watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

BÁ CHỦ TAM QUỐC
Bá Chủ Tam Quốc là game chiến thuật "quốc chiến".
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 08:57 - 18/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 9006 Lượt

bày đủ các loại máy chơi game như ném bóng rổ, đua xe, đấm bốc, bắn súng… Rất đông trẻ con đang chơi, tiếng nhạc, tiếng phanh xe, tiếng chém giết, bắn súng trộn lẫn với nhau. Một cô bé đang nhảy tưng tưng trên đệm nhảy, la hét chói tai. Ông Án Nam Phi quay đầu lại nhìn cô bé, cơ thể đang dậy thì, gương mặt thiếu nữ trắng bệch vì son phấn, tô son màu xanh đúng mốt, nhìn là biết ngay thế hệ 9x.

Trong góc có một cánh cửa nhỏ, xuyên qua một hành lang nhỏ tối tăm, bên trong giấu hơn mấy chục cỗ máy đánh bạc. Dưới ánh đèn tím đỏ, Gia Hàng đang điên cuồng chơi máy tam sắc. Vận may của cô không tồi, đồng xèng 50 tệ đút vào, từ nơi nhả tiền, một đồng tiền xu leng keng rơi ra.

- Dượng có chơi một ván không? – Nhìn thấy ông, Gia Hàng cười cười đưa cho ông một đồng xèng.

Trong lòng ông Án Nam Phi dậy sóng, thực ra ông luôn băn khoăn tự hỏi, tại sao người chín chắn và khắc kỷ như Thiệu Hoa lại ở bên cô gái bé nhỏ này? Nhưng từ lần đầu tiên nhìn thấy Gia Hàng, ông đã không đành lòng nghi ngờ cô. Cô kiên trì tin rằng giữa bọn họ là tình yêu, mà tình yêu vốn chẳng bao giờ theo lý lẽ thông thường.

Nhưng nhìn đứa bé đang cười tinh quái trước mặt này, ông thừa nhận Thiệu Hoa và cô bé ấy cách nhau một trời một vực.

Ông nhận đồng xèng, nhưng số ông không đỏ, xèng đút vào liên tục mà chẳng thu hoạch được gì.

Còn Gia Hàng chơi đánh bạc ở máy bên cạnh lại thắng thêm được một đồng xu.

- Cũng được nhỉ, không đến nỗi trắng tay. – Ông tự AQ.

Gia Hàng nhếch mép tự hào:

- Đương nhiên rồi, cháu là ai cơ chứ!

Cô ghé sát vào tai ông:

- Thật ra cái này có quy luật đấy, điều kiện cần là dượng phải tìm ra được tính cách của nó, dượng có tin không?

- Tin! – Ông cuống quýt gật đầu, chỉ sợ cô lại chơi tiếp. – Chúng ta ra ngoài ăn cơm đi.

- Cơm hộp ở chỗ này cũng ngon lắm, cháu mời dượng.

Ông Án Nam Phi dở khóc dở cười:

- Tiểu Gia, cháu không nhìn thấy ánh mắt của mọi người sao, dượng đã thành trò cười ở đây rồi.

Gia Hàng cười hì hì:

- Sự hiện diện của dượng là vinh hạnh của cái quán nhỏ này. Dượng đợi cháu đi đổi tiền đã.

Cô thắng không ít, tay cầm đầy một vốc tiền giấy nhăn nhúm, cứ thế nhét thẳng vào túi áo.

Ra khỏi khu trò chơi, ông Án Nam Phi cảm thấy không khí Bắc Kinh tối nay thật thơm mát và tươi mới. Gia Hàng khăng khăng đòi mời khách nhưng ông không đồng ý.

Gia Hàng chê vào quán gọi thức ăn phiền phức, cuối cùng họ đi tới một quán cà phê có phục vụ cơm văn phòng. Trước lúc gọi cơm, mỗi người gọi một tách cà phê. Ông giúp cô bỏ đường rồi khuấy giúp cô, khẽ ngước mắt lên, vờ như vô tình hỏi:

- Tiểu Gia, hôm đó ai ra ga đón cháu vậy?

- Đó là chuyện riêng của cháu. – Gia Hàng làm mặt quỷ.

Ông vừa cười vừa nâng tách lên:

- Đấy mà là chuyện riêng gì, dượng nhìn thấy rõ lắm rồi, trông hai người hơi giống nhau, cô cháu hả?

- Mắt dượng kiểu gì thế, trẻ như thế sao lại là cô được, chị cháu đấy!

Tách cà phê trên tay bỗng run lên, sánh ra một nửa:

- Cà phê nóng quá. – Ông rút khăn giấy ra lau, gương mặt rúm lại.

- Tách của cháu đỡ hơn. – Gia Hàng uống cà phê theo đúng nghĩa là uống, một ngụm hết bay nửa cốc.

- Tiểu Gia lớn thế này rồi, đa phần đều là con một, đó là chị họ cháu à?

Ông dượng này hơi nhiều chuyện nhỉ.

- Ở chỗ cháu, nếu là chị họ thì gọi thêm tên, kiểu như chị gì đó, chị cháu thì đương nhiên là chị ruột cháu rồi! – Gia Hàng hãnh diện khoe.

- Hai người… cách nhau bao nhiêu tuổi? – Ông run run nuốt nước bọt, bàn tay đặt trên bàn run rẩy.

- Dạ, mười tám tuổi.

Một cánh bướm có thể tạo nên cả một cơn bão lớn, đó chính là hiệu ứng cánh bướm. Câu nói nhẹ tênh này của Gia Hàng, cũng khiến ông Án Nam Phi trong nháy mắt hồn lìa khỏi xác. Lông tơ sau gáy dựng đứng lên, cả người như ngã nhào vào một hầm băng. Sau đó lại giống như bị ném vào lò thiêu, khói lửa cuồn cuộn khiến ông không tài nào hít thở.

- Hai chị em cách nhau xa như vậy rất hiếm gặp. – Đại não đã không nghe theo chỉ huy, ông đành phải dựa vào bản năng để trả lời.

- Đó là do chính sách kế hoạch hóa gia đình, nếu không sẽ rất nhiều. Cháu là con cá lọt lưới.

Ông nhìn cô không chớp mắt, đôi mắt cô ngời sáng, lông mày lấp lánh, khi nói cái mũi chun lại tinh nghịch, lúc nghiêm túc hai má phồng lên…

- Dượng ơi? – Gia Hàng ngạc nhiên nhìn cánh tay đang nắm chặt lấy cô.

- Tiểu Gia! – Ông muốn sờ lên mặt cô, ông muốn ôm cô vào lòng, ông muốn hỏi…

Ông không đủ can đảm.

Chiếc áo sơ mi đã ướt đẫm mồ hôi.

- Mời dùng cơm. – Nhân viên phục vụ kịp thời đưa đồ ăn lên, giải vây cho

ông.

Gia Hàng băn khoăn giật đầu, hình như dượng bị tổn thất gì nghiêm trọng lắm, ánh mắt u ám hoang mang.

- Dạo này công việc của dượng không thuận lợi ạ? – Cô dè dặt hỏi.

Ông Án Nam Phi cố rặn ra một nụ cười:

- Tên của Tiểu Gia là do ai đặt, giống tên con trai quá.

- Chị hai đặt! Hàng là hàng không, bạn bè đều bảo cháu là con heo biết bay.

- Vậy hả, cháu muốn bay đi đâu? – Ông máy móc hỏi.

- Chim nhạn bay về phương Nam, cháu không muốn lập dị khác người, chắc chắn là cũng bay về phía Nam.

Một cây kim thật nhọn đâm thẳng vào tim ông, đau đớn khiến mắt ông tối sầm lại.

- Dượng, cảm ơn dượng đã mời cháu ăn tối. Cháu phải về rồi ạ.

Ông nghe thấy Gia Hàng đang nói, ông nên đứng dậy tiễn cô, con gái đi một thân một mình trong đêm không an toàn, nhưng hai chân ông rủn ra, không đứng dậy nổi.

- Đừng đi xe buýt, đi taxi về. Về nhà gọi điện cho dượng. – Ông dặn dò.

- Mới tám giờ hơn, không có chuyện gì đâu. Tạm biệt dượng.

Ông đau đáu nhìn theo bóng dáng khuất xa của cô, một luồng khí nóng trào lên trong hốc mắt.

Xe buýt dừng ngay cạnh nhà Gia Doanh, trước khi vào nhà, Gia Hàng nhìn quanh sân, không thấy chiếc xe máy đâu, Lạc Gia Lương lại đi tăng ca rồi.

Tử Nhiên đang làm bài tập trong phòng, cô lấy cái bánh tart trứng mua ở tiệm KFC trên đường ra, nịnh nọt mang vào.

- Đừng quấy rầy cháu, đang nghĩ cách giải đây! – Tử Nhiên cau có liếc cô.

- Để dì làm hộ cho!

Tử Nhiên giữ chặt quyển vở bài tập, mặt đỏ phừng phừng như thể bị xúc phạm ghê gớm lắm.

Gia Hàng le lưỡi chạy vội ra ngoài.

Lúc quay người lại, cửa phòng đã đóng.

Vò đầu bứt tóc, hiểu rồi, cô phải mua quà cho tên nhóc này.

Nghe thấy tiếng động, Gia Doanh bước ra:

- Hàng Hàng, em đi thay quần áo đi, chị làm cho em mấy miếng sủi cảo.

- Em ăn rồi ạ.

- Ăn sủi cảo không no đâu, nhân cần tây mà em thích đấy.

Nghe lời chị, Gia Hàng vào phòng ngủ, Gia Doanh vừa mới nghe nhạc và đọc sách. Chị hai cũng sành điệu thật, lại còn nghe nhạc của Trần Sở Sinh nữa.

Cô nhíu mày, bài này là bài mới, cô chưa nghe bao giờ.

Anh nói anh yêu cô, anh bảo cô chờ anh

Anh nói sẽ có ngày anh thành danh

rồi quay lại cưới cô

Cô cũng rất yêu anh, tình thanh mai trúc mã

Cô bảo anh hãy ngừng lo lắng

Lại không thể ngăn lệ ướt mi

Đôi khi tình yêu khiến người ta tin vào thiên trường địa cửu

Đôi khi lại khiến người ta đứt ruột đứt gan

Anh đã từng vì yêu phấn đấu quên mình

vượt qua biển người tới Thượng Hải

Ở không gian ngập tràn dục vọng

Anh dần đánh mất phương hướng ban đầu

Cô từng đợi

Anh chẳng biết phải làm sao

Cô gửi tới anh bao cánh thư

Từng bức từng bức như kim chìm đáy biển

Đôi khi tình yêu khiến người ta tin vào thiên trường địa cửu

Đôi khi lại khiến người ta đứt ruột đứt gan

Có những người

Đã lỡ rồi sẽ không quay lại nữa[3">

[3"> Lời bài hát A Phúc của ca sĩ Trần Sở Sinh.

Giọng ca Trần Sở Sinh trầm khàn quyến rũ, rất thích hợp với những bài tình ca đau đớn như vậy. Trong các thí sinh của cuộc thi Khoái Nam[4">, Gia Hàng thích Trương Kiệt hơn Trần Sở Sinh rất nhiều. Cô tắt loa, giọng ca sầu thương ngưng bặt.

[4"> Một cuộc thi hát trên truyền hình dành cho các chàng trai trẻ.

Gia Doanh đang vớt sủi cảo, khi quay lại, Gia Hàng thấy hai mắt chị đỏ hoe.

- Chị?

Đối với chị hai, trái tim Gia Hàng luôn mong manh và tinh tế.

- Bị hơi nóng xông vào mắt. – Gia Doanh nói qua loa, đem gia vị lên cho Gia Hàng. – Hôm nay đăng ký chưa?

- Em đăng ký rồi, sau Tết sẽ thi.

- Mấy ngày này đừng ra ngoài, ở nhà mà học.

Gia Hàng lẳng lặng ăn sủi cảo, nhìn chị hai như thế này, cô không dám nhắc tới việc dọn đi.

- Anh rể lại tăng ca ạ?

- Cuối năm rồi, văn phòng nhiều việc.

Gia Hàng hỏi đùa:

- Chị, sao chị không kiểm soát anh rể?

- Có gì mà kiểm soát?

- Anh rể cũng là một người đàn ông tốt, vẫn còn sót lại mấy phần sức hút, biết đâu chừng… Chị?

Một cái tát giáng xuống mặt cô, Gia Hàng ấm ức ôm đầu.

- Ăn xong thì rửa bát, dọn dẹp nhà cửa đi, em nhàn rỗi quá rồi. – Gia Doanh lườm cô rồi đi chuẩn bị nước nóng cho Tử Nhiên tắm.

- Em chỉ ví dụ thôi mà, phòng bệnh vẫn hơn chữa bệnh. – Giọng Gia Hàng lí nhí như muỗi kêu.

Chương 7: Sắc cầm hòa hợp thêm mừng thêm vui (1)

Điện thoại của Trác Thiệu Hoa gọi đến là sau hai ngày kể từ khi Gia Hàng bị cấm túc. Cô không phải là người chịu gò bó, đang lúc buồn chán đến phát điên, tiếng chuông điện thoại nghe thánh thót như âm thanh của đất trời, cô vội vàng bổ nhào ra chụp lấy, không thèm xem người

Trang: [<] 1, 21, 22, [23] ,24,25 ,84 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT