watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

LEO Privacy Guard - Diệt Virus
Phần mềm diệt virus và tăng tốc android của bạn.
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 08:57 - 18/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 9011 Lượt

cách xưng hô nước đôi trên.

Mã Soái ngây người, lập tức hiểu rõ vấn đề, bèn đưa tay ra:

- Cô Gia quả thật cần có một thủ trưởng để quản lý. Chào thủ trưởng!

Ông ta hiểu nhầm chữ “thủ trưởng” này thành cách gọi thân mật giữa những người yêu nhau, trong lòng tấm tắc, cô Gia này thiết kế trò chơi sáng tạo, mà ánh mắt nhìn người cũng rất tốt.

Trác Thiệu Hoa bình thản gật đầu đáp lại, cũng không giải thích.

Gia Hàng đầu đầy vạch đen, tổng giám đốc Mã nói nghe sao thật kỳ cục. Trông cô giống như kẻ ở bên lề xã hội lắm sao?

Mã Soái mời họ tới sofa ngồi, thư ký bưng trà lên. Có lẽ vì khí chất của Trác Thiệu Hoa quá nghiêm nghị, không thể mạo phạm, nên ông ta bất giác cung kính thêm mấy phần:

- Anh đã xem hợp đồng chưa? – Ông ta hỏi thủ trưởng.

Mồm Gia Hàng há hốc, đôn khách thành chủ sao?

Trác Thiệu Hoa mỉm cười nhìn Gia Hàng:

- Em có ý kiến gì khác sao?

Cô rất có ý kiến với anh, hạng mục này là của cô được không hả?

- Vừa rồi cô Gia đã nói trong điện thoại, cô ấy không có ý kiến gì. – Mã Soái đang hỏi ý kiến của thủ trưởng.

- Ồ. – Trác Thiệu Hoa xòe tay. – Vậy thì hai người cứ tiếp tục!

Lúc này Mã Soái mới hướng khuôn mặt tươi cười về phía Gia Hàng:

- Cô Gia, vậy chúng ta ký hợp đồng!

Hợp đồng có hai bản, ông ta lấy một bản từ chỗ Gia Hàng, ký tên mình trước, đóng dấu công ty lên:

- Tôi đã nói với kế toán, để thể hiện thành ý của chúng tôi, khi hợp đồng ký xong, ngày hôm nay sẽ chuyển tiền vào tài khoản của cô Gia.

Gia Hàng mím môi, chẳng nói chẳng rằng.

- Sao vậy? – Mã Soái nhìn Gia Hàng, rồi lại nhìn Trác Thiệu Hoa.

- Nếu hôm nay không muốn ký thì hôm khác chúng ta lại tới. – Trác Thiệu Hoa nói với Gia Hàng.

Gia Hàng tóm lấy cây bút trên bàn, ký tên mình lên như rồng bay phượng múa.

Lần này lại khiến Mã Soái thoáng chút lúng túng, hình như Gia Hàng rất không tình nguyện:

- Cô Gia, nếu cô có yêu cầu gì khác, chúng ta sẽ bàn bạc thêm.

- Tổng giám đốc Mã nghĩ ngợi nhiều quá rồi. – Trác Thiệu Hoa cười cười, cánh tay vòng qua lưng ghế phía sau Gia Hàng một cách tự nhiên. – Có lẽ cô ấy đang chê tôi quản lý nhiều quá đó mà.

- Ha, vậy à! – Mã Soái cười lớn. – Cô Gia, cô không biết đó thôi, có người quản lý là hạnh phúc, như tôi vốn dĩ bị vợ quản, tôi còn thấy vui đó chứ!

Gia Hàng im lặng, cô cảm thấy cô và hai con người này không cùng một hành tinh, giao tiếp quả thật quá khó khăn.

Mã Soái nhiệt tình mời hai người ở lại ăn tối, Gia Hàng nhìn Trác Thiệu Hoa, cô nghĩ chắc chắn anh sẽ từ chối, không ngờ anh lại nhận lời.

Cô cũng không tiện từ chối, không dám nói dối Gia Doanh nữa, định gọi điện cho Lạc Gia Lương. Tối nay Lạc Gia Lương không phải đi tiếp khách, đã đón Tử Nhiên về nhà nấu cơm từ sớm.

Mã Soái mừng không kể xiết, vội bảo thư ký đổi địa điểm, đặt phòng ở Thính Đào Uyển. Nhà hàng này cảnh sắc trang nhã, đồ biển và thịt rừng đều nấu rất đúng kiểu.

Giữa bữa ăn, Mã Soái hỏi:

- Xin hỏi thủ trưởng đang công tác ở đâu?

- Dạy học ở trường đại học. – Thủ trưởng né tránh trọng tâm.

- Cô Gia không phải là sinh viên của anh đấy chứ? – Mã Soái cũng hóng hớt, tình yêu thầy trò luôn khiến người ta phấn khích.

- Trình độ của tôi làm thầy giáo của cô ấy vẫn còn thiếu sót nhiều!

- Anh khiêm tốn quá! Nào, uống rượu đi!

Trác Thiệu Hoa phải lái xe nên uống nước hoa quả thay rượu, Mã Soái lại uống hơi say.

Gia Hàng chăm chú ăn, không chen vào nửa câu.

Ăn xong, mỗi người lên một xe. Mã Soái bỗng nhảy xuống xe gọi Gia Hàng lại.

- Cô Gia, tôi đã nói chuyện với ông chủ tờ Lệ nhân trang để ông ấy sắp xếp một chuyên đề phỏng vấn chúng ta. Tạp chí này dành riêng cho các thục nữ thời thượng, hết sức thanh tao. Ha ha, chúng ta là Lệ nhân hành, chỉ khác họ có một chữ, đúng là có duyên! Đây là phát súng tuyên truyền đầu tiên của chúng tôi, cô phải nói ra suy nghĩ của mình cho tốt đấy nhé.

- Bọn họ có đề cương phỏng vấn không? – Gia Hàng hỏi.

- Chắc là có, trước khi phỏng vấn, tôi sẽ liên lạc với cô.

- Tôi chưa từng tiếp xúc với phóng viên, không biết phải đối phó thế nào.

- Chủ biên của họ sẽ đích thân xử lý, cô chỉ cần đi theo, giống như nhảy ba bước ấy mà.

Gia Hàng ừ một tiếng, dưới ánh đèn, cô phát hiện ra ánh mắt Trác Thiệu Hoa đã sâu lại càng thêm thăm thẳm, như một đầm nước sâu không thấy đáy, đúng lúc này, một cơn gió thổi qua, đầm nước khẽ gợn sóng.

Mùa đông Bắc Kinh thật lạnh, gió rét căm căm, Gia Hàng khép chặt tà áo trên người, ngước nhìn bầu trời đêm. Đêm lạnh khiến vầng trăng tròn thêm xa, thêm tỏ.

- Em tự gọi xe về. – Cô xoay người, định lấy túi xách trên xe.

- Lát nữa trả tiền xe cho anh. – Trác Thiệu Hoa mở cánh cửa xe bên ghế phụ.

Gia Hàng sờ sờ chiếc mũi đỏ ửng vì lạnh, không nói gì, ngoan ngoãn lên xe.

Nhà Gia Doanh không xa tiệm ăn, chỉ cách nửa tiếng chạy xe. Dọc đường phải đi qua một khu vực kinh doanh đông đúc, đúng là đô thành, đêm khuya mà người vẫn như nêm.

Xe chạy rất chậm. Gia Hàng nhìn thấy một chiếc đồng hồ trên tấm biển quảng cáo cỡ lớn của một siêu thị. Chiếc đồng hồ đó rất đặc biệt, chính giữa mặt đồng hồ, nơi quỹ đạo hình vuông be bé nổi lên một vầng trăng tròn. Quảng cáo viết: Nghiêng tay ngắm trăng sao biến ảo – Lãng mạn nhất là tự nhiên – Thú vị nhất là ánh trăng – Đồng hồ nguyệt tướng Blancpain[4">.

[4"> Hãng đồng hồ cao cấp nổi tiếng của Thụy Sĩ, được thành lập từ năm 1735.

- Đồng hồ nguyệt tướng[5"> là gì nhỉ? – Cô tự lẩm bẩm.

[5"> Là loại đồng hồ trên đó có thể hiện sự thay đổi của Mặt Trăng trong một tháng, từ tròn sang khuyết.

- Nguyệt tướng lâu đời, là cách thể hiện thời gian lãng mạn nhất, mang nhiều ý nghĩa tượng trưng nhất của những nhà quan sát thiên văn. Những nhà sản xuất đồng hồ đưa quy luật vận động khuyết tròn của mặt trăng vào trong đồng hồ, gọi là đồng hồ nguyệt tướng. Cái đồng hồ đó đẹp à?

Trác Thiệu Hoa liếc một cái.

Gia Hàng không đáp, ôm chặt cái túi xách.

Trác Thiệu Hoa không nhịn được cười:

- Đấy là đồng hồ nữ.

Một bầy quạ đen quang quác bay trên bầu trời.

Xe cách nhà Gia Doanh nửa chặng, Gia Hàng đã ầm ĩ đòi xuống. Nếu để chị hai và anh rể bắt gặp, chỉ sợ một câu “thủ trưởng” cũng không đủ để giới thiệu.

Trác Thiệu Hoa không khăng khăng nữa, kh

khu vực này coi như là khu thành cũ, rất đông cư dân, an ninh có lẽ rất tốt.

Gia Hàng xách túi đi được vài bước, ngoái lại thấy xe của thủ trưởng vẫn đang dừng ở đó thì vội vàng quay hẳn người lại:

- Anh mau về đi, Tiểu Phàm Phàm đang ở nhà đấy!

- Được! – Trác Thiệu Hoa chớp mắt, không nổ máy.

Anh không đi, Gia Hàng cũng không tiện đi. Một người ngồi trong xe, một người đứng trên đường, ánh mắt bối rối nhìn nhau.

Tay Trác Thiệu Hoa đập hai cái trên vô lăng, như thể cực kỳ khó khăn, cuối cùng cũng nổ máy:

- Vậy anh đi đây, tạm biệt!

- Tạm biệt!

Cái tay xách túi của cô tê cóng rồi.

- Gia Hàng… – Anh mở cửa xe, ngập ngừng.

Cô nhoài người qua.

Ánh đèn đường rọi sáng mặt đất, thực ra chẳng sáng cho lắm. Rõ ràng cô nhìn thấy một tia cô đơn trong mắt thủ trưởng, nhìn kỹ lại thì lại là vẻ thong dong tự tại luôn không thay đổi.

- Không có gì, em cũng về đi!

Khẽ cười bình thản.

Cô ngẩn ra, vẻ mặt ấy của thủ trưởng hình như không phải là muốn nói câu này.

Chiếc xe xa dần, cô phà ra một luồng hơi trắng, dậm dậm chân, bước vào cổng tiểu khu.

Tử Nhiên ra mở cửa.

- Chị hai có nhà không? – Cô khẽ hỏi.

- Hàng Hàng về rồi à! Em gọi thử máy chị em xem, anh gọi mấy lần mà không ai nghe máy! – Lạc Gia Lương bước từ ban công vào, vẻ mặt lo lắng.

Gia Hàng thầm thở dài, rút điện thoại ra, phát hiện có một tin nhắn.

Cô trợn tròn mắt, là tin nhắn của thủ trưởng:

“Gia Hàng, từ thứ Hai đến thứ Sáu ở nhà chị em, thứ Bảy Chủ nhật về nhà đi! Phàm Phàm sẽ nhớ em, thím Đường và dì Lữ cũng mong em”.

Nhân duyên của cô tốt thế sao? Gia Hàng thấy lòng phơi phới.

Chương 8: Sắc cầm hòa hợp thêm mừng thêm vui (2)

Ông Án Nam Phi bưng một tách cà phê chồn đi lên phòng ban công .Vừa kề tách lên miệng, mùi hương đậm đà đặc trưng chỉ có ở cà phê chồn đã xộc lên mũi.

Thật lòng mà nói, ông không hẳn là thích loại cà phê chồn này cho lắm, nhưng bà Trác Dương thích.

Sương đêm giăng giăng, cỏ cây dưới lầu như được phủ một tầng tuyết mỏng, đất đông cứng lại. Mùa đông Bắc Kinh từ trước tới nay luôn không ỡm ờ, đã lạnh là lạnh tới tê tái.

Bốn phía của căn phòng ban công đều lắp cửa sổ kính sát đất, trong phòng hơi nóng, máy làm ẩm không khí mở 24/24, bên ngoài có giá rét đến mấy, trong nhà vẫn ấm áp như tiết trời tháng Ba.

Ông ngoảnh lại nhìn, Trác Dương đang chuẩn bị bữa sáng trong bếp, bộ váy ngủ mặc trên người được mua về từ Hồng Kông, chiếc áo choàng màu tím dài chấm đất ôm trọn tấm thân yêu kiều của bà.

Trác lão gia áp dụng với con trai và con gái hai phương pháp giáo dục khác nhau, con trai thì nghiêm khắc, con gái lại mềm mỏng cưng chiều. Bà Trác Dương học tiểu học trong nước, trung học và đại học đều học ở Anh. Ngoài công việc ra, ông Trác Minh hầu như không có sở thích nào, cùng lắm là chơi vài ván cờ.

Trang: [<] 1, 25, 26, [27] ,28,29 ,84 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT