watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

BÁ CHỦ TAM QUỐC
Bá Chủ Tam Quốc là game chiến thuật "quốc chiến".
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 07:07 - 18/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 6693 Lượt

mà anh đã mang hết công việc về nhà làm. Có lần thấy cửa phòng làm việc chưa đóng, Nguyễn Ân chợt nghĩ tới trước kia Cố Tây Lương thỉnh thoảng cũng như vậy, bèn không kìm được mà muốn vào xem xem, rốt cuộc thì những người thành công khi làm việc sẽ có bộ dạng ra sao. Khi đó, Cố Nhậm đang nói chuyện qua webcam, hẳn là bàn công việc, thứ tiếng Anh giọng Mỹ trôi chảy tuôn ra. Nguyễn Ân đột nhiên cảm thấy rất ngưỡng mộ, vì sao bản thân không thể có sự quyết đoán như vậy? Sự quật cường từ trong xương tủy trỗi dậy, cô nghĩ, cứ tiếp tục sống kiểu này có vẻ không ổn lắm, cô cần phải ra ngoài tim việc làm. Thế nhưng, công việc cho người câm không nhiều, Cố Nhậm chắc chắn cũng không đồng ý để cô đi làm. Sau đó, có thể là vì sở thích đọc tạp chí mà ý tưởng viết tiểu thuyết nảy sinh trong đầu. Nói thế nào thì trước kia cô cũng được bầu làm đại diện văn nghệ của lớp, mỗi lần có hoạt động ngâm thơ hát hò gì đó, cô đều xung phong đầu tiên, tiếc rằng sự tự tin ấy từ sau khi cô gặp được Cố Tây Lương đã hoàn toàn biến mất. Hiện giờ, bị lây nhiễm tác phong làm việc nghiêm túc của Cố Nhậm, cô cũng bất giác chuyển hướng trở thành mẫu “phụ nữ văn phòng” điển hình, càng ngày càng giống.

Có lẽ trước kia ở bên Cố Tây Lương chịu chèn ép quen rồi, Nguyễn Ân giống như một người thợ lặn không trang bị bình dưỡng khí, giờ đây rốt cuộc cũng có thể nhô lên khỏi mặt nước mà hít thở. Thế nên, vừa rồi nghe Hòa Tuyết nói mình thần kinh có vấn đề, Nguyễn Ân nhất thời không cam lòng, lấy di động ra bấm liên hồi.

Tiểu Tuyết, tớ mà thần kinh thì cậu cũng dở hơi. Chẳng phải trước đây cậu rất hay nói câu “phúc cùng hưởng, họa cùng chịu” sao? Được thôi, mau tới chịu cái họa này cùng tớ đi!

Hòa Tuyết giật nảy mình, giơ tay lên sờ trán cô bạn thân “Nguyễn Nguyễn, cậu rốt cuộc là đã chịu đả kích gì thế?”

Cố Nhậm ngồi bên cạnh bỗng mỉm cười, tâm trạng anh có vẻ khá tốt.

“Nguyễn Nguyễn bị đả kích từ lâu rồi, tôi cũng đã quen rồi!”

Cố Nhậm đương nhiên không biết Nguyễn Ân muốn noi gương anh, chỉ là vào một ngày nào đó, Nguyễn Ân bỗng dưng nói những lời lạnh lùng sắc bén như hôm nay nói với Hòa Tuyết, khiến anh lúc đó bị sốc nặng, về sau mới làm quen dần dần.

Thực ra, chuyện này đối với ai cũng là chuyện tốt, nếu đã muốn nói lời vĩnh biệt với quá khứ thì nên làm triệt để.

Nghe Cố Nhậm nói, Nguyễn Ân tỏ ra đắc ý. Hòa Tuyết thấy tinh thần và tâm trạng của cô rất tốt, bấy giờ mới tin không phải cô đang ngụy trang.

Trong biệt thự còn có một phòng ngủ cho khách, nhưng Hòa Tuyết kiên quyết muốn ở chung phòng với Nguyễn Ân, Nguyễn Ân cũng thích như vậy.

Đang giúp Hòa Tuyết lấy quần áo, đồ đạc ra khỏi va li thì thấy Cố Nhậm gõ cửa rồi đi vào.

“Anh đã đặt chỗ ở nhà hàng, tối nay chúng ta ra ngoài ăn, chào đón Hòa Tuyết đến chơi”.

Hòa Tuyết vội vàng ngăn cản: “Không cần rắc rối như thế, ăn cở nhà cũng được mà”, nói xong, cô ấy còn liếc mắt với Nguyễn Ân.

Nguyễn  ngầm hiểu ý, quay sang ra dấu cho Cố Nhậm.

