|
|
NPLAY – TIẾN LÊN, XÌ TỐ
TIẾN LÊN, MẬU BINH, XÌ TỐ, BÀI CÀO, BẦU CUA, XÌ DÁCH, PHỎM Tải Về Máy
|
vào miệng, cơm hơi nguội, không ngon như vừa nãy.
- Xem xong chưa? – Gia Hàng ấn nút gửi rồi ngẩng đầu lên. – Có phát hiện ra bây giờ em cũng được coi là người có tiền rồi không?
Vẻ mặt tiểu nhân đắc chí.
- Ừ, bữa cơm này em trả tiền nhé. – Trác Thiệu Hoa chậm rãi nuốt miếng cơm trong miệng.
- Không thành vấn đề, anh còn muốn ăn gì nữa em mua cho. – Gia Hàng rất hào phóng.
- Có thể muốn thứ khác được không? – Anh hỏi tỉnh bơ.
Cô gật đầu như bổ củi:
- Được chứ!
Anh gật đầu.
Ăn cơm xong, anh dắt cô đi qua mấy dãy phố, tới một cửa hàng chuyên bán đồ trẻ em.
- Trời lạnh rồi, Phàm Phàm cần thêm mấy cái áo bông nữa. Em bảo hiệu nào tốt?
Chưa vào hàng trẻ em bao giờ, cô tò mò nhìn những bộ quần áo bé xíu của hãng Fendudu[2"> treo trên giá:
[2"> Một nhãn hàng thời trang trẻ em của Trung Quốc.
- Hãng nào cũng tốt. – Cô hào phóng khen ngợi.
Anh mô tả chiều cao và tuổi của Phàm Phàm cho cô bán hàng đang cười dịu dàng, chỉ trong nháy mắt, cô ấy đã lấy ra một đống quần áo.
- Mấy cái này thế nào? – Anh gọi Gia Hàng lại.
- Đẹp lắm, cái nào em cũng thích.
Gia Hàng chỉ hận một nỗi không thể quay ngược thời gian để quay trở lại thành một đứa trẻ.
- Vậy em trả tiền đi, để anh bảo người ta gói hết lại.
Mặt Gia Hàng lập tức đen sì như cái đít nồi, len lén liếc nhìn bảng giá. Ăn cướp chắc, mấy bộ quần áo bé xíu mà mắc lè lưỡi.
- Không muốn mua thì thôi. – Thủ trưởng cực kỳ thấu tình đạt lý.
- Quầy thu ngân ở đâu? – Gia Hàng cầm túi xách, nghiến răng ken két.
Cô thu ngân tỉnh bơ cầm cái thẻ, quẹt một cái nhẹ như không, vứt bút và giấy ký tên ra, bàn tay cầm bút của Gia Hàng run lên, trái tim rỉ máu.
Bạc trắng không phải là dễ kiếm đâu nhé, tốn biết bao tế bào thần kinh, thức trắng biết bao đêm đấy, cái thằng nhóc thối chỉ biết ăn với ngủ kia, dựa vào cái gì mà mặc quần áo đẹp đến thế. Cô lớn từng này rồi còn chưa bao giờ xa xỉ như thế đâu.
Đau lòng quá!
Nhớ kỹ rồi, sau này nói gì phải uốn lưỡi bảy lần trước khi lên tiếng.
Thủ trưởng chu đáo không để cô phải xách túi, lại còn rất ga lăng để cô đi vào phía trong vệ đường.
- Gia Hàng, mấy hôm nay chúng ta đều không ở nhà, một mình thím Đường trông Phàm Phàm rất vất vả, dì Lữ nhọc lòng bồi bổ cho Phàm Phàm, cũng nên mua hai bộ quần áo cho họ làm quà năm mới. Thế nào?
Cô ngoan rồi, ngậm chặt miệng không đáp.
- Quần áo đắt tiền quá họ cũng chẳng có dịp nào mà mặc, mua hai cái áo lông vũ là được. – Anh kéo cô vào một cửa hàng, đi tơi quầy bán áo lông vũ, anh phụ trách nhờ nhân viên chọn áo, cô phụ trách trả tiền.
Tim đau tới mức tê liệt.
Lúc đi thang máy xuống, ánh mắt anh quét qua cửa hàng Erdos phía dưới, ở nơi bắt mắt nhất treo một chiếc khăn quàng cổ sọc đen trắng.
- Gia Hàng, cái khăn kia anh quàng thì thế nào?
Muốn khóc mà không có nước mắt, Erdos đó, sờ vào là phải bốn con số đấy.
- Già lắm. – Cô khẳng khái đáp.
- Công việc của anh cần phải già dặn một chút. Tuổi tác của anh với sinh viên không cách biệt mấy, anh vẫn lo họ thấy anh quá trẻ, sẽ nghi ngờ trình độ của anh.
Anh bước thẳng tới quầy Erdos.
Cô kéo anh lại:
- Cái khăn ấy lắm lông, quàng lên cổ ngứa lắm.
- Anh chịu được.
- Anh toàn mặc quân phục… không có cơ hội quàng đâu!
- Những lúc như thế này, anh có thể quàng bên trong áo khoác. Chẳng lẽ em không muốn tặng anh?
- Không phải, ha ha… Anh thích là được rồi!
Cười trông còn khó coi hơn khóc.
- Gia Hàng, anh thật sự rất thích. – Anh cam đoan hết sức nghiêm túc.
Vậy thì mua thôi.
Hơn hai ngàn ngân lượng, một lần nữa trôi theo dòng nước.
Gia Hàng cảm thấy tấm thẻ trong tay nhẹ đi rất nhiều.
Cuối cùng cái gì cũng đã mua xong, cũng may anh không đề nghị mua quà cho cậu lính cần vụ.
- Chúng ta đi taxi về nhà. – Anh nhìn vào bóng đêm mênh mông.
- Đừng, đi xe buýt. – Lát nữa anh lại bắt cô trả tiền xe, cô xót tiền, bây giờ tiết kiệm được bao nhiêu tốt bấy nhiêu.
- Nhiều đồ thế này, ngồi xe buýt không tiện. Tiền xe anh trả. – Anh thương lượng.
Cô không có ý kiến, đi mãi hai chân đã mỏi nhừ, huống chi tim còn đang đau như cắt.
Gọi một chiếc taxi, anh ngồi ghế phụ lái, cô ngồi sau với một đống túi tắm. Trên đường đi, cô chỉ mải nhẩm tính thiệt hại của ngày hôm nay, không để ý đến cảnh sắc bên ngoài cửa sổ. Nghe thấy tiếng kêu khoa trương của dì Lữ, mới phát giác đã về tới tứ hợp viện rồi.
- Sao phu nhân lại hoang phí như vậy, chăm sóc mọi người là bổn phận của chúng tôi. – Dì Lữ và thím Đường đồng thanh cảm ơn.
Cô âm thầm mặc niệm, cô cũng không muốn hoang phí, cô bị người ta gài bẫy có được không hả?
Tiểu Phàm Phàm kích động ưỡn thẳng bụng, cu cậu ít nịnh bợ nhất, không phải là vì quà cáp, mà là vì nhìn thấy cô.
Cô cẩn thận bế thằng bé lên, gương mặt sầm sì suốt mấy tiếng liền bừng lên vài tia nắng, thơm chụt lên đôi má Tiểu Phàm Phàm:
- Ôi ôi, Tiểu Phàm Phàm, nhớ Heo không?
- Phu nhân, mau vào nhà thôi, hôm nay tôi vừa thông gió cho phòng của cô, chăn cũng phơi ra nắng rồi. – Dì Lữ mỉm cười giục giã.
Cô bỗng rùng mình, đột nhiên nhớ ra sao cô lại đến đây làm gì?
Nếu đã đến rồi, muốn đi không phải là dễ.
Thím Đường báo cáo tình hình tiến bộ và thay đổi của Tiểu Phàm Phàm mấy ngày qua với Gia Hàng, bao gồm cả số lần đi tè đi ị. Nhìn điệu bộ yêu nghề của thím Đường, cô đành phải gật đầu, thỉnh thoảng lại “à”, “ờ” vài tiếng lấy lệ.
Dì Lữ cần mẫn xuống bếp nấu đồ ăn đêm, bưng đồ ăn bốc khói nghi ngút lên, khiêm tốn nói không biết phu nhân về, nếu không đã chuẩn bị thịnh soạn hơn, như thế này đạm bạc quá. Cô nói đâu có đâu có!
Tiểu Phàm Phàm rất có tiềm chất hưng phấn vì có khách tới chơi, mười giờ hơn rồi mà chẳng hề buồn ngủ chút nào, cứ dựa vào lòng cô. Cô đi vào nhà vệ sinh một chút mà cu cậu nước mắt nước mũi đầm đìa.
Cô bịt tai, ngồi trên bồn cầu gọi điện cho chị Gia Doanh.
Lại một lời nói dối:
- Chị, em đến lấy tài liệu ở chỗ Mạc Tiểu Ngải, tối em ngủ ở đây luôn.
Gia Doanh dặn cô sáng mai về sớm, chị và Lạc Gia Lương đều bận, nếu về muộn quá thì Gia Hàng tới trường đón Tử Nhiên.
Cô gập điện thoại lại, thở dài một hơi, cô căng thẳng tới mức tim cứ đập thình thịch.
Thủ trưởng đánh răng tắm rửa xong, cuối cùng cũng đã hiện thân với điệu bộ khoan khoái, Phàm Phàm nhìn thấy anh như thể nhìn thấy cái giường, ngáp một cái nho nhã rồi ngoan ngoãn dựa vào lòng anh.
- Em cũng đi ngủ sớm đi! – Anh gỡ bàn tay đang vò đầu của cô xuống, vò nữa là thành tổ quạ mất.
Cô ấm ức lườm anh, vừa quay người đi liền ngáp một cái, bôn ba nửa ngày trời, cô cũng rã rời rồi.
Loạng choạng ra khỏi cửa, chân tự giác tìm phương hướng. Công tắc ở hướng nào, áo ngủ đặt ở đâu, không cần bật đèn cũng biết đi mấy bước là bồn cầu, bồn rửa mặt.
Nơi này cũng coi như là nửa cái nhà của cô, quá quen thuộc rồi.
Nhắm mắt lại, nằm ngả ra, ngủ một giấc vùi không mộng mị.
Nhìn thấy đèn trong phòng dành cho khách tắt rồi, Trác Thiệu Hoa mới đi vào phòng ngủ. Tiểu Phàm Phàm đã say ngủ trên tay anh, anh nhẹ nhàng thay tả, đắp chăn cho thằng bé, rồi từ từ nằm xuống.
Trong bóng đêm, nhớ tới ánh mắt hậm hực trước khi đi của Gia Hàng, anh không nhịn được, bật cười.
Từ trước tới giờ không phát hiện ra, thì ra mình cũng có tiềm năng trêu ghẹo. Nếu kể cho Thành Công nghe, thế nào cậu ta cũng cho rằng anh đang bịa.
Anh mà lại dày mặt đi bắt chẹt tiền của một cô bé, không thể tưởng tượng nổi!
Bắt đầu từ hôm nào nhỉ? Mỗi lần nhìn thấy vẻ thanh xuân động lòng người lấp lánh trên gương mặt cô, trái tim anh bỗng nảy lên, anh sẽ làm ra một số chuyện khác hẳn lẽ thông thường. Vẻ mặt cô như một cơn thủy triều, anh cảm thấy mình có thể nghe được âm thanh con sóng đánh vào bờ cát trong lồng ngực cô. Bị cô thu hút, là chuyện không thể khống chế được.
Cô là một dạng khác, hoàn toàn khác với những người anh đã quen suốt ba mươi ba năm qua. Nếu dùng hình dạng để hình dung những người anh quen, thì bọn họ là hình vuông, Thành Công là hình tròn, còn cô lại chẳng theo quy tắc nào hết, thích vuông thì vuông, thích tròn thì tròn, thậm chí còn có thể trở thành hình tam giác.
Đêm cuối cùng ở Lan Châu, anh nằm mơ thấy cô. Ở sân bay, anh bế Phàm Phàm, cô xách hành lý. Phàm Phàm khóc khàn cả giọng, cô nghe thấy nhưng không chịu quay đầu lại, xách hành lý bước qua vạch kiểm tra, từng bước đi xa dần.
Mấy đêm khi Giai Tịch qua đời, anh cũng không bi ai đến thế. Khi tỉnh lại, ngồi dậy hút một điếu thuốc đến khi trời sáng, tâm trạng nặng nề như bầu trời u ám ngày đông. Anh cầm điện thoại lên, muốn được nghe giọng nói của cô, cuối cùng lại đặt xuống.
“Hi hi…”. Không biết mơ thấy gì vui vẻ, Tiểu Phàm Phàm cười khanh khách.
Anh dịu dàng vỗ về con, hạ giọng hỏi:
- Phàm Phàm, muốn có mẹ, cố gắng là được phải không?
Tiểu Phàm Phàm cười rõ tươi.
Gia Hàng ngủ rất ngon, hình như có cơn gió nhẹ thổi đâu đây, thổi từng đợt vào mặt cô, ngưa ngứa…
Mắt hơi tí hí, trước mặt hiện ra một gương mặt nhỏ đang chảy nước dãi, cơn gió nhẹ là bàn tay mềm như bông của cu cậu, đang tò mò sờ tới sờ lui trên mặt cô.
-
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




