|
|
SUB - ZALO - HÌNH NỀN ĐIỆN THOẠI
Hình nền đẹp nhất cho điện thoại Android Tải Về Máy
|
đứng trong sân nửa ngày trời, khi Trác Thiệu Hoa đi xe ra sân bay, anh ta mới ra về
về. Lời nói và cử chỉ của Thiệu Hoa không có gì khác thường. Anh ta hỏi về Heo, Thiệu Hoa liền nói sang chuyện khác.
Anh ta chỉ có thể nuốt sự ngờ vực xuống, buồn bực lái xe ra về.
Ngày nghỉ, đương nhiên là phải dành ra nửa ngày với bạn gái. Bạn gái hiện nay của anh ta có vẻ còn trẻ con, không thích ăn bữa tối lãng mạn, mà muốn tới Pizza Hut ăn pizza.
Anh ta rất biết cách nhân nhượng và chiều chuộng. Đàn ông quan trọng là biết co biết duỗi.
Cửa vào quán Pizza Hut hơi màu mè, anh ta nhíu mày, lấy điện thoại ra bảo bạn gái là mình tới trước rồi, bảo cô ấy đừng sốt ruột, anh sẽ kiên nhẫn và dịu dàng đợi em.
Trong quán khá đông, từng gương mặt non nớt, nhìn là biết là lũ sinh viên trong đầu toàn chuyện phong hoa tuyết nguyệt. Anh ta chửi thầm vài câu rồi đưa mắt tìm một góc thích hợp cho đôi lứa hẹn hò, đang tìm, anh ta bỗng nhướn mày cười rạng rỡ.
Con heo đi tập huấn kia đang nằm bò ra trên bàn nói với phục vụ:
- Cho một suất tình nhân, một pizza cỡ to, hai cốc nước ngọt, salad hoa quả, kem dâu và oải hương, bánh trứng… Ê, bàn này có người rồi.
Một bóng đen chắn trước người Gia Hàng, cô ngẩng đầu kêu lên.
- Heo, không ở nhà ngoan ngoãn trông con, chạy ra đây hẹn hò với ai? – Thành Công khoanh tay, giọng điệu kỳ quái.
Gia Hàng nhảy dựng lên, túm áo anh ta kéo vào nhà vệ sinh ở góc trong cùng:
- Thành lưu manh, anh im miệng lại cho tôi.
- Sao, bị tôi nói đúng rồi chứ gì? – Thành Công nở nụ cười khuynh đảo chúng sinh, mắt lại lóe lên một tia nguy hiểm.
Gia Hàng thận trọng nhìn về phía sau, nghiến răng ken két:
- Đừng đem tiêu chuẩn đạo đức của anh ra đánh giá người khác. Tôi cảnh cáo anh, lát nữa chúng ta nước sông không phạm nước giếng, anh coi như không quen tôi, không được nhìn tôi, không được lân la tới gần.
- Cô chưa nghe người ta nói à, nước sông không phạm nước giếng, nhưng nước giếng cứ thích làm đục nước sông. Tại sao tôi lại phải nghe theo cô? – Thành Công gỡ tay Gia Hàng ra, hùng hồn khoác vai cô, cứ như anh em thân thiết lắm.
- Bỏ ngay bàn tay bẩn thỉu của anh ra, sau đó phục tùng vô điều kiện. – Gia Hàng liếc xéo anh ta, không giống như đang nói đùa.
- Tôi không bỏ thì sao? – Đã là lưu manh rồi, thì lưu manh đến cùng. Khí thế hung hãn như vậy, nhưng lại có một bờ vai mảnh khảnh thế này, khiến anh không khỏi sinh lòng thương tiếc.
- Thật không bỏ? – Gia Hàng nhếch môi gian xảo, một giây sau bất thình lình túm chặt một cánh tay anh ta, hơi khom người xuống, bẻ quặt nó ra đằng sau.
- Nhẹ thôi, nhẹ thôi, con heo này làm thật đấy à? – Thành Công kêu toáng lên vì đau.
- Ha ha, nhớ những lời tôi vừa nói chứ?
Kẻ thức thời là trang tuấn kiệt, Thành Công bi tráng gật đầu.
Gia Hàng buông tay, vỗ lên vai anh ta:
- Thế mới là lương y của nhân dân, cảm ơn sự hợp tác.
Thành Công trợn mắt nhìn cô, xoa xoa cổ tay:
- Hình như tôi chẳng làm gì cô cả, cho dù cô đi kiểm tra sản khoa, tôi đã làm những chuyện vô lễ chớ nhìn, cô dựa vào cái gì mà gọi tôi là lưu manh?
- Lưu manh cũng có người tốt kẻ xấu, đừng quá đau buồn, anh thuộc diện lưu manh lương thiện. – Gia Hàng trịnh trọng bảo ban.
Thành Công mém xỉu, đúng là lý luận đầy tính thuyết phục.
- Cô không đánh giá cao tôi đấy chứ?
- Không hề, từ trước tới giờ tôi nhìn người rất chuẩn. Ê, tìm anh kìa, bạn gái à?
Một cô gái cài nơ bướm trên đầu đẩy cửa bước vào, nhìn thấy họ, bờ môi cắn chặt lại đầy ấm ức.
- Không phải. – Thành Công len lén cắn lưỡi, không biết tại sao mình lại phủ nhận.
- Vậy sao cô ta nhìn tôi như nhìn tình địch vậy?
- Cô thật chẳng biết tự lượng sức mình. – Thành Công hừ một tiếng, vẻ mặt như muốn nói “Cô mà xứng làm tình địch á?”
Gia Hàng cười cười, không để tâm:
- Người tôi đợi chắc cũng tới rồi, anh đi với bạn anh đi. Lúc đi đừng có chào hỏi đấy.
Thành Công hung hăng lườm cô, nở một nụ cười mê hồn bước về phía cô bạn gái.
Với một bác sĩ thường phải làm phẫu thuật, cho dù ngoại hình nho nhã tới mức nào, cho dù không phải đại lực sĩ, nhưng đối phó với một hai người thì không thành vấn đề. Vừa rồi cố tình để con heo đó được đắc ý, là có phần trêu chọc, cũng có phần tò mò. Người khiến cô ta phải căng thẳng đến thế là ai?
Cô bạn gái trách anh không tìm chỗ tốt trước, bây giờ trong quán đông người, phải ngồi chung bàn với người khác.
Anh lại cảm thấy như thế rất tốt, góc này vừa vặn nhìn được Heo.
Người Heo đợi đã đến, không phải là mỹ nam, không phải là giai đẹp, mà là một cô bé sinh viên tóc mái xén gọn gàng, mũi nhỏ mắt nhỏ, vai khoác ba lô, trông có vẻ yếu ớt. Nhưng khi nhìn thấy Heo, cả hai cùng nhảy cẫng lên, ôm chầm lấy nhau.
- Heo, mình nhớ cậu!
- Tiểu Ngải, mình cũng nhớ cậu lắm!
Da gà cũng Thành Công rụng đầy mặt đất.
- Heo, đằng kia có một người đàn ông cứ nhìn cậu mãi. – Mạc Tiểu Ngải có một sở trường, mắt như rada tai chuyên bắt sóng.
- Đừng nhìn, loại đàn ông ấy nhìn nhiều sẽ thất thân đấy. – Gia Hàng đáp.
Tiểu Ngải nổi cơn buôn chuyện:
- Cậu rất hiểu anh ta?
- Tiểu Ngải, mình vừa từ Nam Kinh về, làm gì có cơ hội quen biết loại người đó đúng không?
- Đúng đúng! – Tiểu Ngải gật đầu.
Nhân viên phục vụ bắt đầu đưa thức ăn đồ uống lên như đèn cù, Gia Hàng bê cả hai ly kem đưa lên cho Tiểu Ngải:
- Toàn là món cậu thích ăn đây, hôm nay ăn cho thỏa thích đi.
Mắt Tiểu Ngải chớp chớp:
- Heo, cậu kiếm được tiền rồi à?
Đoạn xúc một thìa salad hoa quả đút vào miệng Gia Hàng.
Gia Hàng cười cười:
- Sắp rồi, cậu có mang bản vẽ theo không?
Tiểu Ngãi đặt muỗng xuống, dịch đồ ăn trên bàn sang một bên, rút laptop từ trong balo ra:
- Mình không được tự tin lắm, cậu xem thử xem!
Tiểu Ngải mê truyện tranh điên đảo, chỉ đọc thôi cũng không thể đã ghiền, cho nên cô nàng chọn ngành thiết kế truyện tranh. Các nhân vật trong game của Gia Hàng đều nhờ cô nàng vẽ thử, đây cũng là sáng tác đầu tiên của cô ấy.
Gia Hàng cũng không phải chuyên gia, xem hai bức rồi nói:
- Hình tượng nhân vật khá có cá tính, nhưng vẫn chưa trọn vẹn, có lẽ cần phải đầu tư thêm. Cậu copy thêm một bản cho mình, mình đem cho bên khai thác xem.
- Nếu không dùng được thì cũng không sao, cậu cứ nói với bọn họ, để mình đi theo học hỏi là được.
- Được.
Hai cô gái cất máy tính đi, tay dao tay muỗng tiếp tục ăn.
- Heo, cậu còn định sang nước ngoài nữa không? – Kem lạnh quá, Tiểu Ngải xuýt xoa liên tục.
- Qua tết là mình phải thi IELTS.
Tiểu Ngải thở dài.
- Làm gì mà tỏ vẻ oán phụ thế kia? Cậu có bạn trai rồi mà, sẽ không quá cô đơn đâu.
Mặt Tiểu Ngải đỏ bừng, vùi đầu ăn pizza. Một lúc lâu sau, cô cắn răng, ngẩng đầu lên:
- Hai ngày trước mình gọi điện cho Ninh Mông, cậu biết đấy, tin tức của nó là nhanh nhạy nhất. Ừm… Sau tết Nguyên Đán, Chu sư huynh sẽ về nước, nhà cửa và công việc đều đã bố trí xong.
Chiếc dĩa của Gia Hàng dừng lại trên không trung nửa giây, sau đó tấn công chiếc bánh pizza.
- Cậu nói gì đi chứ! – Tiểu Ngải cuống lên.
- Nói gì? – Gia Hàng hắng giọng để che giấu tâm trạng.
- Là Chu sư huynh dó, sao cậu có thể thờ ơ như không thế? Khi đó, cậu vì anh ấy… suy sụp đến mức nào, năm thứ ba trượt liền mấy môn, suýt nữa thì bỏ học.
- Ê, không phải chuyện đó có được không nào? – Gia Hàng gõ xuống dĩa, âm thanh không lớn nhưng vẫn làm rất nhiều người giật mình.
- Đừng có tự dối mình nữa. Tự cậu xem làm thế nào đi, đừng có chàng về nàng lại bay đi, sau đó lại cách trở thêm mấy năm nữa. Lòng người sẽ thay đổi, trên đời này chẳng có mấy kẻ si tình đâu. – Tiểu Ngải lẩm bẩm.
Gia Hàng dở khóc dở cười:
- Sao cậu giống chị mình thế nhỉ?
- Mình muốn tốt cho cậu. – Tiểu Ngải đỏ mặt tía tai.
- Kem sắp chảy rồi, mau ăn đi!
- Sao anh không ăn? – Cô bạn gái xinh đẹp hậm hực đá chân Thành Công dưới gầm bàn, hai con nhóc kia thì có gì đáng nhìn mà cứ nhìn chằm chằm mãi.
Thành Công thu ánh mắt lại, ngầm nhìn khuôn mặt trang điểm không chút tì vết của cô bạn gái, khóe miệng chậm rãi vẽ một nụ cười:
- Anh thích nhìn em ăn.
- Mắt anh mọc đằng sau gáy à? – Cô nàng lạnh lùng hỏi.
- Anh nhìn em là nhìn bằng trái tim. – Mặt Thành Công không biến sắc.
- Thế mắt anh để dành cho người phụ nữ khác à?
Thành Công nở một nụ cười vô hại:
- Em yêu, nói mấy điều này có giúp ăn ngon miệng hơn không?
Cô bạn gái sững sờ nhìn anh ta.
- Đừng tự làm khổ mình, giận thì cứ gào thét lên, hoặc là cho anh một cái tát tai, cứ bóng gió thế này sẽ bị nội thương đấy. Anh là bác sĩ khoa sản, chứ không phải là bác sĩ khoa nội.
- Anh…
- Cứ từ từ mà ăn, anh đi thanh toán trước, sau đó ra xe đợi em. – Thành Công dịu dàng chạm vào gương mặt tái xanh của cô bạn gái, rồi đứng dậy.
Gia Hàng và Mạc Tiểu Ngải đã trả tiền xong, sánh vai nhau cười nói ríu rít đi ra ngoài cửa.
Thành Công giữ đúng lời hứa, chỉ đưa mắt nhìn theo họ một đoạn.
Khi ở bên bạn bè, Heo trông như một tờ giấy trắng, sao lại có thể làm ra chuyện phức tạp như vậy với Thiệu Hoa? Khóe miệng Thành Công nhếch lên một nụ cười đầy ẩn ý.
Mạc Tiểu Ngải đi cùng Gia Hàng tới công ty
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