Ăn ở nhà đi!

Cố Nhậm không ép nữa, chỉ nói: “Được thôi”, rồi ra khỏi phòng, không quên đóng của để hai chị em họ tâm sự.

Thấy Nguyễn Ân chốc chốc lại giơ tay lên làm ký hiệu, Hòa Tuyết vẫn không kìm được xót xa, cô kéo Nguyễn  lên giường, hai tay ôm hai má Nguyễn Ân mà ngắm nghía rất lâu, cuối cùng mới thốt lên: “Không nói được thật à?”

Nguyễn Ân gật đầu.

Hòa Tuyết lại khẽ chạm tay vào bụng cô: “Con… thật sự không còn?”

Thấy Hòa Tuyết e dè hỏi từng chút một, Nguyễn Ân không kìm được cười chua xót, cô với chiếc di động, bấm chữ.

Đã gần mười tháng rồi, nếu vẫn còn thì bụng tớ sao được bình thường như thế này? Tiểu Tuyết, cậu vẫn hài hước như thế!

Xem xong dòng chữ, gương mặt vốn đã mếu máo của Hòa Tuyết lại càng thêm nghiêm trọng.

“Bà nó, tên Cố Tây Lương khốn kiếp kia khiến cậu ra nông nỗi này!… Nhưng mà Cố Nhậm cũng được lắm, dám lừa tất cả mọi người. Tớ đã bảo từ đầu mà, anh ta không hề đơn giản, không ngờ chẳng những không đơn giản mà còn thâm tình nữa”.

Nghe người khác nói trắng tâm tư của Cố Nhậm ra, Nguyễn Ân vẫn có chút xấu hổ.

Đừng nói lung tung.

“Nói lung tung cái gì? Nếu anh ta không có tình ý với cậu thì cần gì phải hao tâm tổn sức đưa cậu sang Mỹ! Anh ta đối xử với cậu tốt hơn tên kia rất nhiều! Cậu không biết đâu, sau khi cậu xảy ra chuyện không bao lâu thì tên đó đã đưa con bé dở hơi kia ra ngoài công khai, thật chẳng ra làm sao cả!”

Dù đã sớm biết sự thật nhưng nghe vậy, trái tim Nguyễn Ân vẫn không kìm được mà nhảy lên. Một lúc sau cô lại viết trên điện thoại.

Tớ biết rồi.

Hòa Tuyết tròn mắt nhìn cô: “Cậu biết? Thế chắc cậu cũng biết chuyện hai người đó sắp kết hôn?”.

Kết hôn.

Kết hôn?

Lâu lắm rồi Nguyễn Ân không theo dõi tin tức trong nước, Cố Nhậm cũng không xem. Hai người đều sợ cái tên kia sẽ đảo lộn cuộc sống bình lặng của mình, nhưng cái gì đến vẫn cứ đến, chỉ không ngờ nó lại đến bằng cách này.

Thấy sắc mặt Nguyễn Ân đột ngột biến đổi, Hòa Tuyết mới vỡ lẽ ra cô ấy còn chưa biết chuyện. Tự trách miệng mình lắm lời, cô vội vàng chữa cháy, nhưng lại không biết phải nói gì cho phải: “Thế… thế… thế mặc kệ cái đôi gian phu dâm phụ ấy.”

Nguyễn Ân hít sâu mấy hơi, ngón tay tiếp tục bấm điện thoại.

Khi nào?

Hòa Tuyết kích động: “Cậu hỏi làm gì? Cậu muốn tới tham gia đấy à?”

Nhận được một cái gật đầu của đối phương, giọng nói của Hòa Tuyết càng thêm bức xúc: “Tớ nói cho cậu biết, tớ không cho cậu đi! Cậu đi làm gì? Để họ trực tiếp làm đau cậu lần nữa chắc? Tên khốn kia là đồ không có nhân tính. Cậu quên hắn ta đi!”

Tớ cũng muốn quên, nhưng cậu bảo tớ làm sao quên được đây? Câu này nói thật đúng, chỉ có người buộn chuông mới tháo được chuông. Có lẽ phải tận mắt nhìn thấy thì tớ mới chịu từ bỏ. Hơn nữa tớ chỉ lén lút đi xem thôi, chắc chắn sẽ không lộ diện, không quấy rối cuộc sống

sống đối phương.

Dù sao thì anh ấy có cuộc sống của anh ấy, tớ có tương lai của tớ.

Vì thế, Tiểu Tuyết, cậu nhất định phải giúp tớ.

