watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

BIGONE 2015 - Phiên Bản Iphone
Game đánh bài cờ bạc đã có mặt trên Iphone
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 08:57 - 18/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 9042 Lượt

thể tùy tiện được. Dượng vẫn chưa hiểu con lắm.

- Nghiêm trọng vậy ạ? Tại sao lại phải hiểu cháu?

- Con là Gia Hàng, không phải là Lý Hàng hay Chu Hàng. – Ông Án Nam Phi thở dài. Nhịp tim càng lúc càng nhanh, máu chảy càng lúc càng gấp, tiếng động mạch đập như phát ra thành tiếng.

Gia Hàng bĩu môi nghĩ thầm: Lý do vớ vẩn.

Ông Án Nam Phi gọi cà phê và rượu vang, gọi cho Gia Hàng một suất cơm cá tuyết, còn mình là cơm niêu, thêm một suất bít tết, ông dặn phục vụ những món này đưa lên sau, trước tiên mang hạt dẻ cười, khoai tây chiên, hạt điều và cà chua bi ngào mật ong lên.

Nhìn giá tiền, Gia Hàng gầm gừ:

- Cướp của chắc!

Nhân viên phục vụ nói:

- Thưa quý khách, tới đây là vì tâm trạng và không khí, là một loại cảm nhận ngọt ngào mà tinh tế, cho nên rất đáng đồng tiền.

Gia Hàng bỗng phun sạch hết trà chanh trong miệng ra:

- Cảm nhận ngọt ngào?

Cô chỉ vào mình, rồi lại chỉ sang ông Án Nam Phi.

Người hòa nhã như ông Án Nam Phi cũng tức giận:

- Cô coi chúng tôi là cái gì? Cô mở to mắt mà nhìn, tôi đã từng này tuổi rồi, hoàn toàn có thể làm bố con bé.

Cô phục vụ rốt rít xin lỗi:

- Xin lỗi, tôi không có ý đó, xin hai vị đợi một chút, tôi đi gọi đồ ăn.

Sau đó mở cửa, co cẳng bỏ chạy.

- Dượng à, thật ra lời dượng nói chẳng có tí thuyết phục nào cả. Cháu không thể có người cha trẻ tuổi như dượng đâu. – Gia Hàng lại chẳng hề nổi giận, chỉ cảm thấy buồn cười.

- Dượng không nghĩ thế. – Ông ão não trừng trừng nhìn chiếc bàn bằng đá Đại Lý, gân xanh trên trán nổi phập phồng.

- Một người có chí tiến thủ như dượng, sẽ chịu thành gia lập thất rồi sinh con khi mới hai mươi tuổi đầu sao? Còn nữa, cháu rất yêu bố cháu, cháu không muốn đem chuyện này ra so sánh. – Vẻ mặt Gia Hàng bất giác lộ ra vẻ đáng yêu vì được cưng chiều.

- Tiểu Gia, bố mẹ con lớn tuổi như vậy, lúc nhỏ con có bị người ta coi thường không?

- À, người ta có chê cười bố mẹ cháu trai già nhả ngọc. Nhưng cháu cho rằng những người đó đang ghen tị, bởi vì cháu quá hạnh phúc.

Khóe miệng ông khẽ cong lên:

- Con hơn người khác là có một người chị yêu thương mình. Bây giờ, còn có Trác Thiệu Hoa yêu con.

Cô cười, lảng tránh ánh mắt của ông, ấn mạnh lên cái chuông điện trên bàn:

- Cái cô phục vụ kia làm sao vậy, không phải là sợ đến nỗi không dám vào đây đấy chứ?

Cà phê và điểm tâm cũng được đưa lên. Lúc uống cà phê, ông Án Nam Phi cứ chăm chú nhìn Gia Hàng, ánh mắt ấy vừa sâu xa vừa day dứt, như người đã lang thang rất lâu trên sa mạc, vừa đói vừa khát, bỗng bắt gặp ốc đảo xanh rì cỏ cây hoa trái, ông muốn hái nhưng lại không dám, tâm trạng ấy, rất phức tạp.

Khi rót rượu, không biết có phải vì trên bàn nhiều đồ quá hay không, ly rượu đứng không vững, loảng xoảng rơi xuống đất vỡ tan. Gia Hàng vội quỳ xuống nhặt mảnh thủy tinh.

- Ui da!

Không cẩn thận, mảnh thủy tinh cứa vào ngón tay, máu chảy đỏ cả bàn tay.

Ông rút khăn tay ra băng bó cho cô, xót xa tự trách.

- Không sao đâu dượng, đâu có chảy nhiều máu lắm. – Gia Hàng an ủi ngược ông, mười ngón tay siết chặt, thật ra rất đau.

Ông dìu cô tới sofa ngồi, lòng mềm như nước, con bé thật sự được dạy bảo rất tốt. Ông gọi phục vụ vào dọn dẹp, mảnh vỡ dính máu Gia Hàng, nhân lúc cô cúi đầu xuống, ông gói vào khăn tay, giấu vào trong cốc, nhét vào ngực.

Sự cố nho nhỏ này ảnh hưởng tới tâm trạng ăn cơm, Gia Hàng lại không chịu đi dạo phố, ông đành đưa cô về chỗ trọ rồi chào từ biệt.

Cô bạn cùng nhà đang ở nhà, Gia Hàng lịch sự nói lời chúc mừng Giáng sinh. Cô ấy hờ hững ừ một tiếng rồi lại cắm mặt vào quyển sách dày cộm.

Ninh Mông nói cô ấy là trạch nữ[4">, học ngoại ngữ, nhận tài liệu về nhà dịch.

[4"> Từ lóng chỉ những cô gái suốt ngày ru rú trong nhà.

Gia Hàng không làm phiền cô ấy, trở về phòng quyết tâm học bài. Vừa mới lật một trang đã nhận được điện thoại của Mã Soái, cuộc phỏng vấn được xếp lịch vào ngày đầu tiên sau kỳ nghỉ năm mới, cũng tức là ngày mùng Bốn.

Kỳ thi IELTS là ngày mùng Bảy, Gia Hàng tự giễu, lịch trình của cô được sắp xếp thật khít.

Hít… thở… hít… thở…

Đi đi lại lại ba vòng, Chu Văn Cẩn mới cảm thấy không còn hoảng loạn nữa, nhưng vẫn hơi căng thẳng. Anh ngước mắt nhìn Diêu Viên đang ngồi bên cạnh vỗ má liên tục, trên đó đã hằn mấy vết tay, cô cũng căng thẳng tới mức mặt mũi cứng đơ.

- Cái này còn đáng sợ hơn bảo vệ luận văn nữa.

Trong cuộc đời Diêu Viên, kỳ bảo vệ luận văn ở Harvard là khủng khiếp nhất, không ngờ đứng trong căn phòng khách nhỏ này, dường như linh hồn cô đã vỡ tan vì sợ.

Từng dãy trạm kiểm soát, những người lính bồng súng, những tòa nhà uy nghi, khắp tầm mắt đều là những tướng lĩnh cao cấp mặc quân phục. Cô và Chu Văn Cẩn đã cất

công thay đồ nghiêm chỉnh, nhưng đứng ở đây, trông vẫn giống người ngoài hành tinh.

- Cậu bảo vị thiếu tướng kia bao nhiêu tuổi rồi? – Để được thả lỏng một chút, Diêu Viên ra sức kiếm chuyện để nói.

Tuyết ngừng rơi, trời lại hửng, ánh nắng bao trùm cả thành phố, anh đứng trong ánh nắng chiều, bình thản mỉm cười:

- Cấp bậc này cực kỳ cao, mình nghĩ chắc phải gần năm mươi.

Trên hành lang vang lên tiếng bước chân, cả hai vội ưỡn thẳng người, cung kính nhìn ra.

Hai người đàn ông bước vào đều mặc quân phục thiếu tướng, một người chỉ hơn họ có mấy tuổi, một người tóc đã hoa râm.

Chu Văn Cẩn và Diêu Viên cùng đưa mắt nhìn nhau sửng sốt: Trẻ quá!

- Chào các bạn, tôi là phó tổng chỉ huy đội Kỳ binh mạng Trác Thiệu Hoa, chào mừng các bạn về nước.

Trác Thiệu Hoa lần lượt bắt tay hai người. Người đàn ông lớn tuổi hơn là chính ủy đội Kỳ binh mạng, họ Vĩ.

Trác Thiệu Hoa thân thiết mời hai người ngồi, lính cần vụ đưa vào bốn ly trà. Anh nhìn ra cả hai người đều có phần căng thẳng, bèn cười hiền hòa:

- Hai bạn vừa trở về đã gặp ngay lễ Giáng sinh màu trắng, có cùng bạn bè vui chơi hết mình không?

Diêu Viên rụt rè gật đầu, cô muốn lên tiếng, nhưng đôi môi run bắn không phát ra nổi âm thanh.

- Vội dọn dẹp nhà trọ, còn chưa kịp liên lạc với bạn bè. – Chu Văn Cẩn thoải mái trả lời.

Chính ủy Vĩ đùa:

- Hai người vừa là bạn học vừa là chiến hữu, cứ tụ tập với nhau là được rồi.

Mặt Diêu Viên thoắt đỏ bừng, như thế bị người ta vạch trần tâm sự.

Chu Văn Cẩn cười vô tư.

Nhìn vẻ mặt họ dần trở nên tự nhiên, Trác Thiệu Hoa mới đi vào chủ đề chính:

- Khi hai bạn ra nước ngoài, Vụ trưởng Ngô của Bộ Công nghệ Thông tin đã nói chuyện với chúng tôi, hai bạn ra nước ngoài không chỉ là để du học, mà còn có nhiệm vụ khác nữa. Đã hoàn thành chưa?

Chu Văn Cẩn trả lời trước:

- Trong ba năm nay, tôi luôn để ý tin tức về việc trang web quân sự của Mỹ bị tập kích. Các tin tức được truyền tới trong nước đều là các vụ án mà bên Mỹ đã phá, sau đó cố tình đổ vấy cho Trung Quốc. Thực ra bọn họ đều biết những hacker này đều ở trong nội bộ nước Mỹ, trình độ cực cao, cao hơn rất nhiều so với hacker các nước khác. Toàn thế giới có mười ba siêu máy chủ, mười cái trong số đó đặt ở Mỹ, những máy khác đều bị Mỹ khống chế. Trong toàn bộ thế giới mạng này, đối với nước Mỹ, các quốc gia khác gần như trong suốt. Virus Melissa, cuộc chiến hacker năm 2000, virus Iloveyou… của thế kỷ trước đều là hành vi của hacker Mỹ. Tuy nhiên, tổ chức hacker Trung Đông hiện giờ cũng rất mạnh.

Trác Thiệu Hoa gật đầu tán thưởng rồi nhìn sang Diêu Viên:

- Tôi đã xem luận văn tốt nghiệp của bạn, rất đặc sắc. Lợi dụng mạng không dây để thâm nhập vào máy tính, cho dù máy tính không vào mạng, hacker vẫn có thể lấy được các dữ liệu cần thiết. Đây là một đề tài rất hay, chúng ta cần chú ý phương diện này.

Diêu Viên nuốt nước bọt liên tục:

- Cảm ơn thủ trưởng.

- Trong đội quân Kỳ binh mạng, tuy các bạn là người mới, nhưng các bạn là máu tươi, hy vọng sau này các bạn sẽ biểu hiện thật xuất sắc. – Nói tới đây, Trác Thiệu Hoa ngừng lại một lát. – Trong những người cùng ngành mà các bạn quen, có thể đề cử vài nhân tài ưu tú nữa hay không?

Dưới ánh mắt sắc bén lạnh lùng của Trác Thiệu Hoa, đầu óc Diêu Viên trống rỗng, thậm chí đến tên mình là gì cũng quên sạch, đành trả lời:

- Tôi tạm thời không nghĩ ra.

- Tôi biết một người. – Chu Văn Cẩn nói.

Trác Thiệu Hoa rút hồ sơ của Chu Văn Cẩn từ tập hồ sơ trên bàn ra:

- Ừ, nói đi!

Lông mày khẽ nhíu lại, cậu ta cũng tốt nghiệp Bắc Hàng.

- Tôi có một đàn em khóa dưới, nhỏ hơn tôi hai khóa, cô ấy có thể được coi là thiên tài trong lĩnh vực lập trình và tấn công.

- So với cậu thì sao? – Trác Thiệu Hoa ngước mắt lên.

- Ba năm trước, chúng tôi bất phân thắng bại.

- Cô ấy bây giờ ở đâu?

- Cũng ở Bắc Kinh.

- Đang làm gì?

Chu Văn Cẩn im lặng.

Trác Thiệu Hoa không hỏi tiếp, cụp mắt xuống:

- Cô ấy tên là gì?

Chương 11: Nét phù vân thanh tú tươi xinh (1)

Trác Thiệu Hoa mặc áo khoác, nhét hồ sơ của Chu Văn Cẩn và Diêu Viễn vào tủ hồ sơ, xem nhật ký cuộc gọi trên điện thoại, không có cuộc gọi nào đặc biệt, anh bèn đóng cửa đi xuống.

Khi ra khỏi cổng, cậu lính nhìn anh qua gương chiếu hậụ:

- Thủ trưởng, lát nữa đi đón phu nhân trước ạ?

Cậu

Trang: [<] 1, 37, 38, [39] ,40,41 ,84 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT