watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

SUB - ZALO - HÌNH NỀN ĐIỆN THOẠI
Hình nền đẹp nhất cho điện thoại Android
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 08:57 - 18/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 9013 Lượt

Tiểu Phàm Phàm, con đấy à! – Cô bật dậy cụng đầu với thằng bé, như chơi trò đấu bò hồi nhỏ.

Mới đầu Tiểu Phàm Phàm rất vui, nhưng cô không để ý nên đụng cho cu cậu một cái đau điếng, cu cậu nhếch miệng, nước mắt vòng quanh.

- Ôi ôi, Heo hư quá! Mạnh mẽ lên, chúng ta không khóc. – Cô vội ôm thằng nhóc vào lòng dỗ dành.

Nhóc thối đã thay quần áo mới rồi, đúng là tiền nào của nấy, đẹp trai hơn lúc thường rất nhiều.

- Nói cho con biết nhé, đây là Heo mua đấy! – Qua một đêm, ruột vẫn đau. – Ai bế con vào đây?

- Phu nhân tỉnh rồi! – Thím Đường từ phòng vệ sinh bước ra. – Thiếu tướng đã ra khỏi nhà từ sớm, dặn cô đợi cậu ấy về.

Ý là, hôm nay không được ra khỏi cửa.

Cô nhíu mày, tiếp tục chơi với Phàm Phàm. Liếc thấy máy tính và sách vở trên bàn, mở tủ quần áo ra, nhìn thấy quần áo được xếp ngay ngắn bên trong.

- Đây là do dì Lữ sắp xếp ạ? – Cô hỏi thím Đường.

- Thiếu tướng không cho bọn tôi làm, cậu ấy nói phu nhân bận đi tập huấn.

Mặt dày như cái thớt cũng đỏ như tôm luộc rồi.

Điều này có kỳ lạ không? Kỳ lạ, đột nhiên có cảm giác mơ hồ không thể nói ra. Một luồng nhiệt nóng dập dềnh trong tim, cuộn lên mấy vòng, Gia Hàng bồng bềnh trôi trong đó.

Có lẽ là xấu hổ.

Thím Đường phải giặt quần áo cho Phàm Phàm nên để cậu bé chơi với mẹ. Phàm Phàm cười tít mắt rúc vào trong chăn, cái chân nhỏ ung dung gác lên bụng cô. Gia Hàng cũng không vội dậy, cứ để mặc cậu bé. Chơi chán, Tiểu Phàm Phàm lại lăn ra ngủ.

Gia Hàng không dám nhúc nhích, thím Đường lại không đi vào, cô đành phải nằm bên cạnh cậu nhóc, sau đó, cô cũng ngủ luôn.

- Đúng là mẹ con máu mủ, trông thằng nhóc ngủ với mẹ ngoan biết mấy! – Dì Lữ và thím Đường rón rét đi vào, nhìn nhau mỉm cười rồi khép cửa lại.

Gia Hàng tỉnh dậy bởi tính ê a của Tiểu Phàm Phàm, mặt cu cậu đỏ gay.

Cô vội gọi thím Đường.

- Phàm Phàm chắc chắn lại làm trò xấu rồi! – Thím Đường đã quen với vẻ mặt này của cu cậu.

Mở tả ra, quả nhiên trong đó đầy một bịch “vàng”. Gia Hàng bịt mũi, cười ngặt nghẽo chê Phàm Phàm xấu.

Cậu nhóc cũng nhệch miệng ra cười theo.

Gia Hàng tỉnh dậy, bên ngoài mặt trời đã lên tới ngọn cây. Cô thẫn thờ dựa vào cửa, những bộ quần áo bé xíu phơi trong sân, những bồn cây khỏe mạnh được tỉa tót gọn gàng, mùi nếp thơm tỏa ra từ chái bếp, tiếng bi bô của Tiểu Phàm Phàm… thật giống một mái nhà hạnh phúc và ấm cúng!

Khi ánh mắt lướt qua căn phòng vẽ ở phía đối diện, cô khẽ thở dài, quay người đi vào phòng.

Ăn trưa xong, cô nhận được điện thoại của Mã Soái hỏi cô đã xem xong hợp đồng chưa, có ý kiến gì không, hôm nay nếu cô ký hợp đồng, công ty sẽ lập tức triển khai thực hiện các công việc tiếp theo.

- Tôi không có ý kiến gì, bây giờ tôi sẽ tới đó. – Cô đang muốn tìm lý do để chuồn đây!

Máy tính và sách trước mắt có dùng tới, cô sẽ mang đi trước. Vừa mới cho vào túi, trong sân đã vang lên tiếng xe ô tô, thủ trưởng đã về.

- Ra ngoài? – Câu hỏi ngắn gọn.

- Hôm nay ký hợp đồng. – Cô thành thật khai báo, mấy cái túi trong tay là tiện thể xách theo.

- Đợi anh năm phút. – Thủ trưởng đón lấy mấy cái túi, nhét vào trong xe, rồi cầm lấy chìa khóa trong tay cậu lính.

- Không cầu đâu!

Kế toán công ty Trì Sánh chắc sẽ chuyển tiền vào thẻ của cô, hình như không cần bảo vệ đưa đón. Hơn nữa nếu anh ở đó, cô sẽ càng lo lắng cho đồng tiền của mình hơn.

- Đây là chuyện lớn. – Giọng thủ trưởng tỏ ý không cho phép từ chối.

Cô hậm hực hừ một tiếng tỏ ý phản đối, tự nhắc mình hôm nay nhất định phải khóa mồm khóa miệng, không được nói linh tinh.

Thủ trưởng mặc một chiếc áo khoác màu nâu dài tới gối, quần màu tàn, cổ quàng chiếc khăn đen trắng lần trước.

Ai da, người ta ba phần dung mạo, bảy phần trang điểm, thủ trưởng vốn đã bảy phần dung mạo, phen này rõ là công tử dịu dàng như ngọc mà.

Không đúng, câu này nữ tính quá, thủ trưởng phải là tuấn tú hơn người, lạnh lùng phi phàm.

Cô đúng là tấm gương đạo đức sáng ngời, mãi ngắm người ta, còn mình thì để cổ trần đứng trong gió lạnh, xoa tay cho ấm.

Xe ra khỏi nhà xe, cô vẫy tay với Phàm Phàm, mở cửa bước lên xe.

Giây phút chiếc xe chạy ra khỏi sân, Tiểu Phàm Phàm ra khỏi tầm mắt, tâm trạng bỗng tệ hẳn đi.

- Hôm trước đã bàn xong hợp đồng rồi, hôm nay chỉ ký thôi. – Cô ý nhị nói cho anh biết, anh đi theo là thừa.

- Em có nghe nói về cuộc chiến trang mạng giữa giữa 360 và QQ[3"> không?

[3"> Một công ty mạng nổi tiếng của Trung Quốc, chuyên cung cấp các dịch vụ chat trực tuyến.

Sáng nay anh vội vàng đi tới Bộ Công nghệ Thông tin, chuyện này càng ngày càng ác liệt, đã kinh động đến cấp trên.

Cô nhướn mày như không có chuyện gì:

- Giang hồ chỉ có một, ai mà chẳng muốn là võ lâm minh chủ?

QQ thành lập hơn mười năm, vươn tay tới từng ngóc ngách nhỏ trên mạng, nó đã không chỉ đơn thuần là một công cụ chat, mà giờ đã nhúng tay vào cả trò chơi, không gian, truyền hình, phương thức truy cập, phần mềm diệt virus v.v…, nhanh chóng chiếm lĩnh giang hồ. Yahoo 360 là kẻ đến sau, đóng vai trò như một đại hiệp, giúp người sử dụng miễn phí bảo vệ máy tính, xử lý thư rác, quét dọn trojan, dần dần chiếm được lòng tin của người dùng, nhưng đó không phải là mục tiêu cuối cùng của họ.

Binh không muốn làm tướng không phải là binh sĩ tốt. Vì thế, giang hồ lại nổi cơn mưa máu gió tanh.

360 và QQ không thể dùng chung, bạn chỉ có thể chọn một trong hai, nhưng quá nhiều người dùng đã ỷ lại cực lớn vào hai thứ đó, thiếu một trong hai là không thể.

Bây giờ hai công ty bắt đầu đẩy mạnh hoạt động tiêu thụ, dường như bỏ bên nào cũng được.

Đau khổ nhất là người tiêu dùng, máy tính đình công.

- Chẳng lẽ cứ thế tọa sơn quan hổ đấu? – Anh bị cô chọc cười. Thực ra chuyện này vốn chẳng liên quan đến anh, nhưng phía Bộ sợ trong trận đại chiến này, sẽ có kẻ rắp tâm ngư ông đắc lợi. Cấp trên đã lệnh cho Bộ Công nghệ Thông tin và Bộ Công an ra mặt giải quyết.

- Em ghét kiểu hành vi lưu manh này của họ, người dùng có quyền tự lựa chọn, nếu anh tốt thật sự, họ sẽ chọn anh, đằng này anh lại muốn dắt mũi người ta, quá ư ngang ngạnh. Đâu phải là quan hổ, mà là xem họ giở trò khỉ thì có. Có điều cạnh tranh cũng tốt, như thế giang hồ mới đông vui. Nhà nước sẽ không ngồi yên mặc kệ đâu, chắc chắn một miếng bánh to chia là n miếng bánh nhỏ, như thế cũng cảnh cáo các đại hiệp sau này, đừng có ôm mộng làm minh chủ, hãy chấp nhận thế chân vạc của hiện tại đi. Nếu muốn làm minh chủ, trừ khi phải

mạnh tới mức không ai vượt qua được. Trường Giang sóng sau xô sóng trước, có khả năng đó không? Phần mềm trâu bò như vậy, mà lúc nào cũng đính chính sửa chữa với cả vá lỗi còn gì.

Bàn tay nắm vô lăng không kìm chế được siết mạnh, nếu không sẽ không thể kìm chế những cảm xúc đang sục sôi trong lòng.

Phân tích của cô về thế giới mạng sắc sảo và độc đáo đến vậy, anh thừa nhận anh thích cách nói chuyện như thế này. Từ trước tới nay, dù trong lòng có khúc mắc gì, hoặc là anh im lặng, còn nếu nói ra thì đã là kết luận cuối cùng. Anh rất ít khi nói về công việc của mình, nhưng trước mặt cô lại buột miệng như vậy. Mà cách nhìn nhận của cô hoàn toàn giống anh, chỉ có điều có lẽ anh sẽ nói một cách hoàn toàn nghiêm túc, còn cô, trong tiếng cười nói, kiếm vung như cầu vồng.

Anh nín thở, lắng nghe tiếng trái tim mình đang đập thình thịch trong lồng ngực.

Hình như, anh đã phát hiện ra một viên ngọc chưa được mài dũa.

- Anh đợi em hay là đi chỗ khác?

Tới cửa công ty Trì Sánh, Gia Hàng hỏi Trác Thiệu Hoa. Cô hỏi như vậy là vô cùng chu đáo, thiếu tướng quân đội cũng như cây tùng cây bách, hiên ngang khí phách, còn thương nhân ít nhiều gì đều sặc mùi con buôn, cô sợ anh bị nhiễm bẩn.

Trác Thiệu Hoa kéo phanh tay, mở cửa xe. Anh ngước nhìn tấm biển hiệu bắt mắt của công ty Trì Sánh, rồi lại đưa mắt nhìn những tòa nhà xung quanh. Khu vực này không thuộc diện nhất nhì trong giới công nghệ Bắc Kinh, nhưng cũng được coi là rất tốt.

Anh bước lên thềm.

- Anh muốn đi lên thật sao? – Gia Hàng đuổi theo sau.

- Nếu không anh đến làm gì? – Anh hỏi ngược lại.

Không phải để áp giải tiền sao?

- Vậy… vậy anh lên đó em phải giới thiệu anh như thế nào?

Gia Hàng cuống lên, khí chất này hình tượng này, nói là tài xế taxi hay người giao hàng, ai mà thèm tin.

- Em muốn giới thiệu thế nào thì giới thiệu, anh hơn em mười tuổi, bảo là chú em cũng được. – Anh mặc kệ cô, khẽ gật đầu với cô nhân viên lễ tân rồi đi về phía thang máy.

Hàng mi đen nhánh của Gia Hàng chớp chớp mấy cái, trợn mắt nhìn theo bóng anh, chú? Hừm, xem phim Hàn Quốc nhiều quá rồi, sao lại không nói là anh nhỉ?

Mã Soái đã đợi sẵn trong phòng, còn dặn thư ký đặt một bàn ăn, tối nay mời Gia Hàng ăn cơm. Thư ký hỏi là nhà hàng kiểu gì, ông ta nói cô gái trẻ thích những gì tinh tế, chọn món Nhật hoặc món Hàn.

- Chào tổng giám đốc Mã!

Gia Hàng đến Trì Sánh lần này là lần thứ ba, đã quen đường thuộc lối, vào cửa liền cất tiếng chào hỏi.

Mã Soái ngẩng đầu lên, phát hiện Gia Hàng dắt theo một người đàn ông.

- Đây là?

Gia Hàng cười khan hai tiếng:

- À… thủ trưởng… tôi đó!

Cô nghĩ nát cả óc mới ra được

Trang: [<] 1, 24, 25, [26] ,27,28 ,84 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT