|
|
SUB - ZALO - HÌNH NỀN ĐIỆN THOẠI
Hình nền đẹp nhất cho điện thoại Android Tải Về Máy
|
dây dưa với người ta khi vẫn còn đang có vợ. Nếu chuyện này truyền ra trong quân, với thân phận thiếu tướng trẻ tuổi như cháu, sẽ gây ra ảnh hưởng tới mức nào? Cho nên tổ chức quyết định kỷ luật cháu ở mức độ nghiêm trọng. Cháu có chấp nhận không?
- Cháu chấp nhận. – Anh nhìn thẳng vào ánh mắt sắc bén của cấp trên, không chút e dè.
- Thằng nhóc này cũng cứng đầu thật đấy. Đây là vết nhơ lớn, bố cháu kỳ vọng ở cháu không ít đâu, cháu có biết không?
- Cháu rất hổ thẹn vì đã làm bố thất vọng.
Bí thư Thành vỗ vai anh:
- Nếu đã thế, bác cũng không còn gì để nói. Về án kỷ luật, sẽ viết bản kiểm điểm trình hội nghị cấp tướng, sau đó tới tổ kỷ luật học một tháng.
- Vâng! – Anh đứng dậy thi lễ.
Bí thư Thành bật cười:
- Cháu đó.. Thôi được rồi, không nói chuyện này nữa. Cấp trên đang có kế hoạch thành lập một đơn vị mới trong quân nhằm nâng cao công tác bảo mật an ninh mạng, gọi là Kỳ binh mạng. Trước đây vấn đề an ninh mạng đã trở thành vấn đề mang tính quốc gia, nó không chỉ ảnh hưởng tới xã hội, mà còn ảnh hưởng tới quân sự quốc phòng. Phía Mỹ cho biết, mỗi ngày đều phát hiện ra được rất nhiều hacker tấn công mạng lưới của họ, Trung Quốc cũng đối mặt với rất nhiều nguy cơ ở lĩnh vực này. Nhiệm vụ này giao cho cháu là thích hợp nhất, cháu là chuyên gia máy tính. Tháng này sau khi kiểm điểm xong, cháu hãy chuẩn bị một phương án.
Anh gật đầu.
- Nghe Thành Công nói, đó là một cô bé mới ra trường, làm sao mà cháu quen được? – Bí thư Thành nhướn mày.
Anh im lặng.
- Thôi, cháu có thể không trả lời. Bác còn phải chúc mừng cháu lên chức bố nữa, tuy bố cháu giận lắm, nhưng bác nghĩ ông ấy cũng thấy vui thầm trong lòng, con cái mà! Cái thằng Thành Công không ra hồn nhà bác không biết bao giờ mới ổn định đây! Hai ngày nay cháu đang nghỉ phép, bác không nói nhiều nữa, đi đi.
Anh mở cửa ra ngoài. Bên trái hành lang là thang máy, sang bên phải cách mấy bước là văn phòng của anh. Anh do dự một lúc rồi quay người sang bên phải.
Tất cả mọi thứ trong Bộ đều được quân sự hóa triệt để, vuông ra vuông, tròn ra tròn, lúc nào cũng chỉnh tề ngăn nắp.
Chiếc đèn bàn bằng thủy tinh mờ trên bàn làm việc là vật duy nhất mang chút hơi hướng nước ngoài trong phòng.
Đó là do Giai Tịch mang từ Italia về. Thủy tinh dễ vỡ, sợ bị vỡ nên trên đường về, cô ấy ôm nó khư khư trong lòng. Chiếc đèn chỉ dừng chân ở nhà một ngày, cô bèn đưa tới văn phòng của anh, cô nói anh hay phải đọc, ánh đèn trong phòng làm việc quá chói, không tốt cho mắt, ánh đèn này dịu mắt hơn.
Anh dở khóc dở cười, đặt cái này trên bàn làm việc thì còn ra cái gì?
Nhưng đèn vẫn được mang tới, luôn nhét trong tủ.
Tận đến khi thu xếp việc hậu sự cho Giai Tịch, anh mới lấy nó từ trong tủ ra.
Phụ nữ học nghệ thuật đều hơi xa rời thực tế, Giai Tịch vẽ tranh, cô thiên về cảm tính hơn là lý trí. Hai người họ quen nhau qua sự giới thiệu của cô Trác Dương. Giai Tịch và cô Trác Dương đều công tác tại Viện Mỹ thuật Trung Quốc, khi đó Giai Tịch vừa du học ở nước ngoài về. Có giá như vậy, gia cảnh tốt, lớn lên trong sự cưng chiều lại ngoan ngoãn hiểu chuyện, quyền lực và tiền bạc đều không có sức hấp dẫn với cô, lại có điều kiện dư dả để theo đuổi công việc mình yêu thích, muốn hư hỏng cũng không có cơ hội.