Hòa Tuyết buồn bực, đứng dậy đi lại vài vòng, sau đó khẽ vuốt tóc Nguyễn Ân, gọi to: “Nguyễn Nguyễn”.

Nếu là trước kia, thấy bộ dáng khó xử của Hòa Tuyết, Nguyễn Ân nhất định sẽ từ bỏ ý định. Nhưng hiện giờ đã khác, cô kiên quyết tiếp tục hỏi: Ngày?

Hòa Tuyết không còn cách nào khác, đành thành thật trả lời: “Thứ Bảy tuần sau”, còn bổ sung thêm một câu, “Tớ xem Hoàng lịch rồi, ngày hôm đó không thích hợp cưới xin. Họ nhất định không hạnh phúc!”

Nguyễn Ân không kìm được mà liếc xéo cô ấy một cái, Hòa Tuyết thấy vậy mới bớt lo lắng.

Thật sự muốn buông xuôi rồi phải không? Không sao, Nguyễn Nguyễn, còn có tớ bên cậu.

Nghe theo ý kiến của Hòa Tuyết và Nguyễn Ân, Cố Nhậm dặn dò đầu bếp làm nhiều đồ ăn ngon. Lúc ăn cơm, không ai lên tiếng. Nguyễn Ân thì không nói được, Cố Nhậm là người ít nói, Hòa Tuyết trong lòng còn đang mải đắn đo. Cô nghĩ tới dáng vẻ cầu xin của Nguyễn Ân chiều nay, do dự không biết có nên yểm trợ cô ấy trở về không? Bữa cơm lặng lẽ trôi qua như vậy, giữa chừng, Cố Nhậm gắp thức ăn cho Nguyễn Ân, chỉ nói một câu: “Em thích ăn món cay ngọt, ăn nhiều vào”.

Hòa Tuyết lại càng băn khoăn. Mặc dù không quá hiểu con người Cố Nhậm, nhưng hiện tại cô đang ở nhà anh ta, nhận được sự tiếp đãi chu đáo của anh ta, có câu ăn cây nào rào cây ấy. Huống hồ, anh ta đối xử với Nguyễn Ân ân cần như thế, rõ ràng là vô cùng yêu Nguyễn Ân. Nếu bây giờ cô đưa Nguyễn Ân đi gặp người nào đó, nhất định sẽ có cảm giác tội lỗi.

Rốt cuộc phải làm sao đây?

Buổi tối nằm trên giường, Hòa Tuyết ôm lấy cánh tay Nguyễn Ân, dường như rất sợ đây chỉ là một giấc mộng. Nguyễn Ân đành để mặc cô ấy muốn làm gì thì làm, sau đó cầm lấy điện thoại bắt đầu “nói chuyện”.

Tớ là người thật! Vẫn còn sống! Thế nên, giờ là lức nói chuyện của cậu!

Tâm trạng vốn đang kích động của hòa Tuyết bỗng nhiên như bị tạt nước lạnh, cô buông tay Nguyễn Ân, miệng hé rồi lại ngậm, mắt mỏ rồi lại nhắm.

Nguyễn Ân không thúc giục, kiên nhẫn đợi đến khi Hòa Tuyết lên tiếng.

“Tớ muốn chia tay với anh ấy!”

Nói xong, bên ngoài đột nhiên vang lên tiếng gõ cửa, giọng nói ấm áp của Cố Nhậm truyền tới: “Nguyễn Nguyễn, hôm qua ngủ ít, đừng thức khuya quá!”, sau đó là tiếng bước chân rời đi. Mặt Hòa Tuyết đỏ rần, vừa nãy Cố Nhậm có nghe thấy cô hét lên câu kia không? Mất mặt quá đi mất! Chẳng trách Hàn Duệ nói… Dừng! Lại Hàn Duệ, đã nói là muốn chia tay với anh ta cơ mà!

Nguyễn Ân cũng nhận ra Hòa tuyết xấu hổ, cười đến rung cả người. Hòa Tuyết buồn bực thò tay vào cù cô, hai người vật lộn trên giường một lúc, cuối cùng Nguyễn Ân không chịu nổi, giơ tay ra hiệu dừng lại, bấy giờ Hòa Tuyết mới chịu thôi. Hai người nằm im để bình phục sức lực rồi mới tiếp tục chủ đề đang dang dở.

Mau trút hết khổ tâm ra đi, quá hạn sẽ không có hiệu lực đâu!

“Thật ra cũng không có gì, chỉ là nhiều lúc tớ cảm thấy anh ấy không giống tớ tưởng tượng”.

Không tốt với cậu à?

Trong đầu Hòa Tuyết chợt hiện lên hình

Trang: [<] 1, 39, 40, [41] ,42,43 ,52 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT