cố Tây Lương không nhìn cô mà đi thẳng về phía phòng làm việc, một lúc sau chợt nhớ ra điều gì, anh mới dừng chân rồi quay lại hỏi: “Váy hợp không?”

Hà Diệc Thư cảm động gật đầu: “Em rất thích”.

Cuộc đối thoại kết thúc, người đàn ông tiếp tục đi về phía trước, một cánh cửa ngăn cách hai nơi.

Hà Diệc Thư vẫn đứng yên.

Tây Lương, ưu điểm lớn nhất của Nguyễn Ân là quyết tâm, nhưng em cũng

Trang: [<] 1, 40, 41, [42] ,43,44 ,52 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT