watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Speed Video Downloader - Android
Tải Video Từ Youtube Nhanh Và Miễn Phí
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 08:57 - 18/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 9015 Lượt

suýt nữa bị anh ta dọa cho chết rồi.

Chu Văn Cẩn đi từng bước lại phía cô, ánh mắt u ám như màn đêm.

- Đây là nguyên nhân khiến em tránh không gặp mặt anh sao? – Thân hình cao ráo của anh bỗng chốc ép tới, Gia Hàng tựa lưng vào bức tường hành lang, không còn đường lui, đành phải ngẩng đầu lên nhìn thẳng vào anh.

Khoảng cách giữa hai người vô cùng chật hẹp, dường như anh có thể ngửi thấy hơi thở nhàn nhạt trên người cô. Anh còn nhớ, vẫn luôn luôn nhớ. Gia Hàng vừa chơi bóng xong, người đầy mùi mồ hôi, Gia Hàng khi vừa tắm xong, phảng phất mùi hương hoa nhài, đó là điểm duy nhất khiến anh cảm thấy cô ra dáng con gái. Nếu cô lén chạy ra ngoài ăn xiên nướng, thì quần áo và khăn quàng đều nhuốm mùi muội than.

©STE.NT

Nhất thời bỗng nảy sinh mấy phần lưu luyến, anh lại tiến sát về phía trước.

- Em không hiểu anh đang nói gì, em… cũng không biết là anh về nước. – Gia Hàng chắn tay trước ngực, như đang tự vệ, lại như đang sẵn sàng đánh trả.

Rất lâu sau, anh mới từ từ rời khỏi cô, vẻ măt âm u:

- Vậy sao? Mạc Tiểu Ngải và Ninh Mông không nói cho em biết. QQ của em không có tin nhắn, hòm thư của em không có thư sao?

Câu trả lời của cô có phần gượng gạo:

- Dạo này em hơi bận, không để ý mấy cái đó. Anh tìm em có chuyện sao?

- Heo, chúng ta… đã trở nên xa lạ như vậy sao? – Anh đăm đăm nhìn vào mắt cô, như sợ không nhìn rõ.

Cô vén tóc mai ra sau tai, như thể không nghe được lời anh nói, kỳ thực, cô đã từng nghĩ nếu gặp lại, cô sẽ làm như không có chuyện gì, chào anh giống như Mạc Tiểu Ngải, nói chuyện gì thì tới lúc đó sẽ phát huy! Cô chưa từng nghĩ tới bên cạnh anh sẽ xuất hiện một người con gái khác, cô cũng chưa từng nghĩ họ sẽ gặp nhau trong tình huống này.

Còn có thể nói gì?

- Tại sao lại là anh ta? – Khóe miệng rực lên một ngọn lửa khác thường, cả người anh đều run lên.

- Chu sư huynh, hình như đây là chuyện riêng của em.

- Đúng, là chuyện riêng của em, anh không có quyền quản lý. Heo, em vẫn luôn muốn thắng anh đúng không?

Cô im lặng, cảm thấy hơi khó chịu.

- Cho nên, em dùng cách thức này để thắng anh! – Anh cười lạnh, ánh mắt băng giá. – Anh ta là thủ trưởng của anh, ở bên anh ta, em sẽ là thủ trưởng phu nhân, như thế em có thể ở tít trên cao. Heo, anh nói cho em biết, ba năm trước, em không thắng được anh, ba năm sau, em cũng không thắng được anh.

Những lời này đã xé toẹt vẻ thản nhiên mà cô muốn che giấu. Cô đã bị đánh bại, người đàn ông trước mắt này, ngoại trừ diện mạo giống hệt Chu sư huynh trước kia ra, không còn một chút hình bóng nào của Chu sư huynh trước kia.

Năm tháng vô tình!

Thì ra thủ trưởng là sếp của anh, trái đất này bị làm sao vậy nhỉ, người có liên quan, không liên quan đều dính vào một chỗ, thác loạn cuối năm à?

Chu Văn Cẩn đã hoàn toàn bị cơn ghen tuông làm cho mụ mẫm.

- Thực ra hà tất gì phải làm như vậy, em hoàn toàn có thể đấu với anh như dạo trước, chẳng lẽ em sợ? Nhưng cũng phải khâm phục em, người như em mà có thể bám vào thủ trưởng, tất nhiên là phải hao tâm tổn trí rồi, không dễ dàng đâu nhỉ?

