watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Phần mềm lướt web - UC Web MINI
Lướt web nhanh hơn và tiết kiệm tới 95% chi phí.
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 08:57 - 18/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 9018 Lượt

nhau bốn ngày, trạm tiếp theo của họ là Trương Gia Giới[4">.

[4"> Địa danh du lịch nổi tiếng, nằm ở phía tây bắc tỉnh Hồ Nam.

Chị đội nắng ra ga mua vé tàu cho họ. Má chị đỏ lựng lên vì nắng, mồ hôi đầm đìa sau lưng.

Ông đứng sau lưng chị, bỗng ấp úng:

- Mua… bớt một vé đi, anh… không đi.

- Hả? – Chị ngạc nhiên ngoảnh lại, nhìn thấy tình ý còn nóng bỏng hơn ánh mặt trời trong đôi mắt ông, vội cuống quýt quay mặt đi.

Ông kiếm một cái cớ cực kỳ cực kỳ vụng về, khiến bạn bè cười nhạo không thôi. Nhưng, họ cũng không làm khó ông. Ông ở lại. Dọn từ nhà dân sang nhà chị, chị trở thành hướng dẫn viên của riêng ông.

Mẹ chị không được khỏe, bố chị đưa bà lên tỉnh khám bệnh, chị ở nhà một mình.

Có một buổi tối, hai người thả đèn trên dòng sông Đà, chị nói nếu ước trước đèn sẽ vô cùng linh nghiệm. Ông hỏi em ước gì, chị nói em hy vọng được đến Nam Kinh học đại học.

Trái tim ông rung lên, ôm lấy gương mặt chị, hôn lên đó.

- Dượng, cháu về đây ạ. – Cuộc họp kết thúc, Trác Thiệu Hoa tới chào ông.

- Bây giờ về nhà à? – Ông hỏi.

- Không ạ, cháu về cơ quan.

- Cuối tuần này dượng đến thăm Phàm Phàm. Mấy ngày không gặp, chắc thằng bé khác lắm rồi?

Ông không có con, nhưng khi ngắm những em bé mũm mĩm, lòng sẽ mềm đi.

Gia Hàng lúc nhỏ trông như thế nào? Có đáng yêu như Phàm Phàm không?

Tim đau như muốn phình ra.

- Cuối tuần Phàm Phàm phải đi tiêm phòng.

Nhắc tới Phàm Phàm, gương mặt tuấn tú của Trác Thiệu Hoa phảng phất nụ cười.

- Vậy thì đau lắm, Phàm Phàm phải khóc rồi.

- Nó rất ít khóc.

Chỉ khi có mặt Gia Hàng, nó sẽ thỉnh thoảng làm biếng, nũng nịu, nước mắt lã chã.

- Giống cháu!

Trác Thiệu Hoa cười cười rồi ra về.

Ông hít một hơi thật sâu, dụi mắt, bước tới bên cửa sổ.

Sao tuyết lại rơi nhỉ? Sau ngày tuyết rơi, trời sẽ nắng. Thời tiết thật kỳ lạ, bầu trời sầm sì, từng bông tuyết lớn cuộn tung thành phố, vạn vật trong tầm mắt đều trở nên mơ hồ.

Xe ra khỏi cổng, ông vô thức đảo vô lăng, chiếc xe chạy ngược lại đường về nhà.

Ngày thứ hai sau khi nhận được tư liệu, ông đã tới đây.

Sắp đến cuối năm, chị thường phải làm thêm. Ông đã nhìn thấy chị cùng đi ra với đồng nghiệp, đang đi về phía ga tàu điện ngầm.

Ông không kinh động tới chị, chỉ đứng nhìn từ xa.

Trái tim điên cuồng nhảy nhót, không rõ là sợ hãi hay là thấp thỏm. Khi chị đi ngang qua xe ông, ông có thể nghe thấy âm thanh của dòng máu đang chảy ngược trong cơ thể mình.

Có những tình yêu giống như móng tay, cắt đi rồi vẫn có thể mọc lại, không đau không ngứa.

Có những tình yêu giống như chiếc răng, mất đi rồi sẽ vĩnh viễn để lại một vết thương đau nhức không tài nào bù đắp nổi.

Ông và chị, là móng tay, hay là răng?

- Tuyết rơi nhiều quá! – Đồng nghiệp của chị vội vàng dựng cổ áo, khẽ thốt lên.

Gia Doanh kéo mũ lên, mím môi lại vì lạnh. Cả ngày hôm nay ở trong ngân hàng, không biết thời tiết đã thay đổi nhanh như vậy. Mùa đông Bắc Kinh năm nay tuyết rơi dày hơn, mấy lần trước tuyết đều rơi, nhìn những bông tuyết lả tả đầy trời, không biết ngày mai nhiệt độ lại giảm bao nhiêu độ nữa đây!

- Trông kìa, Lexus đấy. – Đồng nghiệp hích tay chị.

- Đâu? – Gia Doanh nhìn quanh.

- Ngất mất thôi, cậu không nhận ra à? – Đồng nghiệp hất hàm về phía chiếc xe hơi màu đen đang đỗ bên đường.

Gia Doanh cười, đồng nghiệp thì kêu lên thảng thốt, nhưng chị chẳng thấy chiếc xe ấy có gì đặc biệt.

- Mình chỉ phân biệt được xe hơi, xe buýt với tàu điện ngầm thôi.

- Cậu lạc hậu quá đấy. Gia Doanh, nhà cậu đâu phải không có tiền, nên sắm một chiếc xe hơi đi. Có xe rồi, thời tiết này cậu sẽ không phải đứng ngoài chịu lạnh nữa.

Gia Doanh che mũi, cả hai bước đi trong gió, gió lạnh như cắt khiến mặt đau rát.

- Mình phải cho em gái ra nước ngoài du học, tạm thời chưa nghĩ tới chuyện này.

- Cậu đúng là một bà chị tốt. Thời gian trôi nhanh thật, nhớ hôm nào em gái cậu còn học trung học, cậu dẫn nó đi khắp nơi dự thi lập trình, khi đó học phí học lập trình chẳng rẻ chút nào. Ít cũng phải năm sáu vạn tệ!

- Tiền kiếm được là để tiêu mà, chỉ cần nó thành tài, mình chấp nhận.

Phía trước có một chiếc xe phóng tới, bấm vài hồi còi với họ.

Đồng nghiệp kích động vẫy tay:

- Chồng mình tới đón rồi, đã bảo anh ấy đừng đến mà cứ đến. Gia Doanh, mình đi trước nhé.

Gia Doanh vẫy tay, chớp cho tan bông tuyết đọng trên mí mắt, nghe tiếng chuông reng trong túi bèn xoa xoa hai tay rồi rút điện thoại ra.

- Chị, tối nay chị lại họp à? Em gọi mấy cuộc mà chị chẳng nghe. Hôm nay anh rể cũng tăng ca. – Giọng Gia Hàng lanh lảnh như tiếng những hạt đậu đang nhảy nhót.

- Em với Tử Nhiên ăn cơm chưa? – Gia Doanh dừng lại ngó nghiêng mấy tiệm ăn hai bên đường, muốn mua món gì mang về nhà.

- Bọn em gọi đồ ăn bên ngoài. Ha ha, em còn nấu một chút cháo để chị hai ăn khuya nữa. Bây giờ chị ở đâu, em tới đón?

Trái tim Gia Doanh tan ra vì ấm áp, Gia Hàng thật hiểu chuyện.

- Chị ăn cơm hộp ở ngân hàng rồi, không đói. Sắp tới ga tàu điện ngầm rồi, trời lạnh, em đừng chạy lung tung.

- Dạ, vậy em ở nhà đợi chị.

Gia Doanh cầm điện thoại xuống, màn hình mờ hơi nước, chị thương tiếc lấy khăn quàng cổ lau đi.

- Gia Doanh?

Gió thổi tới một âm thanh dè dặt.

Chị vô thức ngoảnh đầu lại, bên chiếc xe Lexus khiến đồng nghiệp ngưỡng mộ mãi không thôi có một người đàn ông đang đứng. Hoa tuyết chầm chậm bay che khuất tầm nhìn của chị, chị không nhìn rõ mặt anh ta.

- Gia Doanh!

Thấy chị dừng lại, người đàn ông tiến về phía trước mấy bước.

Chị nhìn thấy bờ vai trắng xóa tuyết của người đó, mái tóc rậm, đôi mắt chất chứa nỗi ân hận và đau đớn. Ngực như bị trúng một phát súng, nhất thời mất hết ý thức. Bàn tay siết chặt như thể muốn bóp nát chiếc điện thoại ra.

Chị không biết nên nói đã lâu không gặp, hay nói anh nhận nhầm người rồi.

Thực ra, ông không thay đổi nhiều. Nếu không hôm đó ở ga tàu, dù xa cách đã hai mươi ba năm, chị vẫn có thể nhận ra ông chỉ bằng một cái liếc mắt. Chỉ có điều thời gian đã để lại dấu vết trên gương mặt trẻ trung anh tuấn năm nào, khiến ông càng trở nên chín chắn, nho nhã, đôi vai mảnh khảnh năm xưa giờ vững chắc như núi. Dường như tựa vào đó, có thể che chắn mọi gió mưa giông bão ngoài kia, sống cuộc đời bình yên như nước chảy.

- Gia Doanh, tuyết lớn quá, chúng ta tìm chỗ nào ngồi có được không? – Ông Án Nam Phi khẩn khoản nhìn chị.

Chị sực tỉnh lại, cố hết sức để trấn tĩnh. Chị chỉ gật đầu thản nhiên rồi lại quay người đi. Gia Hàng và Tử Nhiên đang đợi chị ở nhà, đó mới là điều quan trọng nhất. Cái người gọi là cố nhân kia, từ lâu đã chỉ còn là một hạt bụi trần nhỏ nhoi không đáng kể.

- Gia Doanh! – Ông chặn đường chị. – Nếu… nếu em không muốn ngồi, vậy để anh đưa em về.

- Tại sao lại muốn đưa tôi về? – Chị lạnh lùng hỏi.

- Trời rất lạnh, anh… cũng muốn nói chuyện với em. – Ông không dám nhìn thẳng vào đôi mắt trong veo của chị.

- Đây không phải là trận tuyết đầu tiên trong lịch sử Bắc Kinh, nhiệt độ này cũng không phải là nhiệt độ thấp nhất của Bắc Kinh, con đường này, tôi đã đi gần mười năm nay, vẫn luôn tốt đẹp. Tại sao hôm nay lại vì anh mà phải thay đổi?

Hơn nữa giữa họ, còn có gì để nói?

Hai mươi ba năm, có điều gì không bị vùi lấp?

- Anh không cố ý quấy rầy cuộc sống của em, anh chỉ muốn… – Ông nghẹn ngào cuống quýt, nhất thời không nói nổi thành lời.

- Anh muốn gì, tôi có cần biết không?

Gia Doanh chậm rãi nhắm mắt lại, bước qua ông, đi thẳng về phía trước.

Ông lặng lẽ theo sau.

Chị cũng không lạnh lùng xua ông đi, chỉ lẳng lặng bước, coi ông như người qua đường. Đi tới ga tàu điện ngầm, chị quẹt thẻ vào bến.

Rõ ràng là ông chưa từng đi xe điện ngầm ở Bắc Kinh, bị chặn lại trước hàng rào chắn. Ông hoảng loạn nhảy phóc vào trong như một cậu trai trẻ, đuổi theo chị.

Phần lớn những người đang đứng lác đác trên sân ga đều có người đi cùng, kề đầu thì thầm to nhỏ. Chị đứng yên chăm chú nhìn về phía trước, chuyên tâm đợi tàu vào bến.

- Xin lỗi, năm đó anh đã không giữ lời hứa. – Ông cúi đầu vẻ mất tự nhiên, mặt và cổ đều đỏ bừng lên.

Gia Doanh nghiêng người sang, nhìn ông bằng ánh mắt dành cho người xa lạ.

- Anh không biện hộ cho mình, anh phụ em đó là sự thật, anh cũng không dám cầu xin em tha thứ.

- Vậy bây giờ anh đang làm gì? – Chị cảm thấy hết sức nực cười.

- Anh muốn biết… mấy năm nay

em sống ra sao?

Dưới cái nhìn khinh miệt của chị, ông đã hoàn toàn không còn chốn dung thân. Nếu có thể, ông muốn dốc toàn sức lực bồi thường cho chị.

- Có liên quan gì đến anh không?

Mặt ông vàng như nghệ, lặng lẽ cụp mắt xuống:

- Anh quả thật không có tư cách hỏi… anh muốn hỏi năm đó em…

- Án Nam Phi, có lẽ anh đã từng tưởng tượng ra cảnh chúng ta ôm nhau thổn thức, hoặc cảnh tôi nhảy xổ lên chửi mắng anh. Xin lỗi đã làm anh thất vọng. Nhìn thấy anh, khiến tôi bất ngờ, nhưng tôi thật sự không thể nặn ra thứ cảm xúc nào khác. Xin đừng lật lại những trang nhật ký trước đây, chúng ta đã bước vào tuổi trung niên rồi. Thời trẻ dại làm những

Trang: [<] 1, 27, 28, [29] ,30,31 ,84 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT