watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

BIGONE 2015 - Phiên Bản Iphone
Game đánh bài cờ bạc đã có mặt trên Iphone
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 16:48 - 19/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 3944 Lượt

nhưng hình thể lại quá cao lớn; mặc dù giống người có tiền nhưng không có khiếu thẩm mĩ, bởi vì trang phục của anh chỉ là áo sơ mi quần jean bình thường.

Nhưng ngay cả như vậy, ẩn sâu dưới sự lạnh lùng và bề ngoài dữ dằn chính là sự dịu dàng và chăm sóc, làm cho cô không có cách nào cự tuyệt chìm sâu.

Cô thích anh bàn tay anh tuy to lớn thô lỗ nhưng đôi lúc nhẹ nhàng, thích cánh tay anh cường tráng, thích lồng ngực rộng lớn bền chắc, thích anh thỉnh thoảng vui vẻ sẽ hơi nhếch khóe miệng, thích bộ dạng của anh không biết nên đối xử với cô thế nào, thích mùi hương trên cơ thể anh, thích tác phong làm việc.

Thậm chí, ngay cả cái đầu trọc đáng ghét của anh, cô bây giờ nhìn cũng cảm thấy thuận mắt.

Làm sao mà có thể không thích anh đây?

Sau khi cứu cô, anh im lặng đi cùng cô tới đồn cảnh sát; lúc cô hoàn toàn sụp đổ sợ hãi khóc lóc trong ngực anh; khi anh mượn cớ tìm đứa nhỏ rồi phí tâm đưa giường cùng bàn đọc sách đến; khi cô trong lúc vô tình phát hiện anh đánh đàn là vì an ủi những đứa bé kia….

Mỗi một lần, đều cảm thấy sự thiện lương, dịu dàng của anh, rồi sau đó lại càng thích anh hơn.

Anh còn cắm hoa trong bếp.

Chưa hề nghĩ tới, người đàn ông cao to như anh lại có những tâm tư tinh tế như thế.

Cứ thế, một lần rồi một lần, ánh mắt của cô không thể rời khỏi hình dáng của anh.

Không biết từ lúc nào, cô phát hiện ra mình không tự giác mỉm cười ngây ngốc trước anh, không tự chủ được muốn chạm vào anh, tìm cơ hội đến gần anh….

Khẽ vuốt ve áo lót xinh đẹp khêu gươi, cô mỉm cười ngượng ngùng, cắn môi dưới.

Anh cũng có chút thích cô phải không?

Nếu không làm sao lại tặng cô áo lót?

Bạn bè khác phái bình thường không thể nào tốn tâm tư đi mua những đồ riêng tư như vậy?

Nhưng… Nhưng anh chưa bao giờ có những cử chỉ đặc biệt….

“A a … thật là phiền…..”

Cô ôm áo lót xinh đẹp ngã xuống giường, ở trên giường lăn vài vòng, phiền não rên rỉ gào khóc, lại không cẩn thận lăn khỏi giường, bịch một tiếng rơi xuống đất.

Nguy hiểm thật, không ai thấy.

Cô le lưỡi, đỏ mặt chột dạ ngồi dậy, liếc mắt nhìn cửa sổ rộng mở phía đối diện, ba cậu bé sáu đôi mắt bồ câu, không chớp nhìn cô chằm chằm.

“Á” cô hét lớn, cả gương mặt đỏ bừng, nằm lên bệ cửa sổ cùng ba đứa nhóc, mắt to trừng mắt nhỏ.

Cô cực kì lúng túng, giơ tay, theo thói quen vẫy vẫy tay chào mấy đứa nhóc.

Mấy đứa thấy vậy, cũng bắt chiếc giơ giơ tay vẫy lại.

Cô cười gượng hai tiếng, dùng tốc độ nhanh nhất bò dậy, chạy xuống lầu dưới lái xe đi mua đồ.

Chương 13: chương 13

“Có bão?”

“Vâng.”

“Nhưng cả ngày nay trời vẫn nắng mà, mặt trời vẫn còn chói chang kia kìa.”

“Chị Đào Hoa, tin em đi, bây giờ chỉ làm yên lặng trước mưa bão thôi.” A Linh vừa cất từng chậu hoa nhỏ vào trong tiệm, vừa cất giọng nói: “Chị không xem dự báo thời tiết sao? Hôm qua đã thông báo rồi, cũng đã cảnh báo biển động, nếu như đường đi của cơn bão không thay đổi, tối nay sẽ đổ bộ vào đất liền.”

