watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Hồng Nhan 3Q - Cho Iphone
Hồng Nhan 3Q là gM SLG với chủ đề lịch sử tam quốc cho Iphone
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 08:57 - 18/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 9033 Lượt

ôm cục u trên đầu, chỉ thiếu nước đập bàn căm phẫn.

- Tôi không nên tin sao? – Trác Thiệu Hoa hỏi.

Thành Công á khẩu. Sắc không mê hoặc người, người tự mê.

Bốn vị khách quý giá lâm khiến ông chủ hoang mang vì đượu ưu ái, một hàng phục vụ lũ lượt mang bếp lẩu và bát đũa lên, nồi lẩu cũng mang ra vèo vèo, chẳng mấy chốc đã sôi sùng sục.

Ninh Mông muốn tìm thứ gì thật nóng để ủ ấm trái tim bị tổn thương, vội vàng cầm đũa.

Thành Công bực bội không biết trút vào đâu, bèn đổ hết lên đầu nồi canh sôi lục bục, gắp toàn thịt vịt.

Trác Thiệu Hoa vẫy tay ra hiệu cho ông chủ mang lên một cốc nước nóng. Anh cầm đũa của mình và của Gia Hàng lên, dội qua nước nóng, rồi lại lau bằng khăn ướt, sau đó mới đưa lại cho Gia Hàng.

Ninh Mông và Thành Công đưa mắt nhìn nhau, rồi nhìn đũa trong tay mình, miếng thịt trong mồm không biết là nên nuốt xuống hay nên nhổ ra.

- Ăn tỏi không? – Hộp gia vị ở cạnh tay anh.

- Không, miệng sẽ có mùi. – Gia Hàng lắc đầu.

Thành Công anh dũng nuốt miếng thịt xuống:

- Có mùi thì đã sao, cả hai cùng ăn là được, ai còn chê ai nữa.

Lông mày Gia Hàng xoăn tít lại, lưu manh đúng là lưu manh, nói câu nào cũng thô bỉ ác liệt.

- Cô Ninh và Gia Hàng là bạn đại học? – Trác Thiệu Hoa lên tiếng đúng lúc, đẩy một đĩa tương ớt đến trước mặt Thành Công, cười cười với anh ta.

- Vâng! – Ninh Mông gật đầu.

Thành Công thầm mắng cho nhỏ ngốc.

- Đại học nào? – Trác Thiệu Hoa lịch sự vớt một muỗng đồ ăn cho vào bát Ninh Mông.

- Bọn tôi đều học khoa Máy tính của Bắc Hàng[4">.

[4"> Tên viết tắt của Đại học Hàng không Vũ trụ Bắc Kinh.

- Khoa Máy tính Bắc Hàng đứng nhất nhì cả nước, cô Ninh đây rất xuất sắc.

Xí, Thành Công bĩu môi, thế chẳng phải là khen con Heo kia xuất sắc trá hình sao? Anh ta chẳng nhìn ra con Heo kia có chỗ nào xuất sắc cả.

- Gia Hàng, cô đừng nói lẩu ở đây rất ngon. – Lòng Thành Công nảy lên một cái.

Gia Hàng đắc ý:

- Tuy phải đi hơi xa, nhưng xứng đáng mà, đúng không?

- Ừ, cực kỳ xứng đáng. Cô có biết ăn lẩu này gợi cho tôi nhớ tới điều gì không? – Thành Công nhếch môi, để lộ ra hàm răng trắng bóng.

- Điều gì? – Gia Hàng và Ninh Mông đều tò mò nhìn anh ta.

Thành Công gõ đôi đũa lên cạnh nói, chỉ vào thức ăn trong nồi lẩu sôi lục bục:

- Lúc mổ, phanh ruột gan ra, nào lòng nào dạ, cũng chẳng khác gì thế này.

Ninh Mông vội đưa tay bịt mồm.

Gia Hàng nheo mắt lại.

Trác Thiệu Hoa mặt không biến sắc.

- Sao thế, ăn đi thôi! – Thành Công nhiệt tình mời mọc. – Lâu lắm rồi tôi không được ăn thứ gì hợp khẩu vị như thế này. Có lúc làm phẫu thuật đúng vào giờ ăn trưa, cơm hộp chuyển vào phòng mổ, tôi mở hộp cơm rồi nhìn khoang bụng đang phanh ra của bệnh nhân, thầm nghĩ nếu đó là nồi lẩu thì tốt biết mấy.

Ninh Mông hoảng hốt chạy vọt ra ngoài như một chú thỏ.

Gia Hàng hầm hè lườm Thành Công rồi đuổi theo.

- Chuyện này chẳng có gì hay ho.

Trác Thiệu Hoa ngắm nghía cái bát sứ thô kệch trước mặt, miệng bát đã mẻ vài chỗ, anh cẩn thận tránh đi để khỏi bị cứa vào miệng.

- Nhưng hiệu quả rất rõ rệt. – Thành Công hào hứng ăn.

Trác Thiệu Hoa cười:

- Lâu nay tôi không biết thì ra cậu lại thù dai như thế.

- Vậy phải xem đối tượng là ai.

- Chỉ với Gia Hàng thôi? – Trác Thiệu Hoa hỏi.

Thành Công ngẩn ra, lập tức mỉm cười:

- Hôm na

nay người tôi trả thù là bạn của Gia Hàng, cậu xem cô ta làm ra vẻ như bị tôi cưỡng bức vậy. Làm bác sĩ phụ sản vô sỉ đến thế sao?

- Ồ! – Giọng Trác Thiệu Hoa dài thườn thượt.

Bữa cơm này, có lẽ chỉ có mình Thành Công ăn no.

Ninh Mông coi như quá sợ bọn họ, chẳng chút thương xót vứt lại Gia Hàng, co cẳng chạy biến.

- Cậu ăn nhiều quá, đi bộ cho tiêu. – Trác Thiệu Hoa vừa đẩy Gia Hàng lên xe vừa chặn Thành Công đang định trèo vào.

Thành Công ngẩn người, anh ta là người Bắc Kinh, nhưng con đường này anh ta cũng ú ớ, không biết là ở xó nào của thành phố nữa.

Gia Hàng lè lưỡi với anh ta, cười trên nỗi đau khổ của người khác.

Chiếc xe việt dã màu đen phóng vút đi.

Thành Công trầm mặc, hôm nay anh ta đã đắc tội gì với Thiệu Hoa?

Rất trùng hợp, thang máy dừng ở tầng một. Gia Hàng nhìn con số nào đó trên màn hình, thở hắt ra một hơi.

Gia Hàng không cho Trác Thiệu Hoa tiễn, anh nói vị lẩu quá nồng, lại ăn mặn, anh lên uống một ly nước rồi sẽ đi.

Gia Hàng rầu rĩ, cô chỉ nhìn thấy có một cái nồi cơm điện, không biết trong phòng còn có ấm đun nước điện hay không.

- Đi thôi! – Trác Thiệu Hoa bước vào trong.

Thang máy từ từ đi lên, tiếng dây cáp cọp kẹt giữa đêm khuya nghe thật đáng sợ.

- Khu chung cư này cũng được mấy năm rồi. – Trác Thiệu Hoa ngẩng đầu nhìn.

Cô gật đầu, sờ túi áo theo thói quen. Sững sờ, con nhóc Ninh Mông kia chuồn nhanh quá, không đưa chìa khóa nhà cho cô. Nghĩ tới cô bạn cùng nhà mặt như quân bài tú lơ khơ kia, cô thật muốn thở dài ai oán.

Áy náy cười với thủ trưởng, rụt rè gõ cửa.

Tiếng bước chân bên trong rất nặng nề:

- Ai thế?

Câu này là gầm lên. Sau đó, cửa mở ra.

Giường quả thật đã được chuyển đến, cũng đã lắp xong xuôi, đệm kề sát vào tường phòng khách, còn giường để giữa phòng. Thảo nào cô ấy tức giận như vậy.

- Xin lỗi, tôi… không có chìa khóa. – Gia Hàng nở nụ cười.

- Cô dẫn anh ta tới à? – Cô bạn cùng nhà đi qua người Gia Hàng, nhìn thấy phía sau còn có một người nữa, bèn nổi cơn tam bành.

Gia Hàng nhắm mắt lại, tiêu rồi, ngay ngày đầu tiên cô đã vi phạm nội quy, ngang nhiên dẫn đàn ông vào nhà, từ nay về sau hòa bình bay xa rồi.

- Anh ấy đến… giúp tôi. – Gia Hàng chỉ vào cái giường trong phòng khách.

Cô bạn kia hồi lâu chẳng nói gì, hình như đang xác nhận độ chân thực của câu nói này.

- Cho cô một tiếng, anh ta phải biến mất khỏi nơi này. – Cô ta bực dọc sập cửa phòng thật mạnh.

Gia Hàng nhún vai quay lại:

- Vậy… vậy anh về trước đi!

Thủ trưởng xuất thân cao quý, có lẽ chưa từng bị người ta coi thường như vậy.

- Tại sao cô ta lại tức giận như vậy? – Thủ trưởng không tức giận, ngược lại còn mỉm cười.

- Nhà này cấm đàn ông.

Trác Thiệu Hoa gật đầu, nét cười càng rạng rỡ hơn:

- Vậy chúng ta bắt đầu cho sớm, tránh cho em lại bị làm khó.

- Bắt đầu gì cơ? – Cô nhìn thủ trưởng nhanh nhẹn cởi áo khoác, xắn tay áo len lên.

- Giúp em đó! Phòng em là phòng nào? – Trác Thiệu Hoa nhìn căn phòng tối om.

Toát mồ hôi, đôi tay ban ngày bóp cò súng, buổi tối lại đến bê đồ cho cô, chịu không nổi.

- Ha ha, không cần đâu, để em tự làm.

- Mau bật đèn. – Trác Thiệu Hoa nhìn qua căn phòng, chiếc giường đơn một mét hai này có lẽ bê nghiêng là lọt.

Gia Hàng sờ mũi, vào phòng bật đèn. Phòng Ninh Mông đã dọn dẹp sạch sẽ, không cần phải sắp xếp gì thêm.

Trác Thiệu Hoa không cho cô động tay vào, một mình bê giường vào trước. Sàn nhà không bằng phẳng lắm, anh tìm một miếng bìa lót dưới một chân giường cho khỏi bị kênh, sau đó bê tấm đệm vào.

Gia Hàng không giúp được gì, bèn lấy nồi cơm điện đun nước, tìm một cái ly thủy tinh rửa sạch sẽ. Không biết cái nồi lúc trước nấu gì, mặt nước nổi một lớp váng mỡ.

- Nếu khát quá thì uống tạm vậy! – Cô xoắn tay vào nhau, hết sức ngại ngùng.

Trác Thiệu Hoa kéo chiếc ghế duy nhất trong phòng lại, ngồi xuống, nhìn ly nước, thổi lớp váng mỡ phía trên đi rồi uống từng ngụm.

- Anh cũng đã từng làm bộ đội cơ sở, từng tham gia diễn tập quân sự, ở lều bạt, ăn lương khô. – Anh chậm rãi nói.

- Thế anh đã đánh trận bao giờ chưa? – Đang trải giường, Gia Hàng sửng sốt quay lại nhìn anh.

- Em nói xem?

Mười mấy năm nay, Trung Quốc và các nước láng giềng có đánh nhau không? Thở dài, cô lại tưởng tượng lung tung.

Gia Hàng cười, phủi qua ga giường vài cái, vứt chăn gối lên, cái ổ của cô đã hoàn tất.

Uống nước xong, Trác Thiệu Hoa đứng dậy cáo từ. Lúc về, anh gõ cửa phòng cô bạn kia, xin lỗi vì tối nay đã quấy rầy, lại nhờ cô ấy sau này chiếu cố thêm cho Gia Hàng.

Cô bạn cùng nhà vốn đang trợn mắt định nổi giận, sau cùng đôi mắt kia càng lúc càng nhỏ lại, rồi cong lên, gượng gạo nở nụ cười.

- Đâu có, đâu có, đó là việc tôi nên làm. Hoan nghênh anh thường xuyên tới chơi.

Con ngươi Gia Hàng rớt xuống đất, lăn lông lốc mấy vòng.

Gia Hàng đóng cửa phòng lại, cắm bình nóng lạnh để lát nữa tắm. Trong lúc đợi, cô chạy ra ban công nhìn xuống dưới. Ban công nhìn thẳng ra con đường xe đi vào, thủ trưởng đang quay đầu xe, đánh vô lăng đầy điệu nghệ, chiếc xe đánh một vòng hình cung rồi quay ngoắt đầu lại.

Trước khi xuất phát, anh hạ kính xe, cũng nhìn lên phía trên.

Tầng mười, có thể nhìn rõ trong đêm sao? Gia Hành đích thực nhìn thấy anh vẫy tay, khóe miệng cong lên một nụ cười, chiếc xe chạy xa dần.

Điện thoại đang reo, là Ninh Mông đã biệt tăm biệt tích.

- Heo, mình ghét cái gã Thành Công kia. – Ninh Mông vẫn chưa nguôi giận.

- Ghét đi, mình không có ý kiến!

Hắn ta vốn là gã lưu manh.

- Ê, tay đại ca kia với cậu là thế nào vậy?

Gia Hàng nhíu mày:

- Có thể có gì được, bọn mình hoàn toàn trong sáng. Còn nữa, đừng dùng cái từ đại ca để vấy bẩn anh ấy, anh ấy là một người đàn ông ưu tú.

- Ha, thế thì đi mà lấy anh ta ấy! Trông anh ta không chỉ

Trang: [<] 1, 32, 33, [34] ,35,36 ,84 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT