|
|
LAZADA - Mua Sắm Online
Mua sắm trực tuyến với giá rẻ nhất tại Lazada Tải Về Máy
|
để ý đến cậu một chút thôi đâu, các cậu đang chơi trò mờ ám. – Ninh Mông ra giọng trải đời như một bà cụ non.
- Mình mà lấy chồng thì sẽ lấy kẻ thù.
- Ngất xỉu!
- Ăn không ngon ngủ không ngon tâm trạng không tốt, đều có thể hiên ngang hùng dũng mà hận hắn đánh hắn. Kiếm được nhiều tiền thì chê hắn không có thời gian dành cho mình, kiếm được ít tiền thì chê hắn không có năng lực. Sinh đứa con cho hắn vất vả cả đời. Thế nào? Người đàn ông ưu tú như thế cậu có nỡ lòng xuống ta không?
- Người và heo đúng là cách biệt trời vực, cúp máy đây! – Ninh Mông tắt thở mà chết.
Gia Hàng cười gian xảo, chạy tới kiểm tra bình nóng lạnh, vẫn còn mười lăm phút nữa.
Cô lại mò ra ban công, một chiếc taxi chạy tới, đỗ lại trước cầu thang bộ của tòa nhà đối diện.
Một người đàn ông xuống xe trước, sang đó đi sang phía bên kia mở cửa xe, một tay đỡ lấy một đôi tay ngọc. Tuy buông ra rất nhanh, nhưng điệu bộ thân mật ấy lại lúc ẩn lúc hiện.
Tài xế xách từ cốp xe ra hai chiếc va li to tướng, người đàn ông trả tiền, kéo tay xách va li, chỉ cho tay ngọc một khung cửa sổ nào đó ở phía trên.
Tay ngọc phấn khích khoác tay anh ta, hai người kéo hành lý đi lên cầu thang.
Hình ảnh kề vai của họ giống hệt như những hình ảnh kinh điển trong bưu thiếp, Gia Hàng bĩu môi:
- Thế nào là mờ ám, đây chứ đâu.
Hôm sau, Gia Hàng thả lỏng ngủ đến khi tỉnh mới thôi, mò mẫm xung quanh tìm điện thoại để xem giờ. Cuối cùng phát hiện ra điện thoại ở dưới gối, vừa mở ra, bên trong đã vang lên tiếng của thủ trưởng.
Cô giật mình.
- Lần này nghe điện thoại nhanh thật đấy! – Trác Thiệu Hoa cười khẽ. – Anh và Phàm Phàm đã đến bệnh viện rồi, em gọi taxi mang sổ tiêm phòng đến đây!
- Sổ tiêm phòng nào cơ? – Gia Hàng dụi mắt, mờ mịt.
- Tối qua anh để trong tủ đầu giường em, sổ đó để ghi chú lại tình hình mỗi lần tiêm phòng của Tiểu Phàm Phàm, phải giữ cẩn thận. Lúc mới đẻ tiêm một lần rồi, lần này là lần thứ hai. Anh để ở đó để em nhìn thấy, quên rồi sao?
Có chuyện này sao? Cô bị lú lẫn sớm à? Liếc mắt sang, trên tủ đầu giường quả thật có một cuốn sổ màu xanh, trên viết ba chữ: Trác Dật Phàm, bìa in hình một con búp bê ngẩng đầu lên nhìn bầu trời.
- Nhìn thấy chưa?
- Thấy rồi. – Cô hoang mang trả lời.
- Bố con anh đợi em.
Cô đánh răng rửa mặt trong vòng năm phút rồi phi ra cửa. Ra đến bên ngoài, một cơn gió nhẹ lạnh căm căm thổi tới khiến mặt cô căng lên, cô còn chưa kịp thoa kem dưỡng da nữa.
Xuống xe, vừa bước vào cửa bệnh viện Nhi đã phát hiện ra hôm nay đặc biệt nhiều trẻ em. Mấy ông bố bà mẹ trẻ túm năm tụm ba chia sẻ kinh nghiệm nuôi con.
Trong phòng tiêm, tiếng khóc váng trời.
Cô thò đầu vào, không kìm chế được sự hư vinh, Phàm Phàm nhà cô là đàn ông nhất. Thủ trưởng cởi một nửa áo khoác cho cậu nhóc, xắn tay áo lên, để lộ ra bắp tay trắng mũm mĩm. Y tá đang cầm bông gòn lau lau, mắt cu cậu chớp chớp.
Thủ trưởng lẳng lặng nháy mắt với cô y tá một cái.
Cô y tá đâm kim xuống, thần không biết quỷ không hay.
Hai chân Phàm Phàm giãy giãy, cái miệng nhỏ méo xệch, không phát ra tiếng nào.
- Bé cưng ngoan quá! – Cô y tá nhân cơ hội ăn đậu phụ, thơm Phàm Phàm một cái, lúc ngẩng lên nhìn thủ trưởng, gương mặt đỏ bừng.
- Để tôi điền phiếu tiêm giúp!
Lúc hai bố con bước vào phòng tiêm phòng, cô ta đã chú ý tới rồi. Cô ta ưu tiên cho họ. Người khác đều phải điều phiếu trước rồi mới tiêm.
- Gia Hàng! – Trác Thiệu Hoa nhìn thấy cái người đầu bù tóc rối kia đã đứng ngoài được một lúc.
Nghe thấy hai tiếng “Gia Hàng”, Phàm Phàm đang mếu máo bỗng ngẩng phắt đầu dậy, dáo dác nhìn quanh.
- Hi, Tiểu Phàm Phàm! – Gia Hàng thân thiết vẫy tay với Phàm Phàm.
- Oa!
Một tiếng khóc xé tai vang lên chói lói, át hết tiếng của những đứa trẻ khác.
Gia Hàng đỏ bừng mặt, cuống quýt chạy tới bế Tiểu Phàm Phàm, một số người đúng là không thể khen được. Tiểu Phàm Phàm vùi mặt vào lòng cô, khóc hết nước mắt!
Khó khăn lắm mới ngăn được tiếng nức nở, đôi vai nhỏ rung lên từng chặp, nũng nịu nhìn Gia Hàng.
- Nói cho Heo nghe, ai bắt nạt con? – Gia Hàng làm mặt lạnh. – Phải bố không? – Cô chỉ thủ trưởng.
Tiểu Phàm Phàm càng nức nở tợn.
Gia Hàng hầm hừ co tay thành nắm đấm:
- Để Heo báo thù giúp con, đánh đồ khốn kiếp này, đánh tên ác bá này!
Từng nắm đấm vung nhẹ lên ngực thủ trưởng.
Tiểu Phàm Phàm cười trong nước mắt.
Trác Thiệu Hoa câm nín. Cả đời này anh chưa từng nghĩ rằng sẽ có người dùng những từ như khốn kiếp, ác bá để nói về anh.
Hôm nay, nếm thử mùi vị làm kẻ ác, lặng lẽ đón nhận những nắm đấm nhẹ tựa gió thu, lòng ngực bỗng dâng lên một cảm giác ngọt ngào kỳ diệu không cách nào tả xiết.
Ngọt như mật.
- Em bé ơi, bố con là đồ khốn, vậy con là gì?
Người bên cạnh nhìn bọn họ, thấy buồn cười nên trêu Tiểu Phàm Phàm.
- Chúng tôi là nam tử hán đầu đội trời chân đạp đất. – Gia Hàng hùng hồn tuyên bố, len lén lau đi hai giọt nước mắt trên mặt Tiểu Phàm Phàm, làm hỏng cả hình tượng!
Điền phiếu xong, cô y tá đưa lại cho Trác Thiệu Hoa, không kìm được nhìn Gia Hàng thêm mấy cái. Có lẽ cô ta cho rằng Gia Hàng là bảo mẫu được thuê về nên mím môi xa cách, nhìn xong bèn di chuyển mục tiêu.
Bỗng cô ta trợn tròn mắt, sửng sốt đưa tay bịt miệng.
Trác Thiệu Hoa đưa tay làm lược, dịu dàng sửa sang lại mái tóc rối bù của Gia Hàng, vuốt cho thẳng:
- Mới ngủ dậy à?
Gia Hàng mất tự nhiên tránh sang một bên:
- Giường mới rất dễ chịu.
- Chưa ăn sáng phải không?
Cô âm thầm thừa nhận.
Cài áo cho Tiểu Phàm Phàm xong, Trác Thiệu Hoa khoác áo gió vào:
- Vậy chúng ta đi ăn sáng trước rồi về nhà. Dì Lữ sáng sớm ra đã đi chợ rồi.
Đúng rồi, thứ bảy, chủ nhật phải tới căn nhà ở quân khu, cô nhớ thủ trưởng đã nói vậy.
Cô bế Phàm Phàm, Trác Thiệu Hoa đỡ cả hai người, ra khỏi phòng tiêm phòng.
Ra đến bên ngoài, Trác Thiệu Hoa kéo mũ xuống cho Phàm Phàm. Cu cậu ngọ nguậy đầu, hấm hứ mãi không thôi. Kéo mũ ra cậu mới cười tít mắt. Hóa ra cu cậu muốn nhìn Gia Hàng.
Trác Thiệu Hoa lẳng lặng nhìn Gia Hàng và Phàm Phàm nô đùa, bỗng cảm thấy trái tim mình đang đung đưa trong gió.
Nhìn thấy Gia Hàng, cậu lính cần vụ nhảy xuống mở cửa xe cho cô. Đã quen rồi, cậu ta mím môi cười.
Gia Hàng cố tình kéo mũ của Phàm Phàm xuống. Tiểu Phàm Phàm ưỡn bụng kêu mãi. Đợi cu cậu kêu khan cả tiếng, cô mới kéo ra. Hai người cùng cười khanh khách.
Trác Thiệu Hoa gặp người quen, là hai vợ chồng trạc năm mươi tuổi trông rất có khí chất.
Anh lính cần vụ nhìn Gia Hàng qua kính chiếu hậu, mày nhíu lại, mím chặt môi thông cảm.
- Đi thôi! – Trác Thiệu Hoa ngồi vào ghế phụ lái, nở nụ cười với hai người ngồi sau.
- Người nhà anh à? – Gia Hàng không để ý hỏi.
- Ừ. – Trác Thiệu Hoa đưa tay sờ mũi, không nói gì thêm.
Anh đã từng gọi hai người họ là bố mẹ, hôm nay gặp nhau ngoài bệnh viện, anh tiến lên chào hỏi, hai ông bà già chữ nghĩa đầy đầu này lớn tiếng quở trách anh, cuối cùng đuổi anh cút đi.
Anh cung kính tiễn họ đi một đoạn rồi mới thu tầm mắt lại.
Anh không có gì phải biện bạch, tất cả mọi bất ngờ, tự nhiên hay vô lý, hết thảy anh đều chấp nhận.
Tiểu Phàm Phàm sung sướng cười khanh khách.
Anh ngoái đầu lại, anh giờ đây đã được bù đắp.
Chương 10: Phút giây này tình cờ gặp gỡ (2)
Phía trước có đèn đỏ, chiếc xe dừng lại
Gia Hàng lơ đễnh nhìn ra ngoài cửa xe, mấy người công nhân đang xúm xít quanh cây đèn trụ cỡ đại trước một cửa hàng, thay lên những bóng đèn hình bông tuyết.
Cô thoáng bần thần, rồi lại nhìn ra phía xa. Các cửa tiệm khác thì ra cũng đều có sự thay đổi, nơi thì đặt cây thông Noel trước cửa, nơi thì dán hình ông già Noel râu tóc bạc phơ trên cửa sổ.
- Hôm nay mùng mấy? – Cô hỏi Trác Thiệu Hoa.
- 23.
Gia Hàng trợn tròn mắt:
- Thật không?
Trác Thiệu Hoa im lặng, ai đem chuyện này ra đùa làm gì?
- Không được rồi, quà em nợ Tử Nhiên còn chưa mua, còn bữa tối Giáng sinh vẫn chưa đặt trước. Vậy… – Mặt Gia Hàng nhăn nhó, cô muốn xin phép thủ trưởng cho nghỉ.
- Gần đây có bãi đỗ xe không? – Trác Thiệu Hoa nhìn về phía trước.
Cậu lính gật đầu:
- Có ạ.
- Vậy cho chúng tôi xuống ở ngã tư phía trước.
- Không cần nhiều người đâu, một mình em là được rồi. – Gia Hàng vội xua tay.
- Thím Đường nói sữa của Phàm Phàm sắp hết rồi, bảo anh đi mua thêm. Mình cùng đi!
Trác Thiệu Hoa cười hiền như Bụt, trông thật sự như chỉ là tiện thể, không phải cố tình.
- Phàm Phàm thì sao?
- Đằng sau quay.
Băng ghế phía sau đã gập xuống, một chiếc xe đẩy màu xanh da trời đã yên ổn vào vị trí.
- A, anh chu đáo thật đấy. – Gia Hàng bị sự tinh tế của thủ trưởng làm cho cảm động.
- Có Phàm Phàm rồi, anh không thể không suy nghĩ thêm một chút.
Bên dưới xe đẩy còn có bỉm và túi xách, trong xe trải một tấm thảm nhung dày, bên trên phủ một tấm chăn mỏng mềm mại ấm áp. Phàm Phàm tỏ ra rất quen thuộc với chiếc xe, cho cu cậu vào trong nằm rồi đắp chăn lên, cậu ta sung sướng kêu mãi không ngừng, tay chân ngọ nguậy.
- Mệt chết đi được. – Tiểu Phàm Phàm rất nặng, bế một lúc, tay Gia Hàng mỏi rã rời.
- Thế này
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




