|
|
Speed Video Downloader - Android
Tải Video Từ Youtube Nhanh Và Miễn Phí Tải Về Máy
|
rất đặc biệt, thì anh sẽ nhớ. Trí nhớ của anh cực kỳ tốt!
Hic, so sánh thất bại, đau khổ!
Cô hơi xoay người, như đang nhìn theo chiếc xe vừa lướt qua. Xe chạy rất chậm, tuyết lại không lớn, nhưng cô lại chỉ thấy được một cái bóng trắng xóa, cái gì cũng không nhìn rõ.
Thủ trưởng đúng là thủ trưởng!
- Thiếu tướng Trác, em cảm thấy trẻ con có trí nhớ.
- Từ trong bụng mẹ đã có rồi, nếu không khi nghe thấy tiếng em Phàm Phàm sẽ không tìm theo đâu.
- Nhưng trí nhớ sẽ dần thay đổi theo thời gian, đặc biệt là trẻ con, bọn nó phải tiếp nhận những thứ mới mẻ, những chuyện trước kia sẽ nhanh chóng bị lãng quên.
- Ồ? – Trác Thiệu Hoa chậm rãi buông một từ cảm thán.
- Cho nên… đừng chỉ sai đường cho Phàm Phàm nữa, em không hy vọng nó bị tổn thương. – Cô cúi gằm đầu xuống.
- Em cho rằng tương lai của Phàm Phàm không có em là không bị tổn thương?
Khóe miệng anh hơi nhếch lên, anh không hề nhìn cô, nhưng lại vô cớ khiến cho cô cảm thấy anh đang chăm chú nhìn cô không chớp mắt.
- Ai có thể đoán trước được tương lai? Anh đã từng tưởng rằng mình có thể, đi học, đi làm, kết hôn, tất cả đều nằm trong lòng bàn tay, mọi thứ đều nằm trong quỹ đạo. Tháng Bảy, Giai Tịch vĩnh viễn nhắm mắt lại ngay bên cạnh anh, không một dấu hiệu nào báo trước, cô ấy mới hai mươi chín tuổi thôi; tháng Tám, anh biết được anh đã lên chức bố, còn chưa đầy ba tháng là con anh ra đời; tháng Mười, anh tái hôn, Tiểu Phàm Phàm chào đời. Dù thầy bói có tài ba đến mấy, cũng không thể dự đoán được cuộc đời anh sẽ diễn ra như thế đúng không? Tương lai của Phàm Phàm là gì, anh không hỏi, đó là cuộc đời riêng của nó, nhưng bây giờ anh biết, không có em, tuổi thơ của con sẽ là một màu xám xịt.
- Thiếu tướng Trác…
Mặt cô rúm lại, những lời của anh khiến trái tim cô quặn lại.
- Có thích Phàm Phàm không?
- Thích!
- Vậy tại sao muốn bỏ rơi nó?
Hả? Cô ngỡ ngàng, ngã vào đôi mắt sâu thăm thẳm của anh:
- Em không…
- Ừ, anh biết em chỉ đang nói đùa thôi. Rẽ phải phải không?
Cô đưa mắt nhìn những tòa nhà hai bên đường, lòng thầm thán phục, chỉ mới đi có một lần mà thủ trưởng lại không bị lạc đường.
Nụ cười nơi khóe miệng anh giãn ra thanh thản.
Thận trọng đặt cái hộp vào lòng bàn tay cô, anh nhắm mắt lại:
- Gia Hàng, em về nhà ngày ba mươi mốt hay ngày mùng Một?
- Thiếu tướng Trác, chúng ta cứ như thế này không phải là chuyện hay. – Cô đứng cạnh xe, sắc mặt nghiêm trọng. – Hay là anh mau tìm mẹ mới cho Phàm Phàm đi?
Trác Thiệu Hoa cười cười, giọng nhẹ nhàng êm ái:
- Em có ứng cử viên phù hợp?
Cô mím chặt môi, có thể cảm nhận được dưới nụ cười và vẻ dịu dàng kia đang ẩn giấu một con dao, lưỡi dao sáng loáng, khí lạnh bức người.
- Nếu có thì báo cho anh. Chiều ngày 31, nếu anh có thời gian thì sẽ tới nhà chị em đón em, nếu không được, em tự đi xe về. Giáng sinh vui vẻ!
Anh bình thản gật đầu, kéo cửa kính xe lên, ngăn cách giữa anh và cô là cả trời gió tuyết.
Cô thở dài, vò đầu rối bù.
Được tặng máy tính bảng, Tử Nhiên mừng rỡ khác thường, một điều dì hai điều dì. Gia Hàng nói nó là đồ nịnh bợ, lúc cô nói buổi tối còn đi đón Giáng sinh ở Pizza Hut, thằng nhóc nhảy cẫng lên.
Gia Doanh trách cô vung tiền qua cửa sổ, cô nói chẳng đáng mấy đồng. Cô kéo chị vào phòng ngủ, cẩn thận kể cho chị nghe chuyện hợp tác với công ty Trì Sánh.
Gia Doanh cuống lên:
- Viết trò chơi là trò bàng môn tà đạo, không được, em cứ ra nước ngoài học cho tử tế cho chị.
- Chị, đi học chẳng phải là để tìm cho mình một công việc tốt sao, công việc tốt cũng là để kiếm tiền. Dự án này là tâm huyết của em. – Gia Hàng tủi thân.
Gia Doanh vội an ủi:
- Chị biết, nhưng đó không phải là chuyện lâu dài. Hợp đồng đã ký, đồ của em cũng đã giao rồi, lần sau không được như thế nữa nhé?
Gia Hàng vỗ ngực:
- Chị, giờ em có rất nhiều tiền, chị và anh rể không cần phải dành dụm tiền học cho em nữa, hãy mua một căn nhà thật to. Em cũng muốn có một căn nhà của riêng mình, không thể lần nào cũng đến chiếm giường của anh rể được.
Gia Doanh dịu dàng xoa mặt cô:
- Anh rể không có ý kiến gì đâu. Tiền của em là của em, học phí vẫn cứ để chị trả, đây là nghĩa vụ của chị.
- Ai bảo thế?
Ý thức được mình nói quá nhiều, Gia Doanh vội đánh trống lảng:
- Lúc nào thì em và Tử Nhiên ra ngoài?
- Bốn giờ chiều! Anh rể không ở nhà ạ? – Gia Hàng nhìn ra sân, xe máy không ở đó.
- Hôm nay anh ấy họp. – Gia Doanh gọi Tử Nhiên. – Phải ngoan ngoãn nghe lời dì nhé, không được gọi món lung tung.
- Dạ! – Tử Nhiên dạ rõ to.
Gia Hàng cười đắc ý.
Đêm Giáng sinh còn được gọi là đêm tình nhân, ngày này, người đã lập gia đình sẽ kiếm cớ chơi trò mờ ám, còn người chưa lập gia đình lại muốn đốt cháy đêm đen.
Gia Hàng chẳng màng tới những điều đó, cô và Tử Nhiên chơi đã đời ở Pizza Hut tới tận nửa đêm. Ngày hôm sau, cô ngủ một mạch qua bữa trưa.
Tử Nhiên tội nghiệp, mới sáng ra đã bị lôi ra khỏi chăn để đi học. Gia Hàng cảm thấy những ngày không phải đi học thật là sảng khoái!
Trong nhà chỉ còn một mình cô, cô ăn qua quýt cho no bụng rồi bắt xe tới công ty của Ninh Mông lấy chìa khóa.
Ninh Mông đang bận, vội vàng xuống lầu đưa chìa khóa cho Gia Hàng, sau đó quay đầu chạy thẳng.
Gia Hàng gọi với cô nàng lại:
- Dạo này… có chuyện gì không nói cho mình không?
- Không có! Chỉ cần tiêu diệt tên Thành lưu manh kia là thế giới sẽ hoàn mỹ.
Gia Hàng cười:
- Trông cái đồ nhỏ mọn nhà cậu kìa!
Anh chưa về nước sao?
Cô lên xe buýt, gọi điện chúc mừng Giáng sinh Tiểu Ngải. Có lẽ cậu ấy đang học, giọng lí nhí như muỗi kêu. Cô chỉ nói “Giáng sinh vui vẻ”.
Tiểu Ngải nói bên Trì Sánh báo với cô ấy sau năm mới tới thực tập tại tổ mỹ thuật, Lệ nhân hành sắp triển khai rồi.
Không khí Giáng sinh trên đường phố đã đạt tới đỉnh điểm, các cửa hàng lớn đều ra sức khuyến mãi, đâu đâu cũng đông nghịt người và xe, xe buýt nhích từng bước còn chậm hơn đi bộ.
Trong lúc bực bội, điện thoại reo.
Gia Hàng mím môi cười, ông Án Nam Phi ở nước ngoài quen rồi, hôm nay cũng nghỉ lễ Giáng sinh đây!
Ông Án Nam Phi quả thật không đi làm, bà Trác Dương đi Thái Lan tránh rét, ông vừa từ sân bay về thành phố.
- Buổi tối cùng đi ăn cơm!
Tâm trạng của ông hình như không được tốt lắm, giọng điệu rầu rĩ như thất tình.
Nhìn những đụn tuyết bên đường, Gia Hàng cười:
- Bây giờ mới là buổi chiều, còn quá sớm để ăn bữa tối!
- Vậy đi uống trà trước!
Gia Hàng vừa ngủ đầy giấc, tinh lực tràn trề, lại là ngày nghỉ, ru rú trong nhà học bài thì buồn chết đi được.
- Vâng ạ! – Cô nhận lời.
Họ hẹn nhau ở quán cà phê Thượng Phẩm.
Đối diện quán cà phê là công viên trung tâm, cạnh đó có một chiếc xe hiến máu của Hội chữ thập đỏ, hội viên đeo băng tay đỏ phát tờ rơi cho người qua đường, kêu gọi mọi người hăng hái hiến máu.
Có mấy người đi đường tránh hội viên như tránh dịch bệnh, gần như là lẫn như trạch, Gia Hàng nhìn mà cười bò.
Ông Án Nam Phi bước ra từ trong xe, đi tới bên Gia Hàng, sờ cằm nhìn sang.
- Tiểu Gia, chúng ta cũng đi hiến máu đi! Con nhóm máu gì? – Ông bỗng nói.
Gia Hàng đáp ngay không nghĩ ngợi:
- Không nói!
Trái tim ông bỗng vỡ làm đôi, mặt cũng biến sắc:
- Tại sao?
- Bởi vì cháu không có lòng thương người, cho nên không cần phải nói! – Gia Hàng hất hàm, nói một cách đương nhiên.
Ông Án Nam Phi thầm thở phào:
- Dượng còn tưởng là chuyện gì chứ, nhóm máu của con không phải là nhóm máu gấu trúc gì gì đó chứ!
- Nếu là nhóm máu đó, lần trước khi sinh Tiểu Phàm Phàm cháu đã đi đời rồi, cháu phải truyền hai bịch máu đó!
- Dượng quên mất, tình trạng của con bây giờ cũng không tiện hiến máu. Chúng ta vào trong thôi. – Ông kéo cánh cửa kính của quán cà phê Thượng Phẩm cho Gia Hàng bước vào – Dượng là nhóm máu vạn năng[3">.
[3"> Chỉ nhóm máu O (nhóm máu chuyên cho).
Gia Hàng ngoảnh lại bắt tay ông:
- Chúng ta là đồng loại.
Ông nhìn cô thật lâu.
Chiếc chuông gió trên cửa kêu lanh canh, cô phục vụ đeo tạp dề màu xanh lá chạy tới đón tiếp.
Ông Án Nam Phi đặt một phòng riêng. Ban ngày, khách khứa không đông, tụm năm tụm ba ngồi rải rác. Bên một chậu cây cao bằng đầu người, một chàng trai tóc dài tuấn tú đang đánh đàn, bài Mariage D’Amour của Richard Claydeman. Chàng trai như đang lạc vào cõi mộng, có vài chỗ chơi lạc nốt, có điều, ai mà để ý đến những điều này chứ!
Căn phòng riêng rất thoải mái, ánh đèn dịu dàng, sofa rộng rãi, cửa sổ cánh chớp sát đất, mở ra một ban công lộ thiên. Hiện giờ, trên đó phủ đầy tuyết, còn chưa có ai bước qua, rất bình yên mà tĩnh mịch.
- Dượng, chỗ này đẹp quá, chẳng muốn đi đâu nữa, chúng ta giải quyết luôn trà chiều và bữa tối ở đây nhé. – Gia Hàng rối rít.
- Con cũng dễ chiều thật, hôm nay là Giáng sinh, chúng ta nên ăn ngon một chút. Lát nữa dượng còn phải ra phố mua quà Giáng sinh cho con nữa. – Ông vừa cười vừa cầm thực đơn lên.
- Bây giờ mới mua, dượng chẳng có thành ý gì cả.
Gia Hàng chun mũi, cô rất thích ông Án Nam Phi, bởi vì ông không ra vẻ bề trên, hơn nữa ông cũng không già, lại rất hài hước.
- Lần đầu mua quà cho con, dượng không
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




