|
|
LAZADA - Mua Sắm Online
Mua sắm trực tuyến với giá rẻ nhất tại Lazada Tải Về Máy
|
gái này nói hươu nói vượn cái gì? Chuyện buồn cười như vậy cũng nói ra được!
“Còn nữa!” Cô đột nhiên mở cửa, thò đầu ra cảnh cáo, “Không cho phép anh đụng đến xe máy của tôi!”
Nói xong nhanh chóng đóng cửa lại.
Hải Dương nhìn chằm chằm vào cánh cửa đang đóng lại, sau đó nhìn giắc cắm điện thoại rơi dưới đất, chỉ cảm thấy thật hoang đường, nhưng không biết vì sao anh không cười nổi, trong đầu lại hiện lên hình ảnh kinh khủng, cô bị ngã nhào đụng đầu, máu chảy đầy mặt không cách nào cầu cứu.
Chết tiệt!
Anh âm thầm mắng một tiếng, khó chịu nhặt giắc cắm rồi cắm vào điện thoại, lúc này mới xuống lầu đóng cửa chính phòng ăn.
Không ngờ chiêu uy hiếp này thật sự có hiệu quả.
Đào Hoa ôm hòm thuốc ngồi trên giường, nhìn cửa phòng tắm đang khép chặt, không khỏi le lưỡi một cái. Cô chỉ tùy tiện nói, thật không dám nghĩ anh sẽ ở lại.
Lúc cô từ phòng tắm đi ra, thấy anh vẫn còn ở đấy, cô thở phào nhẹ nhõm, nếu không cũng chẳng biết làm thế nào để có thể ép anh được.
Cửa mở ra.
Anh từ phòng tắm đi ra, toàn thân cao thấp chỉ quấn cái khăn tắm to màu phấn hồng.
Một luồng khí nóng lại dâng trào, gương mặt cô nháy mắt ửng đỏ, lúc này mới nhớ anh không có quần áo để thay.
Khăn tắm to lớn của cô trên người của anh, lại vô cùng nhỏ, giống như quần đùi, chỉ che được bộ vị trọng điểm mà thôi.
Trời ạ, dáng người anh thật đẹp.
Mặc dù so sánh với người bình thường anh cao lớn hơn, nhưng hành động của anh không vụng về, tỷ lệ vóc dáng cân đối, toàn thân không có chút thịt thừa, da tay ngăm đen phản xạ dưới ánh đèn, thật sự khiến người ta nhìn mà thèm chảy nước miếng.
Mắt thấy anh càng lúc càng gần, trái tim của cô đập thật nhanh.
“Ngồi…. khụ, ừ…” Phát hiện giọng nói của mình vô cùng khàn khàn, cô vội vã hắng giọng, không dám nhìn anh, đặt hòm thuốc lên giường, làm bộ kiếm đồ nói: “Ngồi xuống, tôi giúp anh bôi thuốc.”
Không tranh luận cùng cô, anh trực tiếp ngồi xuống giường.
Cô lục lọi lung tung, sau đó mới lấy ra rượu cồn, vừa giúp anh khử trùng vết thương đằng sau lưng rồi bôi thuốc, vừa hỏi: “Anh gần đây có tiêm phòng uốn ván không?”
“Có.”
“Bao lâu?” Vết thương trên lưng của anh không to lắm nhưng cô vẫn hết sức cẩn thận.
“Ba tháng trước.”
“Ừ.”
Sau cuộc đối thoại ngắn ngủi, bên trong phòng lại trở nên yên lặng.
Không chịu nổi không khí yên lặng như thế, cô lại mở miệng: “Mấy đứa nhóc đâu?”
“Ở nhà bạn.”
“Tại sao? Đã xảy ra chuyện gì?” Mặc dù hỏi như thế, nhưng cô vẫn tiếp tục động tác bôi thuốc, cũng không đặc biệt lo lắng, bởi vì nếu thật sự bọn nhóc xảy ra chuyện gì, anh bây giờ cũng sẽ không ở đây.
Chương 15: chương 15 (6.3)
“Không có gì, chỉ muốn sắp xếp cho bọn chúng đi học.”
“Mấy đứa nhóc còn chưa biết tiếng trung đúng không?”
“Ừ.” Anh nhìn về phía trước, “Hiểu Dạ nói sẽ dạy bọn chúng.”
“Vậy mấy đứa về sau sẽ ở bên nhà cô ấy sao?”
Được rồi, tất cả vết thương trên lưng anh đều đã thoa thuốc.
Đào Hoa kiểm tra từ trên xuống dưới một lần, xác định không có bỏ sót chỗ nào, mới bò xuống giường, vòng qua trước mặt anh, giúp anh xử lí vết thương trên trán, anh thật sự cao lớn, cho dù ngồi, còn cô đứng cũng không khác biệt cho lắm.
“Không, chỉ có tối hôm nay.” Anh giương mắt nhìn cô.
“Tại sao?” Cô lấy rượu cồn giúp anh khử trùng.
“Có bão.”
Khóe mắt khẽ nhíu lại, nhưng không có một chút dấu hiệu sợ hãi.
“Xin lỗi.” Biết anh nhất định sẽ đau, cô lẩm bẩm nói xin lỗi sau đó nhẹ nhàng lau vết thương cho anh: “Nhà của anh bị thấm nước sao?”
“Không có.”
“Vậy tại sao bọn nhóc lại ở nhà Hiểu Dạ?”
“Quá muộn, gió bão lại lớn, nên để bọn chúng ngủ lại ở đó.”
“Ừ.” Cô vứt bông vào trong thùng rác, dừng lại một chút, đột nhiên cảm thấy kì quái, nhìn chằm chằm vào anh thốt lên: “Nếu mưa bão lớn, anh còn về làm gì?”
Cả người anh cứng đờ, ánh mắt đen thâm thúy nhìn chăm chú vào cô, thật lâu mới nói: “Tôi trở lại lấy đồ.”
Mới là lạ!
Nghe anh viện lí do sứt sẹo, Đào Hoa nhìn anh chằm chằm, đột nhiên biết anh tại vì sao trở lại.
Người đàn ông này lo lắng cho cô.
Nhìn gương mặt lạnh lùng của anh, cổ họng co rút nhanh, một cảm giác mềm mại xông lên, gần như không chút suy nghĩ, cô không kìm lòng nổi nghiêng người khẽ chạm vào môi của anh.
Anh sợ hết hồn, chính cô cũng thế.
Đây thậm chí không tính là một cái hôn.
Môi của anh so với tưởng tượng của cô còn mềm mại hơn, cô không nhịn được muốn thử lại, đưa tay giữ mặt anh, lại muốn hôn anh.
Hải Dương vội vàng bắt được cổ tay cô, “Cô uống rượu?”
“Không có.” Cô dừng lại một chút, đỏ mặt hỏi: “Tôi
lần trước uống rượu say cũng làm như vậy sao?”
“Không có.” Cô không có hôn anh, chỉ bò cả người lên người anh mà thôi.
Anh nhìn cô chằm chằm, không dám buông tay cô ra, cô ở rất gần, gần đến mức anh có thể ngửi thấy mùi thơm trên người cô, hơi thở của cô không có mùi rượu, chỉ có mùi thơm của sữa tắm.
“Vậy….” Cô khẩn trương lấy hết dũng khí hỏi anh: “Anh không thích tôi?”
Cô gương mặt đã đỏ ửng, Hải Dương nhìn cô gái trước mặt, mạch đập của cô đập rất nhanh, đôi mắt đen lộ ra sự lo lắng khẩn trương.
Thấy anh không nói chỉ nhìn cô chăm chú, cô trong lòng không yên, lại không dời đi tầm mắt, khàn giọng nói.
“Em… thích anh.”
“Cô không biết mình đang nói gì.” Anh thô lỗ nói.
“Em tất nhiên biết.” Cô cắn môi, có chút ảo não.
“Cô không biết.” Anh tức giận trừng mắt nhìn cô, không tự chủ bóp chặt tay cô.
“Em biết rõ.” Cô chăm chú nhìn anh tỏ tình, “Em thích anh, em chưa thích một người nào như vậy. Hôm đó, em thật sự… rất rợ, em nghĩ, em từ đó sẽ sợ tất cả những người đàn ông khác, sợ bị tổn thương, nhưng anh đã cứu em, anh vẫn ở bên cạnh em, không chỉ đêm đó, còn mỗi ngày. Nếu như không phải là anh, em có thể cả đời cũng không dám đến gần người đàn ông nào…”
Trong ngực anh chấn động, muốn ôm cô nhưng lại không dám.
“Cô làm sao biết, tôi sẽ không tổn thương cô giống hắn ta?!” Anh không biết tại sao lại tức giận, tức giận với cô, cũng tức giận chính mình.
“Em không biết,” Cô hít sâu một cái, bình tĩnh nhìn anh, dịu dàng nói: “Em chỉ hiểu được, em không sợ anh, đổi lại nếu là những người đàn ông khác em sẽ không chịu được, nhưng nếu là anh, em lại không sợ.”
“Cô chỉ vì quá cô đơn!” Anh giận đến mức không tực chủ được, tăng thêm lực tay.
“Á.” Cô bị đau kêu nhỏ một tiếng.
Hải Dương lúc này mới phát hiện mình dùng quá sức, chợt buông tay ra, sắc mặt càng khó coi, “Đáng chết, tôi bây giờ đang tổn thương cô!”
Anh mắng xong muốn đứng dậy rời đi, nhưng vì cô đứng giữa hai chân anh nên không có cách nào nhúc nhích.
“Anh không có làm tổn thương em.” Đào Hoa hai cánh tay vừa khôi phục tự do lập tức giữ gương mặt của anh, sau đó nói nghiêm túc: “Ít nhất không phải cố ý.”
Tay cô vừa trắng lại mềm mại, có chút lạnh, anh gần như không nhịn được, muốn nghiêng đầu hôn lên lòng bàn tay cô.
Không muốn lần nữa tổn thương cô, anh nắm chặt hai tay, cắn răng nhìn cô lạnh lùng nói: “Cô nghĩ như vậy, rồi bày tỏ, cô thật ngu ngốc rồi.”
Cô co rúm lại, nhưng vẫn nắm chặt mặt anh, cô chấp mở miệng: “Em chính là ngu ngốc.”
Hải Dương cả người chấn động, chỉ cảm thấy trong ngực một cảm giác rung động.
Đối với cô, anh thật sự không dám để chính mình suy nghĩ nhiều.
Anh và cô hoàn toàn khác biệt, tựa như ban ngày và đêm tối, cho tới bây giờ không có khả năng cũng như không có bất kì cơ hội nào,mặc dù đã rút ra khỏi thế giới kia, nhưng anh hiểu được anh vĩnh viễn không có thể giống như những người bình thường khác.
Anh và Cảnh Dã không giống nhau, ít nhất Cảnh Dã cũng lớn lên trong hoàn cảnh tương đối bình thường, nhưng anh không phải, cuộc sống của anh, chưa từng bao giờ có hai chữ “bình thường.”
Cảnh Dã biết rõ làm sao có thể giống như người bình thường, sống như thế nào, nhưng anh lại không biết, anh chỉ giả bộ mà thôi.
Anh rất mốn cô, nhưng cũng không dám muốn, sợ cô biết được quá khứ đầy máu của anh, sợ nhìn tháy sự hoảng sợ trong mắt cô, sợ cô từ bên cạnh anh chạy trốn.
Cho nên, anh làm bộ chỉ coi cô như bằng hữu.
Cho đến tối nay, cho tới bây giờ——”
Anh cố gắng muốn cô từ bỏ, nhưng mỗi một câu của cô, lại dễ dàng đập vỡ bức tường kiên cố trong lòng anh.
“Đừng ép tôi.” Anh gân xanh cũng nổi lên, cực kì cố gắng kiềm chế kích động muốn ôm cô vào lòng.
“Xin lỗi.” Cô khẽ mỉm cười, trong mắt lóe lên chút bất đắc dĩ, khẽ vuốt ve mặt anh nói: “Có lẽ anh nói không sai, có lẽ do em quá cô đơn…. Nhưng…. Anh không phải cũng vậy sao?”
“Là cái gì?” Anh nhìn cô, chỉ cảm thấy không thể suy nghĩ được, dục vọng cùng lí trí trong đầu đang hỗn loạn thành một đoàn.
Giọng nói êm ái của cô chạm tới tận đáy lòng, một lần lại một lần vang vọng.
Anh không có biện pháp trả lời, chỉ có thể chằm chằm nhìn cô,
Cô đơn?
Anh chưa từng suy nghĩ tới, nhưng mà, không sai, anh đúng là cô đơn, nhưng anh đã sớm quen, anh đã sớm——”
“Em muốn ở cạnh
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