- Đủ rồi, Chu sư huynh! Anh vô duyên vô cớ nổi giận, không cảm thấy quá đáng hay sao? Chúng ta chỉ là sư huynh muội đơn thuần, em có hứa hẹn gì với anh chưa? Đừng làm ra vẻ ghen tuông, em thấy buồn cười lắm. – Cô không hề muốn cãi vã với anh, thật sự không muốn, chỉ cảm thấy hoàn toàn thê thảm, như thể ăn nhiều bị đau bụng.

- Ai cười đến cuối cùng chưa biết được đâu? – Anh như ngọn cỏ bị táp sương nhưng lại không cam tâm quạnh quẽ, dùng hết sức lực muốn níu giữ thời gian đã qua.

Cô hất đầu:

- Tốt, chúng ta cứ chống mắt chờ xem.

- Heo, em đã sa ngã.

- Vậy làm phiền anh để mặc tôi tiếp tục sa ngã, đừng chắn đường tôi. – Cô muốn tìm nơi nào đó để tưởng niệm quá khứ. Ít nhất, cô vẫn còn cho rằng có những ký ức rất khó quên.

Cô lẳng lặng bước qua anh, rẽ phải, thủ trưởng đợi chắc đã sốt ruột rồi.

Chu Văn Cẩn đanh mặt lại, theo sát cô.

Người đợi không chỉ có mình Trác Thiệu Hoa, Diêu Viễn cũng có mặt, vừa mới tắm xong, tóc còn đang ướt, thận trọng đứng ngang hàng với thủ trưởng.

Hai bóng người, một trước một sau bước tới.

Đuôi mày Trác Thiệu Hoa phác thành một hình vòng cung, tựa như nhìn không rõ sắc thái, một chút ánh sáng rơi lại khiến những góc cạnh của khuôn mặt càng thêm nghiêm nghị.

Chu Văn Cẩn cứng nhắc thi lễ với anh, anh mỉm cười đáp lễ, bốn mắt giao nhau trong sự đọ sức không lời.

- Đây là ngoại thành, lại muộn thế này, không dễ gọi xe, để tôi đưa các bạn một đọan.

- Không cần đâu ạ, có xe buýt chuyến đêm rồi. – Diêu Viễn hoang mang từ chối.

- Vậy thì cảm ơn thủ trưởng quá. – Chu Văn Cẩn lại hết sức sảng khoái.

Diêu Viễn âm thầm đá chân anh, anh mở cửa ghế phụ lái bằng vẻ mặt vô cảm, ngồi thẳng vào đó.

Diêu Viễn mặt mày ngơ ngác.

Gia Hàng mím chặt môi, sắc mặt trầm xuống.

Trác Thiệu Hoa cười với Diêu Viễn:

- Lên xe đi thôi!

Diêu Viễn lặng lặng ngồi sau lưng Chu Văn Cẩn, dùng ánh mắt băm vằm anh ta ra, thấp giọng hỏi:

- Đầu cậu có bị đập vào cửa nên bị hỏng rồi không, xe này mà cũng ngồi lên được sao?

Chu Văn Cẩn chăm chú nhìn về phía trước, không nói một lời.

Gia Hàng lặng lẽ ngước nhìn lên, đêm nay, sao thưa trăng sáng.

Chương 16: Bóng người như họa chút tình chẳng mang (2)

Sự yên lặng trên xe giống như một thành phố chìm trong đêm khuya vắng. Gia Hàng ngồi nghiêng về phía cửa xe, ngắm nhìn lớp sương trắng phủ mờ cửa kính, cô thổi khẽ, trước mắt liền trở nên mơ hồ, không còn nhìn thấy gì nữa.

Năm đó, trời cũng lạnh như thế này, đêm cũng vắng lặng, đèn trong ký túc đã tắt hết, cô đang post bài trên mạng, Tiểu Ngải đã ngủ, Ninh Mông đang nói chuyện điện thoại với ai đó, thỉnh thoảng lại cười khúc khích.

Quản lý ký túc xã gõ cửa, rất khẽ.

Bị đánh thức, Tiểu Ngải làu bàu ra mở cửa:

- Heo, bên dưới có người gặp cậu, nói là có chuyện gấp.

Gia Hàng mặc chiếc áo ngủ rộng thùng thình, khoác lên chiếc áo khoác lông vũ rồi vội vã theo quản lý ký túc xuống lầu. Chu Văn Cần đứng dưới ngọn đèn trên hành lang, cô còn nhớ anh quàng một chiếc khăn màu xám bạc, rất ra dáng thư sinh.

- Chuyện gì thế? – Trông cô rất nhếch nhác, cô đứng núp sau ánh đèn, cách anh một đoạn.

- Anh đói rồi. – Anh nhướn mày, hùng hồn nói.

Gió lùa hơi lạnh, cô kéo qua loa khóa áo lên:

©STE.NT

- Sư huynh, anh biết bây giờ là mấy giờ rồi không?

- Kệ xác nó chứ, chúng ta đi thôi! – Anh kéo tay cô lôi ra ngoài.

- Điên rồi, anh nhìn xem em đang mặc gì? – Tốt xấu gì cô cũng là một thiếu nữ thanh xuân, ăn mặc trông như bà thím thế này, rất ảnh hưởng đến hình

hình tượng.

- Ai thèm nhìn em? – Anh cười.

Chân anh dài, một bước của anh bằng hai bước của cô, cô gần như phải chạy theo sau anh:

- Có phải có chuyện gì đặc biệt đáng để chúc mừng không?

Hành vi điên rồ như vậy anh chưa từng làm bao giờ, anh là học trò ngoan trong mắt thầy cô.

- Đi ăn khuya thì cần gì lý do?

- Buổi tối anh không đến phòng máy, bạn anh nói anh bị chủ nhiệm khoa gọi đi.

Anh cười cười, không trả lời cô.

Gần trường có một con hẻm, khi đêm xuống, ở ngã tư quây mấy cái quầy, bên trong bán mấy món đồ ăn vặt như mì sợi, hoành thánh… kinh doanh rất phát đạt. Muộn như vậy rồi mà người vẫn rất đông, phần lớn đều là các đôi đang yêu.

Họ ngồi cạnh bếp, cô gọi phở bò, cho một thìa tương ớt rõ to, anh nhìn mà méo xệch miệng.

- Mùa đông ăn món này là ấm nhất, có muốn thử không? – Ông chủ rất rộng rãi, thịt bò trong bát phở khá nhiều.

Anh gọi một bát hoành thánh nhỏ, vài cọng hành hoa lấp ló trên bát canh.

- Có cay lắm không? – Anh hơi động lòng.

Cô gắp một gắp to thịt bò sang bát anh, anh nhặt ra một miếng, miệng lập tức nóng như lửa đốt, hậm hực lườm cô.

Cô nhìn anh coi thường, rồi cắm cúi ăn ngon lành.

Chỉ một lát sau, mũi cả hai đã lấm tấm mồ hôi, cô nhìn anh phì cười.

- Cười gì mà cười?

Đôi mắt trong veo khẽ đảo:

- Đã xem Nàng tiên cá chưa?

- Truyện cổ An-đéc-xen?

- Xì, tư duy của anh vẫn dừng lại ở thời mẫu giáo hả? Phim Hàn Quốc, Ninh Mông đang theo dõi.

Anh ngồi yên, không nói gì.

- Trong đó nữ chính và bạn trai có một màn rất vui, nửa đêm họ gọi điện cho nhau, nói một hồi đột nhiên lại muốn gặp nhau, cũng đúng lúc đang hơi đói. Thế là nữ chính nấu một nồi mì ăn liền, mang ra công viên gặp bạn trai. Hai người đó ngồi trên ghế băng giữa gió rét, vừa ăn vừa nói chuyện.

- Giống chúng ta.

- Sao giống được, chúng ta đâu có yêu nhau.

Anh cười, gõ vào bát cô:

- Ăn mau!

Họ ăn no lặc lè, lúc về ký túc đi cực chậm. Sân trường tĩnh mịch, bóng họ nhảy nhót lúc dài lúc ngắn dưới những tàng cây.

Cô tinh nghịch chạy theo đạp lên bóng anh.

- Anh tốt nghiệp trước em hai năm, liệu em còn nhớ tới vị sư huynh này không? – Anh phủi chiếc lá bám trên vai cô đi.

- Tùy tình hình. – Cô liếc xéo anh.

- Hừm, em dám không nhớ anh. – Anh đẩy gọng kính, mặt mày hung hãn.

- Em dám đấy. – Cô bỗng đẩy anh ra, co cẳng chạy biến.

Chỉ hai bước anh đã đuổi kịp cô, vò tung đầu cô lên:

- Không biết phải làm thế nào để thích nghi với những ngày tháng không có em nữa. Đừng để anh phải đợi quá lâu, nhé?

Giọng

Trang: [<] 1, 55, 56, [57] ,58,59 ,84 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT