|
|
Phần mềm lướt web - UC Web MINI
Lướt web nhanh hơn và tiết kiệm tới 95% chi phí. Tải Về Máy
|
chuyện ngốc ngếch thì có thể hiểu được, không ai coi là thật. Hiểu không có nghĩa là muốn ôn lại, chúng ta không còn ở cái tuổi muốn làm gì tùy thích nữa, cho nên vừa rồi anh tới như thế nào, bây giờ hãy ra đi như thế.
Chị vừa dứt lời, tàu điện ngầm đã rầm rập lăn bánh vào bến. Chị hòa vào dòng người bước lên tàu, cửa tàu lạch xạch đóng lại trước mặt ông.
Ông nhìn thấy bóng chị in trên cửa xe, sau đó xa dần xa dần, rồi biến mất trong đêm tối mênh mang.
Người ông đổ sụp như con đê vỡ, đứng không vững, phải vịn vào cây cột bên cạnh.
Chị thể hiện bình tĩnh biết bao, không oán không hận. Chị nói chị không coi lời thề nguyền của ông là thật lòng, chị chưa từng đợi ông, chị khéo léo tỏ ý bảo ông đừng phá hoại cuộc sống hiện giờ của chị, đừng xuất hiện trước mặt chị thêm một lần nữa.
Ông thê thảm như một câu chuyện cười nhảm nhí.
Ha…
Nhưng con tim ông giờ đã không thể nào giữ nổi bình tĩnh, cây thập giá nặng nề đang đè nặng trên vai ông, ông phải ra đi như thế nào đây?
Gia Doanh xuống xe trước một bến, tuy bên ngoài rất lạnh, nhưng chị vẫn muốn hóng gió một chút.
Trên xe điện ngầm, chân chị cứ run lên từng chặp. Cô bé đứng cạnh chị tốt bụng hỏi có phải chị bị lạnh cóng không? Có lẽ thứ lạnh cóng là tim!
Thời trẻ dại, làm những chuyện ngốc ngếch là có thể hiểu được. Nhưng người thông minh sẽ sửa sai nhanh chóng, còn người khờ dại sẽ đứng nguyên tại chỗ không biết làm gì.
Ông thông minh.
Chị khờ dại.
Với ông, lời thề nguyền chỉ là lời nói mê giúp vui khi huyết quản dâng tràn. Chị lại tin đó là lời nói nặng tựa ngàn cân chỉ có thể thay đổi khi biển cạn đá mòn.
Tình yêu năm ấy, đơn thuần chất phác. Cho dù cả thế giới có đối địch với ông, chị vẫn kiên định tin tưởng ông là người đáng để yêu nhất trên đời này.
Chị lần theo tung tích của ông, từng bước tìm kiếm.
Những giảng đường ông đã từng học, những thư viện ông đã từng ôn tập, sân bóng đã từng đá, căng tin đã từng ăn, những siêu thị ông đã từng mua đồ, con đường mòn nhỏ trong rừng ông đã từng đi, chị đều đặt chân tới. Bóng chị kéo dài dưới ánh mặt trời, làn tóc bị gió thổi rối bời, chị không cảm thấy cô độc, vì ông luôn ở trong trái tim chị.
Chị tìm thầy giáo hướng dẫn của ông, nói về ông thời đi học. Nụ cười luôn nở trên môi chị, ánh mắt lấp lánh như sao.
Mười hai năm sau, thầy giáo bảo chị, ông đã lập gia đình, chị mới phát giác ra, có những người không cần phải đợi.
Hai mươi ba năm, vết thương tưởng đã lành nay bỗng nứt toác, máu vẫn đầm đìa.
Đau, đau đớn tận cùng, đau tới mức chân tay tê liệt.
Con đường đầy tuyết hơi trơn, chị bị trượt chân hai lần, mãi mới đứng dậy được. Lúc trượt ngã tóc bị ướt, đuôi tóc đông cứng lại, còn có một thứ đông cứng nữa, là nước mắt đang không ngừng tuôn, chị lạnh run cầm cập.
Phía xa xa cũng có người bị ngã, chiếc xe anh ta đang dắt cũng đổ ập xuống. Anh ta lóp ngóp bò dậy, trông như một con gấu vụng về.
Chị chăm chú nhìn rồi rảo bước thật nhanh, giúp anh ta dựng chiếc xe dậy.
- Cảm ơi! Á, Doanh Doanh, sao em không đi xe? – Không màng đến hai đầu gối đau nhức, Lạc Gia Lương cuống quýt kêu lên.
- Em xuống nhầm bến. Xe hỏng rồi à? – Chị phủi tuyết bám trên yên xe.
- Nổ lốp.
- Vậy thì tìm chỗ nào gửi lại cho xong, sao lại dắt về nhà?
- Anh không yên tâm, dắt xe lại không bị lạnh. – Lạc Gia Lương cười hì hì.
Chị đẩy yên sau, chiếc xe máy nổ lốp nặng trịch như một con voi mất đi tứ chi.
- Không cần đâu, em về trước đi, anh dắt từ từ cũng được.
- Hai người cùng đẩy tiết kiệm sức lực hơn, em cũng làm nóng người một chút.
Lạc Gia Lương toét miệng đầy hạnh phúc:
- Bà xã đúng là chu đáo.
Gia Doanh thầm thở dài.
Lúc về đến nhà, Tử Nhiên đã ngủ, Gia Hàng đang chat với Ninh Mông trên máy tính. Nghe tiếng mở cửa, cô vui mừng chạy ra.
Nhìn thấy cả hai người lấm lem bùn đất, cô vội đẩy họ vào nhà vệ sinh rửa ráy rồi nhanh nhẹn bê cháo được ủ trong bình giữ nhiệt lên.
Cháo không được sánh, thậm chí nước và gạo còn rời hẳn ra. Gia Hàng gãi đầu:
- Em và Tử Nhiên nghiên cứu rõ lâu, còn lên cả mạng để tìm tài liệu, bao nhiêu gạo bao nhiêu nước, trong nhà không có cân nên em đành áng chừng, kết quả lại thành ra thế này.
- Ngon lắm, đúng lúc anh đang khát, bây giờ ăn cái này là dễ chịu nhất đấy. – Lạc Gia Lương động viên.
Gia Doanh lặng lẽ ăn món canh gạo âm ấm, gạo còn chưa nhừ, chị nhai một lúc rồi mới nuốt. Ngẩng đầu nhìn Gia Hàng, đôi má trắng ửng hồng, con ngươi tinh nhanh, lòng chị ngổn ngang trăm mối.
Nụ cười vô lo và vô nghĩ ấy, dù chị có phải đánh cược tất cả, cũng quyết giữ lại cho Gia Hàng.
- Hàng Hàng, lần trước em nói muốn đến ở cùng với bạn, cô bạn ấy tên là gì?
Gia Hàng ngẩn ra, chớp chớp mắt:
- Là Tiểu Ngải ạ!
- Chỗ cô ấy có tiện ở hai người không?
- Tiện ạ.
- Vậy em dọn qua đó đi!
Gia Hàng ngẩn tò te. Tiểu Ngải có bạn trai rồi, cô vốn là định thuê nhà. Mấy hôm nay ở nhà chị hai rất thoải mái, suy nghĩ này đã hoàn toàn tan biến.
Lạc Gia Lương cuống lên:
- Hàng Hàng ở đây không phải rất tốt hay sao, sao lại phải dọn đi?
- Dọn ra ngoài có thể tập trung học hành, ở đây suốt ngày đùa bỡn với Tử Nhiên, sẽ ảnh hưởng tới Hàng Hàng. Cách nhà mình không xa, muốn đi thăm cũng tiện.
Trong nhà, tiếng nói của Gia Doanh rất có trọng lượng, không ai có thể phản bác.
Gia Hàng gục đầu ủ rũ, phi vội ra máy tính mở QQ của Ninh Mông lên:
- Người đẹp, có muốn có người ở cùng không?
- Nếu là Kiệt Luân huynh[4"> hoặc Chu sư huynh thì ta đây sẽ xem xét! – Ninh Mông chảy nước dãi.
[4"> Chỉ Châu Kiệt Luân, ca sĩ nổi tiếng của Đài Loan.
- Xì. Nói cho mà biết, không muốn cũng phải nghe theo.
- Tại sao một đại mỹ nữ yêu kiều như ta đây lại phải cúi mình trước một con heo hả?
- Cái đồ chua loét nhà ngươi có người thèm là đã ngoác miệng ra cười thầm rồi!
- Gì, muốn cưỡng bức hả?
- Hoàn toàn chính xác, ranh con, hãy đợi đấy!
Thứ Sáu, Ninh Mông lái xe tới đón Gia Hàng.
Chiếc xe QQ nhỏ màu xanh nõn chuối, bên trông chất đầy thú bông, trông hơi trẻ con, nhưng cũng coi như thuộc tầng lớp có xe riêng, con nhóc này sống cũng khá đấy chứ.
Gia Doanh đặc biệt xin nghỉ làm để về chào hỏi Ninh Mông. Chị đã từng tới ký túc xá của Gia Hàng, quen với hai bảo bối còn lại. Hôm nay Ninh Mông mặc đồ công sở, dáng vẻ rất nhanh nhẹn, thành thục, chín chắn hơn Tiểu Ngải, chị thấy yên tâm. Chị dặn Gia Hàng phải trả một nửa tiền thuê nhà, không được lợi dụng bạn bè.
Ninh Mông nở một nụ cười bí hiểm:
- Chị hai, chị yên tâm, nó muốn lợi dụng cũng không được. – Một bộ móng vuốt bỗng phi thẳng tới trước mặt Gia Hàng. – Lên xe!
Gia Doanh mím môi cười nhàn nhạt.
Mái nhà vốn bình lặng của chị giờ đây đã nổi chút sóng gió, chị không muốn Gia Hàng bị liên lụy. Chị hy vọng Gia Hàng có thể tĩnh tâm học hành, sang năm thi xong, sau đó ra nước ngoài. Tới lúc đó, cho dù là mưa giông chớp giật, chị cũng không sợ.
Phòng trọ ở tầng mười, khu chung cư này vẫn còn mới, thang máy rất sạch sẽ, Gia Hàng thấy thích ngay.
Ninh Mông mở cửa, một cái đầu thò ra từ gian phòng bên trái, đôi mắt lạnh lùng dán chặt vào người Gia Hàng:
- Cô ta đây hả?
Câu này là hỏi Ninh Mông.
Ninh Mông nhích sang một bên, đẩy Gia Hàng lên phía trước:
- Hài lòng chưa!
- Tôi thì không vấn đề, nhưng tôi có hai yêu cầu. Một, tôi thích yên tĩnh, yên tĩnh tuyệt đối. Hai, không được dắt đàn ông về.
Nói xong, mặt lạnh rụt đầu về, đóng cửa lại, rất khẽ, không phải là sập mạnh.
- Biến thái!
Ninh Mông le lưỡi với cánh cửa, quay lại dùng khẩu hình nói với Gia Hàng.
Gia Hàng khá hiểu biết về thị trường nhà trọ ở Bắc Kinh, căn hộ tốt như thế này, khi Ninh Mông nói ra giá đó, cô đã đoán là sẽ ở cùng với người khác.
Cô là người hòa đồng, không có gì phải lo lắng.
Đẩy cửa căn phòng bên canh, Gia Hàng sững người. Trong phòng có bàn có ghế, kề sát một cái ban công nhỏ xíu. Trên ban công có xây một hồ nước, cạnh đó đặt một nồi lẩu nhỏ, căn phòng ấm cúng một cách dị thường này chỉ thiếu mỗi một chiếc giường.
Ninh Mông hùng hồn đón nhận sự chất vấn của cô:
- Mình nằm quen giường, nên mình mang giường đi rồi.
- Cậu không ở đây à?
- Mình mà ở đây cậu sẽ hoảng sợ, vì cậu nên mình dọn đi, nhường chỗ này cho cậu.
- Tại sao mình lại hoảng sợ?
Ninh Mông xoa đầu cô cười gian tà, chỉ ra bên ngoài:
- Tin tình báo trực tiếp, Chu sư huynh cũng thuê nhà ở tiểu khu này.
Thấy cô nàng như vậy, Gia Hàng không nhịn được mà lên giọng dạy đời:
- Ninh tiểu thư, hoa xinh phải bẻ liền tay, chớ để lâu ngày lại bẻ cành khô[5">. Nếu mình và sư huynh muốn phát triển gian tình, hà tất gì phải đợi tới lúc chia tay?
[5"> Câu thơ trong bài Kim Lũ Y của Đỗ Thu Nương, dịch thơ: Khuyết danh.
- Hai tình ví phỏng mãi lâu dài[6">, chẳng bận tâm một sớm một chiều. Hai người cảnh giới cao mà!
[6"> Câu thơ trong bài Thước Kiều Tiên của Tần Quán, bản dịch: Nguyễn Xuân Tảo.
- Cậu biến đi. – Gia Hàng trợn mắt. – Đưa mình đi mua giường, tiền cậu trả một nửa.
- Tại sao? – Ninh Mông nhảy dựng lên như con hổ cái.
- Trật
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