Quen nhau ba tháng, cha mẹ hai bên nhanh chóng gặp mặt, đính hôn, sau đó là kết hôn.
Không biết vợ chồng khác chung lưng đấu cật thế nào, anh và Giai Tịch có thể coi là kính nhau như khách, anh có thể được coi là người chồng tròn trách nhiệm, cô là người vợ đủ tiêu chuẩn.
Chỉ có điều anh không hiểu Giai Tịch. Có lúc, anh ngẩng đầu lên từ máy tính, phát hiện cô đang xem tivi nhưng lại đau đáu nhìn anh. Khi bắt gặp ánh mắt anh, cô vội lảng mắt nhìn sang chỗ khác. Rồi lại quay lại nhìn, nụ cười rạng rỡ như hoa. Giai Tịch mong manh, lại kén ăn, yếu ớt như cành liễu trước gió, nhưng chưa từng bị bệnh gì.
Tối hôm đó, hai người họ cùng ăn tối với bố mẹ, sau đó trở về nhà minh. Trời ấm như vậy mà cô ấy lại bị cảm, mũi ngạt không thở được, giọng hơi khàn khàn.
Cô thích chương trình Hoán đổi không gian trên kênh CCTV2, nên xem hết rồi mới đi tắm.
Anh ở trong phòng làm việc đọc báo cáo.
©STENT
Mười một giờ hơn, cả hai cùng lên giường đi nghỉ. Trước khi ngủ, cô còn uống một viên thuốc cảm, miệng lẩm bẩm: đừng nặng lên nhé, còn có việc quan trọng nữa đó!
Ba giờ sáng, anh trở mình, nằm cạnh anh, Giai Tịch im ắng một cách lạ thường. Anh dém chăn cho cô theo thói quen, đầu ngón tay sượt qua má cô, nơi đó đã lạnh ngắt.
- Bác sĩ chẩn đoán là tắc cơ tim cấp tính, loại bệnh này, chỉ mấy phút đôi lúc chỉ cần mấy giây, đã có thể cướp đi mạng sống.
Mẹ Giai Tịch mếu máo nói hồi nhỏ tim Giai Tịch không được tốt, nhưng sau khi dậy thì đã rất bình thường, không ngờ gốc bệnh vẫn còn.
Khi cô hóa thành một nhúm tro đặt trong chiếc hộp bằng gỗ hoa hồng, anh mới tin Giai Tịch đã không còn trên cõi đời này nữa.
Thành Công hỏi nhỏ có phải anh rất đau buồn hay không? Anh chưa kịp đau buồn thì đã phải tập trung toàn bộ tinh thần đón nhận những điều bất ngờ liên tiếp.
***
Cảm giác dỡ bỏ cái “nồi” ra thật vô cùng sung sướng, Gia Hàng thật sự muốn dùng từ “nhẹ như chim” để mô tả bản thân.
Ngày thứ ba cô xuống giường, việc đầu tiên là vào nhà vệ sinh đi nặng. Trong ba ngày trước đó, thật khiến người ta xấu hổ không để đâu cho hết, cô vẫn phải mang ống dẫn tiểu.
Mắt hơi hoa, chân run run, lúc đứng dậy cô thấy đầu mình choáng váng. Cô lặng lẽ nhìn vết mổ trên bụng. Tên bác sĩ lưu manh tuy đáng ghét, nhưng tay nghề phẫu thuật quả không tồi. Vết mổ nằm ngang, dùng chỉ tự tiêu để khâu, không cần rút chỉ mà sẽ tự nhiên dung hòa với cơ thể. Vết mổ không rõ lắm, lâu dần sẽ chỉ để lại vết sẹo mờ mờ.
Đến ngày thứ năm, cô đi lại như bình thường.
Thím Đường vô cùng ngưỡng mộ, ra sức khen ngợi tuổi trẻ là vốn quý, lúc thím ấy sinh con nằm bẹp trên giường suốt hai tháng mới ngồi dậy được. Nói tới đây, thím lại chuyển chủ đề, khi đó bọn thím đều tự mình nuôi con.
Gia Hàng cười ha ha.
Con khỉ con…
À, người ta có tên cơ mà, Tiểu Phàm Phàm đó, bây giờ nhìn kỹ hình như cũng hơi đẹp trai. Bụng chẳng bé đâu, mỗi ngày mút chùn chụt hết một bình sữa bột to, lúc thằng nhóc bú, cô nằm bò bên cạnh ngắm nghía,
Nhìn thấy cái bụng nhỏ phập phồng như con ếch xanh. Cô sờ vào đó, nó gừ gừ đáp lại.
Bú xong nó sẽ ngủ, tỉnh dậy lại bú tiếp. Trong một ngày, thời gian mở mắt không nhiều, cô đã nhìn thấy mắt của nó rồi, đen nháy như pha lê.
Thím Đường nói trẻ con trong tháng không nhìn rõ mọi vật nhưng có thể phân biệt được tiếng nói của người thân.
Chỉ cần cô khẽ húng hắng, cho dù nó đang bú sữa, cũng sẽ mở mắt ra tìm nơi phát ra âm thanh, cái đầu nhỏ ngọ nguậy liên hồi.
Cô cười, nói nó giống con cún con.
- Phu nhân, cô thật sự không cho Phàm Phàm bú sao? – Thím Đường cho rằng cô quá nhẫn tâm.
Cô cười cười không đáp.
Buổi tối Trác Thiệu Hoa cũng ở lại bệnh viện, trong phòng nghỉ của Thành Công.
Nhìn mặt Trác Thiệu Hoa thì không thể biết được anh phải nhận hình thức kỷ luật gì, cô cũng không hỏi.
Ngày thứ bảy, Thành Công hoàn tất một loạt các xét nghiệm cho cô, nhướn mắt nói:
- Cô biến đi!
Cô hận không thể mọc cánh để bay đi.
Thím Đường giúp cô mặc áo khoác, quàng khăn, đội mũ.
- Nếu bị ốm trong lúc ở cữ thì sau này không chữa được đâu. – Bà gạt bàn tay phản đối của Gia Hàng sang một bên.
Tiểu Phàm Phàm mặc một bộ đồ mới tinh tươm, được Trác Thiệu Hoa bế trong lòng. Anh bế trẻ con trông rất ra dáng, còn Gia Hàng đến nay chưa bế lần nào, cô chỉ thỉnh thoảng dùng đầu ngón tay chạm vào bàn tay bé xíu của Phàm phàm. Hễ cô chạm vào là tay thằng bé sẽ nắm chặt lại, phải gỡ mãi mới rút được tay về.
- Để tôi bế Phàm Phàm, thiếu tướng, cậu che ô đi.
Không biết thím Đường rút từ đâu ra một cái ô đen, to ngoại cỡ.
Bên ngoài trời thu xanh ngát, gió thổi mơn man, Gia Hàng chớp chớp mắt, chẳng hiểu gì.
- Phu nhân vừa mới sinh em bé, trên người có vết máu, sẽ động đến thần linh trên trời, phải che ô để tránh đi. Đừng có mà không tin, linh nghiệm lắm đấy.
Thím Đường bế cậu nhóc Tiểu Phàm Phàm vừa mới ngủ say sưa, giọng nói hết sức thành kính.
Gia Hàng thiếu chút nữa ngã ngửa vì câu nói này, càng ngã ngửa hơn nữa là…
Trác Thiệu Hoa mặt không biến sắc nhận lấy chiếc ô.
Cậu lính cần vụ vào trong xách hành lý rồi ra ngoài trước với thím Đường.
- Còn chuyện gì nữa không? – Trác Thiệu Hoa nhìn đôi tay đang bám chặt vào cột giường của Gia Hàng. Cô không giỏi giấu giếm tâm sự, nên dễ nhìn ra được cô đang có khúc mắc
- Thực ra khu tứ hợp viện kia cũng không tồi! – Cô gãi đầu mấy ngày chưa gội, chắc còn quá cái tổ quạ.
Anh gật đầu:
- Nơi đó quá nhỏ, Phàm Phàm và thím Đường không ở được.
- Họ không cần phải tới đó. – Cô nhún vai.
- Hai nơi cách xa nhau, thím Đường từng này tuổi rồi, chạy đi chạy lại sợ không chịu nổi.
- Em không cần…
- Anh không cho là như vậy. Chúng ta phải ra khỏi chỗ này thôi, bệnh nhân tiếp theo sắp dọn tới rồi.
Anh không đưa tay ra, trong người cô như thể có động cơ, bất cứ
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