“Có thật như vậy không?” Cô kinh ngạc, có chút mờ mịt nhìn ra bên ngoài, cách cả trăm dặm không có bóng mây.

“Thật.” A Linh bê chậu hoa cuối cùng vào, đưa tay vỗ vỗ nhẹ vai Đào Hoa, “Chị nhất định không phải người ở đây đúng không?”

“Sao em biết?” Thật sự cô không phải là người ở đây, nếu không phải bạn bè giới thiệu cô tới cửa hàng gần đây phụ giúp thì cô cũng không bởi vì lạc đường mà thần xui quỷ khiến phát hiện ra tiệm này.

“Chị nói giọng của người miền Bắc.” A Linh cười cười lôi cô ra cửa, chỉ tay, “Chị nhìn sóng ngoài cảng mà xem, có phải là sóng đánh rất cao.”

“Oa, đúng thật.” Ít nhất cao cũng bốn hay năm tầng đi, A Linh không nói cô cũng không chú ý đến.

Chẳng trách hôm nay không có khách mấy, thì ra là có bão, cô lần đầu tiên ở thành phố biển nên không biết, không nghĩ vào ngày bão sóng biển lại lớn như vậy.

“Ha ha, mặc dù bây giờ là giữa trưa, nhưng bão đã rất lớn, chỉ tới chiều mây đen sẽ giăng đầy, đến lúc đó bão sẽ lớn hơn, sóng so với bây giờ sẽ đánh cao gấp hai hoặc ba lần”

“Hai, ba lần? Chẳng phải cao bằng tòa nhà tám hay chín tầng?” Cô kinh ngạc bật thốt lên.

“Đúng vậy, lần này là cơn bão lớn, nên gió sẽ rất mạnh. Chị Đào Hoa, chỉ cũng phải chắc cũng không biết phòng ngừa bão thế nào phải không?”

“Ách….” Cô mặt đỏ, cười cười xin lỗi.

Năm nay, tâm bão rất lớn, lại là cơn bão đầu tiên trong năm.

A Linh có chút lo lắng nhìn bà chủ nói: “Chị Đào Hoa, buổi tối chị ở đây một mình có sao không? Hay chị tới nhà em ở đi, dù sao nhà em cũng còn một phòng khách.”

Cô bé đúng là tốt bụng.

Trong lòng cảm thấy ấm áp, cô mỉm cười nói: “Không cần, em đừng lo lắng. Chị có đèn pin cầm tay, cũng có pin dự phòng, còn có cả nến, hơn nữa thức ăn trong tiệm cũng đủ để ăn trong một tuần. Đúng rồi, chị thấy tình hình thế này cũng không có khách nào, nếu buổi chiều cơn bão về, thì mình đóng cửa sớm, chị cũng đi mua chút đồ dự phòng cùng nước uống, tránh cho đến lúc đó bị cúp điện thì thảm, em giúp chị gọi điện cho tiểu Quyên bảo hôm nay cô bé không phải đến.”

Cô đẩy A Linh tới quầy, sau đó cầm ví da đi ra ngoài.

Lúc ra cửa, mặt trời lên cao, bầu trời xanh thẳm, nhìn phía xa mặt biển sóng đánh cao chỉ có bọt nước trắng xóa, thật sự không nhìn nghĩ là sắp có bão. Nhưng đợi cô đi vào trong thành phố mua đồ trở về, thì thời tiết bắt đầu thay đổi, có những cơn gió nhẹ thổi tới.

Xem ra, thật sự có bão.

Cô dừng xe, sau đó xách một chai nước suối lớn vào nhà, rồi cất xe vào trong hiên.

A Linh ở trong tiệm đã thu dọn mọi thứ.

Trong cửa hàng cũng chỉ có hai vị khách đang dùng cơm, không bao lâu cũng tính tiền rời đi.

“Được rồi, cũng không còn sớm, A Linh, tranh thủ trời còn chưa mưa, em về đi, sáng sớm mai tùy theo tình hình chị sẽ gọi cho em, nếu như bão vẫn lớn, em đừng tới, không quan trọng, biết không?”

“Em biết rồi, nhưng chị Đào Hoa, chỉ ở một mình thật sự không sao chứ?” Lần trước bà chủ mơ hồ bị tên sắc lang tập kích, cô thật sự không yên lòng để bà chủ xinh đẹp một mình ở đây vượt qua cơn bão.

“Không thành vấn đề, không thành vấn đề.” Cô buồn cười tay chống nạnh “Tiểu thư, dù gì chị cũng đã ba mươi tuổi rồi, cũng không phải là chưa từng bao giờ gặp bão.”

“Nhưng nếu như giống lần trước có người xấu chạy tới——”

“Tiểu thư, người xấu gặp ngày mưa bão cũng phải nghỉ ngơi chứ?”

“Cũng không nhất định như thế.” A Linh xem thường lầu bầu một câu.

“Yên tâm đi, nếu gặp phải mấy kẻ khốn kiếp, chị lần này đã có chuẩn bị.” Cô từ trong túi móc ra một chai xịt, lạnh lùng hung ác nói: “Dám quay lại chị phun cho hắn chết!”

Sắc lang không tới, bão lớn ngược lại tới thật.

Trời vẫn chưa hoàn toàn tối hẳn, trời bắt đầu mưa, sau đó, cơn mưa to đần, còn mang theo cuồng phong.

Bởi vì sáng đã chuẩn bị tốt, mặc dù bên ngoài mưa to gió lớn, nhưng cô vẫn thoải mái ở trong chăn xem phim.

Chỉ là trong lòng cũng có chút không yên, chỉ sợ nhà bên cạnh không chuẩn bị phòng ngừa bão, lúc đầu cũng định mang chút đồ ăn tới cho họ, nhưng anh và ba đứa bé không có nhà, cả một buổi chiều, cũng không có người trở về.

Nghĩ đến đây, cô lại đứng dậy tới cửa sổ, kéo rèm muốn nhìn, nhưng ngoài trừ ánh đèn leo lét ở cảng, và ánh đèn đường thì khắp nơi tối đen như mực.

Nhà bên cạnh không một ánh đền, chiếc xe jeep anh bình thường hay sử dụng cũng không có ở nhà.

Đi ra ngoài sao?

Tin tức báo mười giờ cơn bão sẽ đổ bộ vào đất liền, bây giờ đã chín giờ, trời mưa giống như thác nước, trên cửa kính đều là nước mưa, gần như không thấy rõ tình hình bên ngoài, dưới thời tiết quái quỷ như thế này, bọn họ không ngoan ngoãn ở trong nhà, rốt cuộc là chạy đi đâu?

Chắc không phải đi ra ngoài lúc sáng, bây giờ gặp bão không thể về chứ?

Cô lo lắng dí sát mặt vào cửa nhìn, nhưng trên mặt kính cửa sổ chỉ là sương mù do hơi thở cô tạo ra.

Cô đưa tay lau đi, bỗng nghe một tiếng nổ lớn, Đào Hoa sợ hết hồn vuốt ngực nhìn lại, mới phát hiện mái tôi của nhà nhào đó bị thổi tốc lên, đang lăn lộn trên đường cái.

Trời ạ, cũng quá khoa trương đi?

Gió càng lúc càng lớn, cô đặt tay lên cửa sổ cũng cảm thấy áp lực của gió bão đập vào thành cửa kính.

Không nghĩ đến cơn bão này lại lớn như vậy, cô sợ thủy tinh sẽ bị phá hỏng, vội vàng chạy xuống lầu mở ngăn kéo tìm kiếm một lúc lâu, mới tìm được băng keo, sau đó dính chặt các cửa sổ kính dưới tầng.

Cô dán như vậy muốn tăng thêm lực chịu đựng của cửa kính, nhưng nếu sức gió lại mạnh hơn chỉ sợ dán nhiều băng keo hơn nữa cũng vô dụng.

Cô vừa dán xong trong lòng thấp thỏm lo lắng nhìn cảnh tưởng bên ngoài, bị gió bão thổi nghiêng ngả, trong lòng có chút kinh sợ.

Thật vất vả mới xử lý tất cả cửa sổ thủy tinh, ở bên ngoài cửa lại vang lên những âm thanh kì quái, cô quay đầu nhìn, vừa thấy câu Phường Hoàng trước cửa nhà bị gió thổi gãy một cành, cành bị rơi gãy bị gió thổi đập mạnh vào vách tường, sau đó mới rơi xuống đất.

Cô giương mắt nhìn, lại phát hiện chiếc xe máy màu xanh dương mình đã đỗ ven đường chẳng biết đã tử trận từ lúc nào. Thảm hải hơn chính là, bởi

Trang: [<] 1, 16, 17, [18] ,19,20 ,24 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT